Ta Làm Đầu Bếp Trong Đại Lao

Chương 10



10



 

Để không bị bắt, những năm nay cứ qua một năm nửa năm là ta lại phải dắt theo Diệp Nhi đổi chỗ ở. 



 

Cứ đông trốn tây ẩn như vậy vài năm, chớp mắt một cái Diệp Nhi đã bốn tuổi rồi.



 

Vốn dĩ ta tưởng Sở Vân Từ cùng lắm là truy sát ta một năm rồi sẽ quên ta đi, bằng không thì hai ba năm là cùng chứ gì. 



 

Kết quả hắn ròng rã truy sát ta suốt năm năm trời! Năm năm đấy! Rốt cuộc là có bao nhiêu hận ta cơ chứ.



 

Diệp Nhi kéo tay ta: “Nương thân, chẳng lẽ chúng ta cứ phải trốn chạy mãi thế này sao?”



 

Ta im lặng. Cứ trốn chạy mãi thế này xem ra cũng không phải là cách. 



Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

 

Trước đây ta nghĩ chỉ cần lánh đi một thời gian là xong chuyện, một tiểu nhân vật như ta ước chừng Sở Vân Từ sẽ nhanh ch.óng quên bẵng đi thôi. 



 

Kết quả cái sự lánh này kéo dài tận năm năm, mà còn chưa biết đâu là cùng là tận.



 

Diệp Nhi bốn tuổi rồi, đến tuổi phải đi học rồi. 



 

Ta không muốn thằng bé cũng thất học giống như ta. 



 

Ở học đường trong thôn, con khó khăn lắm mới quen được bạn tốt, hơn nữa thằng bé có vẻ rất thích vị phu t.ử dạy học. 



 

Nếu đến cả cái thôn này cũng không dung nạp nổi, thì ta còn có thể trốn đi đâu?



 

Trốn sang nước khác lại càng không thực tế. 



 

Tiên quyết là ta có thể lén lút vượt qua đường biên phòng hay không, điều quan trọng nhất là năm đó ta đã đem toàn bộ vàng bạc trên tay đổi hết thành ngân phiếu. 



 

Vàng bạc ở quốc gia nào cũng là tiền tệ cứng, nhưng ngân phiếu thì không nha. 



 

Trên ngân phiếu có đóng dấu ấn của nước Sở, chỉ có thể lưu thông trong nội địa nước Sở, quốc gia khác đời nào chịu nhận thứ ngân phiếu này. 



 

Nếu ta thực sự rời khỏi nước Sở, thì một xấp ngân phiếu dày cộm của ta chẳng phải sẽ biến thành giấy lộn sao.



 

Ta quăng mạnh cái bọc nải xuống đất, hai tay chống nạnh:



 

“Bổn cô nương không chạy nữa! Cái tên Sở Vân Từ c.h.ế.t tiệt kia, ngươi có bản lĩnh thì bắt được ta rồi g.i.ế.c ta luôn đi!”



 

“Ngươi có thể g.i.ế.c ta, nhưng ta không tin ngươi có thể g.i.ế.c luôn cả con trai ngươi!”



 

Ta ngồi thụp xuống ôm lấy Diệp Nhi khóc lóc t.h.ả.m thiết: “Oa oa oa Diệp Nhi à, con dù gì cũng là con ruột của hắn mà, nếu cha con tìm được muốn g.i.ế.c ta, nhớ kỹ phải xin tình giúp nương đấy…”



 

Diệp Nhi nghiêng đầu: “Nương thân, chẳng phải nương bảo cha c.h.ế.t rồi sao?”



 

Ta: “……”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Sự tình đã đến nước này, ta không thể không nói cho con biết chân tướng rồi. Ta ho khan một tiếng, “Diệp Nhi, thực ra cha con chưa c.h.ế.t. 



 

Chẳng phải con luôn tò mò ta đã đắc tội với nhân vật nào mà phải đông trốn tây ẩn sao? Thực ra người ta đắc tội chính là cha con đấy.”



 

“Cha con là một đại nhân vật, năm xưa lúc hắn gặp nạn ta đã khinh bạc hắn, hắn găm thù chuốc oán với ta cho đến tận bây giờ.”



 

“Biết sao được, lúc đó nương con thực sự là quá hiếu sắc, nhưng tất cả đều tại cha con trưởng thành quá mức đẹp đẽ, chuyện này hoàn toàn không thể trách ta nha.”



 

“Ai mà biết hắn lại hẹp hòi đến thế, chuyện nhỏ nhặt bằng con muỗi vậy mà truy sát ta tận năm năm.”



 

Diệp Nhi gật gật đầu: “Vậy ý của nương là, cha con chính là Hoàng thượng đương nhiệm ạ?”



 

“Á á á!! Đừng có nói bậy!!” 



 

Ta vội vàng một tay bịt c.h.ặ.t miệng thằng bé lại, nhìn dáo dác xung quanh xem có ai không mới chịu buông lỏng tâm xuống.



 

Diệp Nhi chớp chớp mắt nhìn ta: “Nương thân, con nói có đúng không ạ?”



 

Ta: “…Đúng thì đúng… nhưng rốt cuộc là làm sao con đoán ra được hả…”



 

Diệp Nhi nhìn ta: “Có thể dùng thế lực của cả một quốc gia để tìm kiếm một người, năm năm trời vẫn không dừng lại, quyền lực lớn như vậy, chỉ có Hoàng thượng mới làm được thôi ạ!”



 

Khoan đã, đây là chỉ số thông minh mà một đứa trẻ bốn tuổi nên có sao? Xem ra là giống cha nó rồi, bụng dạ nhiều vô kể.



 

Ta dí dí vào trán thằng bé, cảnh cáo: “Con biết là được rồi, không được ra ngoài nói bậy đâu đấy.”



 

“Giờ thì con biết cha con đáng sợ thế nào rồi chứ, đường đường là bậc cửu ngũ chí tôn một nước mà bụng dạ còn hẹp hơn cả lỗ kim.”



 

“Con là con trai hắn, hắn tìm được cũng sẽ không g.i.ế.c con đâu, nhưng ta thì không chắc.” 



 

Ta quệt nước mắt: “Đến lúc đó nhớ xin tình giúp nương, nếu thực sự không được thì bảo hắn để lại cho ta một cái toàn thây vậy.”



 

Diệp Nhi nghi hoặc không hiểu: “Nương thân, tại sao nương lại nghĩ là cha đang truy sát chúng ta, chứ không phải là đang tìm kiếm chúng ta ạ?”



 

“Thì đương nhiên là…!”



 

Đương nhiên là vì năm xưa nương của con thừa nước đục thả câu, ngày ngày ăn đậu hũ của hắn, lại còn hạ t.h.u.ố.c hắn nữa chứ! 



 

Năm đó ta cứ đinh ninh hắn là một tên t.ử tù cầm chắc cái c.h.ế.t nên mới dám to gan lớn mật như vậy, ai mà ngờ được hắn không những không c.h.ế.t mà còn lên làm hoàng đế. 

 

Thế nhưng những lời này nói ra thì còn đâu là thể diện của ta nữa. 



 

Sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng của ta mất.



 

Ta nhéo một cái vào cặp má phúng phính của con: “Mau đến học đường đọc sách đi, con mà còn hỏi nhiều nữa, hôm nay ta liền thu dọn hành lý dắt con đi luôn đấy.”



 

“Dạ được rồi.” Diệp Nhi ỉu xìu đáp một tiếng.