Ta Làm Đầu Bếp Trong Đại Lao

Chương 2



2



 

Đến đời của ta, cha ta chỉ có duy nhất một đứa con gái là ta, công việc làm đầu bếp trong đại lao này tự nhiên cũng truyền lại vào tay ta.



 

Cha mẹ ta mất sớm, lúc đầu cai ngục bảo ta là phận nữ nhi không gánh vác nổi đại sự, muốn tìm người khác đến làm đầu bếp. 





 

Ta vỗ n.g.ự.c bảo đảm mình có thể làm tốt, còn miễn phí nấu cho bọn họ mấy bữa cơm, khiến cai ngục và đám quan binh dưới trướng ăn đến mức mê mẩn. 





 

Dù sao thì ta nấu ăn thực sự rất ngon.





 

Cha ta là đầu bếp, nương từ nhỏ đã dẫn ta vào nhà bếp phụ giúp cha.





 

Lớn lên trong môi trường như vậy, ta đặc biệt thích nghiên cứu đủ loại món ăn thức uống. 





 

Cơm canh ta làm ra, ngay cả đầu bếp ở t.ửu lầu đắt đỏ nhất kinh thành cũng không sánh bằng. 



 

Nhờ vào trù nghệ , cai ngục mới đồng ý để ta tiếp tục làm công 

việc béo bở này.



 

Ta làm đầu bếp trong đại lao, cũng không quên gia huấn từ đời này qua đời khác của nhà mình: 





 

【Kiếm tiền là thượng sách】.





 

Gia đình tù nhân nào tự nguyện đưa tiền, ta sẽ làm cho thật phong phú, thịnh soạn. 





 

Còn gia đình tù nhân nào không đưa tiền, vậy thì thật ngại quá, chỉ có thể ăn suất ăn tiêu chuẩn của quan phủ mà thôi. 





 

Ta cũng chẳng phải thánh nhân gì, hơn nữa những kẻ tiến vào trong lao này cũng chẳng có mấy người tốt, đa phần đều là hạng gian lận, lười biếng, tham lam, độc ác. 





 

Có thể vơ vét lợi ích từ trên người bọn họ, ta đương nhiên phải vớt cho thật đậm.





 

Bởi vì cơm ta nấu quá ngon, rất nhiều vị thiếu gia nhà giàu lúc ra tù vẫn lưu luyến không quên, muốn đào góc tường, mời ta về nhà họ làm đầu bếp riêng. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -





 

Có một kẻ rộng rãi nhất thậm chí còn ra giá một trăm lượng tiền lương mỗi tháng cho ta.





 

Hắn khuyên ta: "Tiểu nương t.ử, cô ở trong đại lao nấu cơm cho ngục tù đông người như vậy chẳng phải rất vất vả sao, vừa mệt lại chẳng kiếm được bao nhiêu tiền."





 

"Cô đến Triệu gia của ta đi, chỉ cần nấu cơm cho một mình ta, ta trả cô một trăm lượng tiền lương mỗi tháng."



Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó



 

Ta đưa một ngón tay trỏ ra lắc lắc:





 

"Không không không, ta đây chỉ yêu làm đầu bếp trong đại lao thôi."





 

"Ta không thấy vất vả, thực sự một chút cũng không khổ."





 

Hắn đúng là đã đ.á.n.h giá thấp ta rồi. 





 

Một tháng một trăm lượng á? Lúc ta nghèo nhất cũng chưa từng nghèo đến mức đó. 



 

Rất nhiều người coi thường cái nghề mọn này của ta, nghĩ rằng vừa mệt vừa không kiếm ra tiền. 





 

Thực tế bọn họ đã sai hoàn toàn rồi, ta thật sự kiếm đến mức phát tài luôn đấy có biết không?





 

Có điều cha ta từng dặn ta phải kín tiếng, con đường sinh tài này chớ có khoe khoang. 





 

Nếu như không gặp phải Sở Vân Từ, ta đại khái có thể tiếp tục vui vẻ kiếm thật nhiều thật nhiều bạc trắng. 





 

Con của ta, cháu của ta, có lẽ cũng sẽ tiếp tục kế thừa y bát của ta.



 

Nhưng cái thứ trời đ.á.n.h ấy, lại lệch pha khiến ta đụng phải tên Sở Vân Từ này. 



 

Không nói đến chuyện mất đi công việc béo bở, mà giờ đây còn bị truy sát ngày này qua ngày khác.