Ta Làm Bà Mối Ở Thái Thương

Chương 5



Sau đó Hứa Khinh Chu cũng không quay về huyện nha nữa, cứ thế mặc thường phục đi cùng ta từ trấn Song Phượng trở về thôn Hoàng Cô.

 

Chợ sớm rất náo nhiệt, vừa đi vừa ngắm, nên cũng chẳng thấy mệt.

 

Chỉ cảm thấy thời gian trôi quá nhanh, thoáng chốc đã tới miếu Chức Nữ.

 

Lúc ngoảnh đầu nhìn lại, trong tay hắn còn xách một túi kẹo gạo nổ trộn mỡ heo còn nóng hổi — chính là loại ban nãy ta đã dừng lại nhìn mấy lần.

 

Chậc, không hổ là người đọc sách, thật biết phong nhã. Đi xem mắt mà còn nhớ chuẩn bị quà gặp mặt.

 

Vừa hay Lưu Thanh Loan dẫn theo hai hán t.ử lực lưỡng đi tới, ta lập tức nuốt nước bọt, bước lên đón:

 

“Đại đương gia, ngài tới thì tới thôi, sao còn dẫn theo hai vị đại ca nữa? Chốc nữa đừng dọa Huyện lệnh đại nhân.”

 

“Không còn cách nào khác. Gần đây quá nhiều kẻ nhòm ngó Lưu gia. Ta thân là con gái độc nhất, không thể không cẩn thận.”

 

Nghĩ tới trước kia mỗi lần mình ra ngoài, ngoài mặt có nha hoàn theo hầu, trong tối còn có hộ vệ bảo vệ, ta liền cười gật đầu tỏ ý hiểu.

 

Sau đó ép xuống chút hoài niệm trong lòng, tháo chìa khóa bên hông, tiến lên mở cửa miếu.

 

09

 

Lúc này trước cửa miếu đã có một vị lão bà dẫn theo đôi phu thê trẻ đứng chờ sẵn, trong tay hai người còn xách không ít hoa quả cùng lễ vật cúng bái.

 

Vừa thấy ta, lão bà liền bước tới, mặt mày rạng rỡ:

 

“Miếu chúc đại nhân, cuối cùng ngài cũng tới rồi. Đa tạ Chức Nữ nương nương phù hộ, con trai ta mấy hôm trước đã thành thân, hôm nay đặc biệt dẫn hai đứa tới hoàn nguyện.”

 

Đây chính là một đôi nhân duyên ta mới se thành cách đây hai tháng.

 

Không ngờ nhanh như vậy đã tu thành chính quả.

 

Ta mỉm cười gật đầu:

 

“Là do hai người họ thành tâm. Mong Chức Nữ nương nương phù hộ hai người bạc đầu giai lão, phù hộ cả nhà bà bình an thuận lợi, sớm ôm được tôn t.ử béo mập.”

 

Ý cười trên mặt lão bà càng sâu hơn, lập tức móc từ trong tay áo ra một thỏi bạc nhét vào tay ta.

 

Ta cười nhận lấy, trước mặt mọi người bỏ luôn thỏi bạc vào hòm công đức.

 

Lại rót cho họ mỗi người một chén trà thường dùng tiếp đãi khách hành hương trong miếu, rồi mới đi vào hậu viện thay pháp y.

 

Sau khi Lưu ma ma giúp một nhà ba người kia bày xong lễ vật, thắp hương, bà liền tự mình đ.á.n.h trống điện cho ta.

 

Trước tượng thần, thần sắc ta nghiêm trang. Theo nhịp trống đều đặn, ta bước theo cương bộ đặc biệt, cất giọng xướng lời chúc tế du dương, lại đọc tấu sớ cầu phúc cho gia đình ba người họ, hóa vàng mã xong xuôi, nghi lễ mới kết thúc.

 

Thấy ba người kia hài lòng rời đi, ta điều hòa hơi thở, xoay người nhìn hai vị đang đứng bên cạnh xem lễ.

 

Ánh mắt Lưu Thanh Loan nhìn ta lúc này đã chẳng khác nhìn Lưu ma ma là bao — đều tràn đầy tin tưởng và kính trọng.

 

Còn Hứa Khinh Chu…

 

Gói kẹo gạo nổ trộn mỡ heo trong tay hắn không biết từ lúc nào đã được đặt lên mép bàn cúng lúc nãy.

 

Lúc này hắn đang ngước nhìn tượng Chức Nữ, môi khẽ động, chẳng biết đang cầu xin điều gì.

 

Chậc.

 

Hôm qua còn muốn lấy tội giả thần giả quỷ để niêm phong ngôi miếu nhỏ này, hôm nay đã bắt đầu cầu thần rồi sao?

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

10

 

Khi ta thay pháp y trở lại, Hứa Khinh Chu và Lưu Thanh Loan đang ngồi hai bên bàn vuông nhỏ, mỗi người cầm một chén trà, âm thầm đ.á.n.h giá đối phương, ai cũng không mở lời.

 

Hai hán t.ử lực lưỡng kia thì đứng chờ ngoài cửa miếu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thấy ta bước vào điện, Lưu Thanh Loan đứng dậy hành lễ trước, Hứa Khinh Chu cũng quay đầu nhìn sang.

 

Ba nén hương vừa dâng lúc làm pháp sự vẫn còn tỏa khói xanh lượn lờ.

 

Ta khẽ hắng giọng, chủ động mở lời:

 

“Hứa đại nhân, Lưu đại đương gia, hai vị cứ thẳng thắn nói chuyện. Chức Nữ nương nương ở trên cao chứng giám, đối phương nhất định sẽ không nói dối.”

 

Lưu Thanh Loan hé môi, muốn nói lại thôi.

 

Hứa Khinh Chu cúi đầu nhấp trà, cũng không lên tiếng.

 

Ta thở dài, cầm gói kẹo gạo nổ trộn mỡ heo trên bàn cúng đưa tới trước mặt Lưu Thanh Loan:

 

“Đây là Hứa đại nhân vừa rồi đặc biệt tới chợ sớm mua cho ngài, ngài nếm thử xem?”

 

Hứa Khinh Chu hơi giơ tay lên, thấy ta đã nói xong, lại chậm rãi hạ xuống.

 

Lưu Thanh Loan không nghĩ nhiều, mở gói giấy nếm thử một miếng rồi khẽ nhíu mày:

 

“Ngọt quá, ta ăn không quen. Hứa đại nhân tự giữ mà dùng đi.”

 

Nói rồi lại đẩy gói giấy về phía Hứa Khinh Chu.

 

Hứa Khinh Chu lại đẩy sang cho ta:

 

“Đều cho cô cả đấy.”

 

Mắt ta lập tức sáng lên, kéo ghế dài ngồi chen giữa hai người, cầm một miếng bỏ ngay vào miệng.

 

“Ưm… đúng là ngọt thật.”

 

Nhưng ta thích!

 

Lâu lắm rồi ta mới được ăn món điểm tâm ngọt như vậy, vui đến cong cả mày mắt.

 

Hứa Khinh Chu nhìn chằm chằm gương mặt ta, thoáng thất thần.

 

Lưu Thanh Loan khẽ ho một tiếng, chủ động mở lời trước:

 

“Hứa đại nhân công vụ bận rộn, ta xin nói ngắn gọn.”

 

“Lưu gia ta không thiếu bạc, chỉ thiếu một nam nhân đủ sức trấn giữ cục diện. Nếu ngài chịu ở rể Lưu gia, sau này trong huyện Thái Thương có chỗ nào cần dùng tiền, Lưu gia nhất định dốc toàn lực tương trợ, bảo đảm đại nhân công tích hiển hách.”

 

Hứa Khinh Chu dời ánh mắt khỏi mặt ta sang nhìn Lưu Thanh Loan, lạnh nhạt lên tiếng:

 

“Lưu đại đương gia chẳng lẽ cho rằng mình còn cao quý hơn cả Trường Ninh công chúa?”

 

Trường Ninh công chúa?

 

Là vị quận chúa Trường Ninh ngang ngược của phủ Yên Vương sao?

 

Cũng phải, Yên Vương đăng cơ đã ba năm, nàng tự nhiên trở thành công chúa.

 

Nhớ lại chuyện ba năm trước, n.g.ự.c ta lại đau âm ỉ.

 

Lưu Thanh Loan chỉ thoáng ngẩn ra một chút, rồi vẫn bình tĩnh đáp:

 

“Hứa đại nhân nói vậy là ý gì?”

 

“Năm ngoái lúc bản quan đỗ Thám hoa, Trường Ninh công chúa từng muốn chiêu bản quan làm phò mã, bản quan còn từ chối được. Lưu gia cô dù có gia đại nghiệp đại đến đâu, chẳng lẽ còn lớn hơn thiên gia?”

 

11

 

Hóa ra là Thám hoa lang…