Trốn chạy cùng cái bụng bầu đã năm năm, con trai cũng được ta nuôi đến bốn tuổi rồi, vậy mà Sở Vân Từ vẫn kiên trì không mệt mỏi truy sát ta.
Lại một lần nữa chuẩn bị dắt theo Diệp Nhi chuyển địa bàn, thằng bé chớp chớp đôi mắt, nắm lấy tay ta cầu xin:
“Nương, chúng ta có thể đừng đi không, con vừa mới quen được mấy người bạn tốt.”
“Nếu đi rồi, lại chẳng có ai chơi với con nữa…”
Nhìn dáng vẻ rơm rớm nước mắt, đáng thương tội nghiệp của con, lòng ta không dưng lại dâng lên một trận chua xót.