Ta Làm Bà Mối Ở Thái Thương

Chương 8



“Dù thế nào, các ngươi cũng nên báo cho bản quan một tiếng, để bản quan biết rốt cuộc là vì chuyện gì chứ?”

 

Tên thống lĩnh Cẩm Y Vệ mặt không đổi sắc:

 

“Vậy bản thống lĩnh cũng không ngại nói cho ngươi biết. Chuyện này liên quan tới tung tích của Kiến Văn Đế triều trước, là đại án do đích thân bệ hạ theo dõi. Không phải thứ một huyện lệnh nho nhỏ như ngươi có thể nhúng tay vào.”

 

Kiến Văn Đế!

 

Ba chữ ấy vừa vang lên, đầu óc ta ong một tiếng, m.á.u huyết toàn thân dường như đông cứng.

 

Người đàn ông cùng bị dán trên bảng truy nã với ta, còn xếp trước ta, treo thưởng vạn lượng vàng…

 

Chính là Kiến Văn Đế.

 

Ba năm trước, khi ta vừa trốn tới nơi này, muốn tìm thuyền khách xuất hải, lại bị trận cuồng phong trăm năm khó gặp chặn bước.

 

Mà phụ thân của Lưu Thanh Loan cùng trượng phu của Lâm thẩm, lại cố tình “gặp nạn” khi ra khơi đúng lúc ấy.

 

Một đại đương gia xưởng đóng thuyền kinh nghiệm đầy mình, vì sao nhất quyết phải ra khơi giữa ngày bão?

 

Nói là thử hiệu năng thuyền mới…

 

Nhưng chân tướng e rằng là hộ tống Kiến Văn Đế xuất hải.

 

Cẩm Y Vệ có thể vì bức họa xấu xí kia và sự che chở của Lưu ma ma mà bỏ sót ta.

 

Nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ qua việc truy tìm Kiến Văn Đế.

 

Nếu xưởng đóng thuyền họ Lưu bị liên lụy bởi Kiến Văn Đế…

 

Vậy Lưu Thanh Loan và mấy trăm thợ thuyền dưới trướng nàng…

 

Vì Kiến Văn Đế, phụ thân ta đã chôn vùi cả thập tộc.

 

Hiện giờ giang sơn đã đổi chủ ba năm rồi.

 

Lẽ nào còn phải vì hắn mà kéo thêm bao mạng người xuống nước nữa sao?

 

Mắt thấy tên thống lĩnh Cẩm Y Vệ đã rút Tú Xuân đao, kề lên cổ một hán t.ử.

 

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, trong lòng đã quyết định.

 

Ngay sau đó hít sâu một hơi, cao giọng quát:

 

“Dừng tay!”

 

16

 

Hứa Khinh Chu lập tức quay đầu nhìn ta, dùng ánh mắt ra hiệu bảo ta đừng kích động.

 

Lưu Thanh Loan cũng nhìn sang ta, dường như có chút kinh ngạc.

 

Tên thống lĩnh Cẩm Y Vệ nheo mắt lại, trầm giọng hỏi:

 

“Ngươi là kẻ nào? Dám cản trở bản thống lĩnh thi hành công vụ?”

 

Ta khẽ khép mắt, thu liễm tâm thần, bày ra thần thái trang nghiêm như lúc làm pháp sự, giọng nói phiêu miểu:

 

“Ta là nữ nhi của Thiên Đế. Phàm nhân gọi ta là Chức Nữ, hiện tạm mượn thân xác miếu chúc nơi này để đối thoại cùng các ngươi.”

 

“Ta nhận hương hỏa cung phụng của dân nơi đây, tất nhiên có trách nhiệm che chở bình an cho vùng đất này.”

 

“Người các ngươi tìm kiếm, ba năm trước đã nhờ pháp lực của Long Vương mà rời khỏi nơi đây. Nếu muốn tìm hắn, cứ men theo đại dương mà đi về phía tây. Đừng tiếp tục quấy nhiễu sinh linh nơi này, bằng không…”

 

“Ta sẽ ban cho các ngươi kết cục cô độc đến già.”

 

Một trận gió biển thổi qua, khiến ống tay áo vải thô rộng lớn của ta phần phật tung bay.

 

Tên thống lĩnh Cẩm Y Vệ nửa tin nửa ngờ.

 

Nhưng đám thuộc hạ phía sau hắn lại nhìn nhau, bàn tay đặt trên chuôi đao hết dời rồi lại nắm c.h.ặ.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Khóe môi Lưu Thanh Loan run lên, nhưng phản ứng cực nhanh, lập tức hành đại lễ quỳ bái:

 

“Tín nữ Lưu Thanh Loan bái kiến Chức Nữ nương nương. Gia phụ ba năm trước ra khơi chưa về, hài cốt không còn. Không biết người…”

 

Ta lập tức hiểu ý, tiếp lời:

 

“Chuyện năm ấy, ta đều nhìn thấy tận mắt. Người của xưởng đóng thuyền họ Lưu đều bị kẻ khác ép buộc. Chỉ tiếc hải vực không thuộc phạm vi cai quản của ta, không thể ngăn được bi kịch bọn họ bị g.i.ế.c diệt khẩu sau khi hoàn thành việc ấy. Than ôi… đáng buồn thay…”

 

Lúc này Hứa Khinh Chu cũng đã hoàn hồn, khom người thi lễ thật sâu:

 

“Thái Thương huyện lệnh Hứa Khinh Chu bái kiến Chức Nữ nương nương. Đa tạ nương nương vì nghĩa lên tiếng, nói rõ chân tướng năm xưa, để những cô nhi của người bị hại không còn bị oan uổng, không còn bị chụp tội cấu kết loạn đảng mưu nghịch.”

 

Thần sắc tên thống lĩnh Cẩm Y Vệ biến đổi liên tục, cuối cùng cũng thu đao vào vỏ.

 

“Nếu đã vậy, bản thống lĩnh sau khi trở về bẩm báo đầy đủ với bệ hạ, sẽ để bệ hạ định đoạt.”

 

“Vừa rồi chúng ta hành sự lỗ mãng, mong Chức Nữ nương nương đừng trách tội.”

 

Ta nheo mắt, nhấn mạnh từng chữ:

 

“Người thì không cần mang đi nữa. Các ngươi cứ đem nguyên lời của ta truyền lại cho hóa thân chuyển thế của Chân Vũ Đại Đế. Đế quân tự sẽ hiểu rõ.”

 

“Phiền thay ta gửi lời thăm hỏi Đế quân.”

 

Nói xong, ta hướng về phía Nam Kinh xa xa mà hành lễ, rồi toàn thân mềm nhũn, mặc cho mình ngã xuống đất.

 

Nếu để tân đế nghe được ta gọi hắn là hóa thân chuyển thế của Chân Vũ Đại Đế, vậy nỗi lo “ngôi vị bất chính” trong lòng hắn hẳn sẽ được xoa dịu.

 

Có lẽ hắn sẽ không tiếp tục truy cùng g.i.ế.c tận người cũ triều trước nữa.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Cơn đau tưởng tượng không hề tới.

 

Hứa Khinh Chu lao tới đỡ lấy ta, thuận thế ôm trọn ta vào lòng.

 

Cảm nhận nhiệt độ trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, lòng ta mới hơi an ổn đôi chút.

 

Ta len lén hé mắt nhìn qua khe mi.

 

Vừa hay thấy tên thống lĩnh Cẩm Y Vệ mặt đầy vui mừng, khom người lui đi.

 

Haizz…

 

Không ngờ giới hạn mà phụ thân dùng cả thập tộc để giữ gìn, cuối cùng lại bị đứa con gái bất hiếu như ta phá bỏ.

 

Phụ thân đại nhân ở trên cao.

 

Nếu người có linh thiêng, hẳn sẽ hiểu việc nữ nhi làm hôm nay.

 

Lịch sử đã thành quá khứ.

 

Người sống cuối cùng vẫn phải bước tiếp.

 

Đã có quá nhiều người vì vị Kiến Văn Đế mà người trung thành kia phải bỏ mạng.

 

Thật sự đã đủ rồi.

 

Đời này nữ nhi chỉ mong quốc thái dân an.

 

Không muốn thấy thêm bất kỳ ai đi vào vết xe đổ của Phương gia ta, phải chôn vùi thêm mấy trăm mạng người vô tội nữa.

 

17

 

“A Hồng bị làm sao vậy? Sao lại ngất rồi?”

 

Từ xa vang tới giọng nói sốt ruột của Lâm thẩm, đang vội vã chạy về phía ta.

 

Không nghe thấy tiếng bước chân của đám Cẩm Y Vệ đi theo, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Đêm qua vốn chẳng ngủ được bao nhiêu, sáng sớm lại đi đi về về hơn một canh giờ, vừa rồi còn bị kinh sợ một trận, quả thật có chút chống đỡ không nổi nữa.