Lưu Thanh Loan cúi mắt suy nghĩ một lúc, rồi nhẹ gật đầu:
“Được. Theo tin tức hiện giờ, đầu tháng sau Cẩm Y Vệ sẽ tới cảng Lưu Gia. Phiền cô mau ch.óng sắp xếp.”
Đầu tháng sau?
Vậy chỉ còn chưa đầy mười ngày!
Tim ta chợt thắt lại.
Một khi Cẩm Y Vệ đến, thứ đầu tiên tra xét chắc chắn là người qua lại cảng biển và dân ngoại lai.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nếu điều tra tới thôn Hoàng Cô và miếu Chức Nữ, những ngày tháng bình yên của ta e rằng cũng đến hồi kết.
Thời hạn một tháng Hứa Khinh Chu đưa ra đã đủ gấp gáp, ai ngờ đám Diêm Vương sống kia còn thúc mạng nhanh hơn!
Mười ngày.
Ta nhất định phải se thành mối nhân duyên này trong vòng mười ngày, giữ được bát cơm của đám bà thím sau lưng miếu Chức Nữ.
Còn phải nghĩ cách toàn thân rút lui khỏi cuộc thanh tra phong cảng của Cẩm Y Vệ.
Hay là…
Mau ch.óng nối xong sợi tơ hồng này rồi trực tiếp bỏ trốn cho xong.
“Vậy thì chọn ngày không bằng gặp ngày. Sáng mai ta sẽ đi mời Huyện lệnh đại nhân tới miếu Chức Nữ, ngài cứ trực tiếp tới miếu chờ là được.”
“Có gì thì hai vị cứ mặt đối mặt nói cho rõ.”
Lưu Thanh Loan đứng dậy, hai tay ôm quyền:
“Vậy làm phiền Miếu chúc đại nhân rồi. Nếu chuyện thành, tín nữ nhất định sẽ mang lễ vật hậu hĩnh tới dâng hương hoàn nguyện.”
07
Đội ánh trăng trở về miếu Chức Nữ, ta trằn trọc trên chiếc giường gỗ trong phòng hậu viện suốt cả đêm không ngủ.
Trời vừa hửng sáng, ta đã mang theo đôi mắt thâm quầng chạy thẳng tới huyện nha Thái Thương.
Chỉ là vừa nhìn thấy bảng cáo thị trước cổng huyện nha, bước chân ta lập tức khựng lại.
Ba năm rồi.
Tờ hải bổ văn thư cũ kỹ viết tên thật của ta, vậy mà vẫn còn dán trên bảng.
Nhìn gương mặt bị vẽ xấu đến thê t.h.ả.m trên bức họa, ta âm thầm thấy may mắn.
Năm đó ta không chịu đút bạc cho họa sư, còn đem chuyện hắn nhận hối lộ tố với phụ thân.
Phụ thân trách phạt hắn một trận nặng nề, thế là hắn vẽ ta thành bộ dạng quỷ quái này.
Không ngờ chính chuyện nhỏ ấy lại giúp ta kéo dài hơi tàn bình an đến tận hôm nay.
Dán phía trước lệnh truy nã của ta là chân dung một nam t.ử trẻ tuổi, treo thưởng vạn lượng vàng.
Người trong tranh mặt dài mày hiền, chính là học trò mà phụ thân đắc ý nhất.
Cũng vì bức họa xấu xí kia, ta tránh được việc nhập cung tuyển tú, cứ thế lướt qua hắn.
Không ngờ cuối cùng vẫn không thoát khỏi số mệnh lưu lạc một mình.
Ta còn đang thất thần nhìn bức họa, thì một giọng nói ôn hòa kéo ta trở lại thực tại:
“A Hồng cô nương, tới cũng nhanh thật.”
“Hay là đã nghĩ thông rồi, định đem bản thân bồi cho tại hạ?”
Ta quay người nhìn hắn, cong môi cười:
“Huyện lệnh đại nhân nói đùa rồi, dân nữ tới để báo tin vui.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Dân nữ quỳ cầu Chức Nữ nương nương suốt cả đêm, cuối cùng cũng cầu được cho đại nhân một mối lương duyên tuyệt hảo!”
Hứa Khinh Chu cúi mắt nhìn quầng thâm dưới mắt ta:
“Thật sự một đêm không ngủ?”
“Cầu nhân duyên vốn là tâm thành thì linh. Đại nhân đã giao phó chuyện chung thân đại sự cho dân nữ, lại còn bỏ bạc ra, dân nữ nào dám chậm trễ.”
Nói xong, ta lặng lẽ lùi về sau nửa bước.
“Buổi sáng cô nương đã dùng bữa chưa?”
Ta khẽ sững người, theo bản năng lắc đầu.
“Vậy làm phiền A Hồng cô nương dẫn đường, dẫn bản quan tới quán ăn sáng để thể sát dân tình.”
Nói rồi hắn nghiêng người làm động tác mời.
“Vậy chuyện nhân duyên của ngài…”
“Vừa đi vừa nói, vừa ăn vừa bàn.”
Huyện nha nằm ở trấn Song Phượng, thế là ta dẫn hắn tới quán mì thịt dê nổi tiếng của nhà họ Mạnh trong trấn.
Nhưng Hứa Khinh Chu không gọi mì thịt dê, mà gọi hai bát mì gà om Song Phượng, rồi đẩy một bát tới trước mặt ta.
Trùng hợp thay, ta vừa đúng tuổi Mùi, không ăn thịt dê.
Ta khẽ gật đầu cảm tạ, cúi đầu ăn mì thật nhanh.
Ăn xong trước hắn, ta vừa thưởng thức dáng vẻ thong thả ung dung của hắn, vừa chậm rãi mở lời:
“Lương phối Chức Nữ nương nương tìm cho đại nhân là đại đương gia xưởng đóng thuyền họ Lưu — Lưu Thanh Loan. Năm nay mười tám tuổi, phụ mẫu đều mất, hiện lấy thân phận con gái độc nhất chống đỡ cả cơ nghiệp to lớn của gia tộc. Vừa hay nàng cũng muốn tìm một vị lương phối có thể trợ giúp mình.”
Nói xong, ta chống cằm nhìn hắn, chờ hắn mở miệng khen ngợi.
Nhưng hắn không tiếp lời, chỉ khẽ gật đầu rồi tiếp tục ăn mì.
Mãi đến khi uống xong nước dùng, lấy chiếc khăn tay trắng sạch lau khóe môi một cách tao nhã, hắn mới nhàn nhạt hỏi:
“Nàng ấy có từng đọc sách chưa?”
08
Ta cẩn thận nhớ lại.
Tối qua Lưu Thanh Loan quả thật từng nói, nàng muốn tìm một thư sinh dạy mình đọc sách viết chữ…
Vậy tức là chưa từng được học hành đàng hoàng rồi.
Thấy ta nghẹn lời, đáy mắt Hứa Khinh Chu lướt qua tia trêu chọc đầy vẻ “quả nhiên là thế”, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn:
“A Hồng cô nương chẳng lẽ quên rồi sao? Hôm qua bản quan đã nói rõ, bản quan muốn tìm một cô nữ biết chữ hiểu lễ.”
Trong lòng ta âm thầm mắng một tiếng, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười:
“Đại nhân nói vậy thì quá phiến diện rồi. Lưu đại đương gia quản cả xưởng đóng thuyền lớn như vậy, sổ sách phức tạp cùng bản vẽ tàu thuyền, nàng đều xem hiểu rõ ràng.”
“Hơn nữa, tai nghe không bằng mắt thấy. Hiện giờ Lưu đại đương gia đang chờ ở miếu Chức Nữ. Có phải biết chữ hiểu lễ hay không, ngài cũng nên tự mình gặp rồi hẵng kết luận.”
Hứa Khinh Chu nhìn ta chăm chú hồi lâu, trong mắt như có sóng nước lưu chuyển.
Khóe môi hắn còn hơi nhếch lên, dường như bị bộ dạng cãi chày cãi cối của ta làm cho tức đến bật cười.
Nhưng hắn lại không so đo với ta, trái lại còn thong dong đứng dậy, tiện tay ném hai vụn bạc lên bàn:
“A Hồng cô nương đúng là miệng lưỡi lanh lợi.”
“Nếu đã vậy, bản quan liền theo cô đi mở mang tầm mắt.”