Ta Làm Đầu Bếp Trong Đại Lao

Chương 5



5



 

Sở Vân Từ muốn đẩy ta ra.



 

Nhưng hắn hiện tại đang mang thương tích, lại thêm mấy ngày liền không ăn không uống, sao có thể là đối thủ của một kẻ ngày ngày vung vá lớn chuyên lật chảo xào rau như ta chứ. 



 

Ta khóa c.h.ặ.t lấy hắn, từng ngụm từng ngụm mớm t.h.u.ố.c sang, cưỡng ép hắn phải uống hết sạch cả bát t.h.u.ố.c bổ kia.



Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

 

Sở Vân Từ thở dốc dồn dập, đôi mắt đẹp trừng trừng lườm ta. Mỹ nhân hờn giận, ta lại càng thêm phấn khích. 



 

Ta bưng từ trong hộp đồ ăn ra một bát cháo cá khác, huơ huơ trước mặt hắn:



 

“Ngươi có ăn không? Ngươi không ăn là ta lại mớm cho ngươi giống như vừa 

rồi đấy.”



 

Hắn bất động, cũng không nói lời nào.



 

 Ta vừa bưng bát cháo lên định húp một ngụm, hắn đột nhiên yếu ớt thốt ra một câu: “Ta ăn.”



 

Ta lập tức dùng cả hai tay dâng bát cháo đến trước mặt hắn: “Như vậy có phải ngoan không chứ.”



 

Sở Vân Từ bưng lấy bát cháo, từng hớp nhỏ một đưa vào miệng. 



 

Tướng ăn quả thực vô cùng nho nhã, ta nhìn mà muốn mê mẩn tâm thần. 



 

Ta chống cằm, tự cốt tự thoại: “Hiện tại thương thế của ngươi chưa lành, lại còn nhịn đói mấy ngày liền, không thể ăn đồ quá bổ béo được. 



 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đợi ngươi tĩnh dưỡng khá hơn một chút, ta sẽ làm món khác ngon hơn cho ngươi ăn.”



 

“Ta nấu ăn ngon lắm đấy, đến lúc đó bảo đảm ngươi sẽ có khẩu phúc!”



 

Sở Vân Từ cúi đầu húp cháo, chẳng thèm đếm xỉa đến ta. 



 

Ánh mắt ta dời xuống phía dưới, dừng lại nơi cổ áo hơi phanh mở của hắn, khẽ nuốt nước bọt một cái. 



 

Nhãn quang của ta đúng là không tồi chút nào. 



 

Thân hình này nhìn qua cũng thuộc hàng nhất đẳng đây.



 

Ta không kìm lòng được liền đưa tay ra, sờ mạnh một cái vào cơ n.g.ự.c của hắn, rồi cảm thán từ tận đáy lòng:



 

“Mỹ nam t.ử như thế này, c.h.ế.t đi đúng là phí hoài của trời.”



 

Sở Vân Từ lườm ta: “Ngươi…!”

 

Ta cúi đầu, nhanh như chớp hôn chụt một cái lên mặt hắn, rồi cười tủm tỉm nói:



 

“Hôm nay cứ như vậy trước đã, ngày mai ta lại tới thăm ngươi.”



 

“Đừng có suốt ngày lườm ta, ta làm đồ ngon cho ngươi ăn, ngươi chẳng lẽ lại không cho ta ăn chút đậu hũ sao?”



 

“Ngươi có biết các tù nhân khác muốn ta làm món gì ngon ngon cho bọn họ ăn thì phải tốn bao nhiêu tiền không? Ngươi không bỏ tiền, vậy thì dùng thân thể để đền bù đi!”



 

Ta xách hộp đồ ăn lên, vừa ngân nga tiểu khúc vừa vui vẻ bước đi.