Ta Làm Phu Nhân Của Gian Thần

Chương 1: 1



1

 

Cha ta vốn là một "cá mặn" chính hiệu, còn ta - thân là nữ nhi của ông ấy - đương nhiên cũng là một con cá mặn nhỏ, "đời sau sóng sau đè sóng trước".

 

Từ thuở ta còn để chỏm, cha đã tận tình dạy dỗ ta rằng: Làm người thì phải biết tận tình hưởng lạc, thà sống sung sướng mà đoản mệnh còn hơn chịu khổ để sống lâu. Kiểu người như cha ta hoàn toàn không có lấy một chút chí tiến thủ nào, dăm ba đồng bổng lộc ít ỏi triều đình phát cho mỗi tháng, hai cha con ta loáng cái đã tiêu xài sạch bách vào những thú vui phù phiếm.

 

Theo lẽ thường, nhà chúng ta luôn rơi vào cảnh "đầu năm dư dả, cuối năm nợ nần". Năm nay còn chưa tới cuối năm mà túi tiền của hai cha con đã cạn đến mức nhìn thấy đáy, tình hình vô cùng bết bát.

 

Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, Dung Sách lại đột ngột hướng Hoàng thượng thỉnh chỉ, đòi cưới ta cho bằng được.

 

Dung Sách là ai cơ chứ? Hắn chính là tên gian thần số một của đương triều, kẻ nào đi theo hắn có khi bị Diêm Vương gạch tên lúc nào cũng chẳng hay. Gặp hạng người như hắn, kẻ khác hận không thể né xa ba thước, nhưng cha ta thì lại khác. Vừa nghe thấy danh tính Dung Sách, cha ta mắt sáng rực lên: Dung Sách à!

 

Gian thần ư? Có chí tiến thủ đấy! Quan trọng nhất là: Hắn giàu!

 

Thế là, chỉ sau một đĩa lạc rang nhắm rượu cùng Hoàng thượng, cha ta gật đầu cái rụp, đồng ý ngay tắp lự, chẳng thèm đắn đo lấy nửa giây.

 

Nhắc đến Hoàng thượng, ngài ấy cũng là một bậc "cá mặn" chính hiệu. Chắc vì tính khí tương đồng nên ngài và cha ta cực kỳ hợp, thường xuyên giữ ông lại trong cung ăn chực cơm.

 

Ta thấy khó hiểu, bèn hỏi cha: "Cha ơi, nếu quan hệ giữa cha và Hoàng đế tốt như vậy, sao cha không thương lượng với ngài ấy tăng bổng lộc lên một chút?"

 

Cha ta nghiêm mặt từ chối ngay: "Thân thiết là chuyện tình cảm, còn bổng lộc là vấn đề nguyên tắc, không thể sửa đổi!"

 

Đúng là cha ruột của ta có khác. Ngay cả lúc ta chuẩn bị lên hoa kiệu, ông cũng không quên nhét vào tay ta hai miếng bánh quế hoa vừa mới ra lò nóng hổi.

 

Ông tiễn ta đi trong cảnh nước mắt ngắn nước mắt dài, thế mà vẫn không quên lén lút c.ắ.n thêm hai miếng bánh giấu sẵn trong ống tay áo.

 

Ta níu lấy vạt áo ông, lệ nhòa đôi mắt mà dặn dò: "Cha, cha cứ yên tâm. Con vào Dung phủ rồi, hễ con có miếng thịt ăn thì chắc chắn cha cũng sẽ có bát canh húp."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cha ta do nhiều năm cùng ta ăn uống vô độ nên đến tuổi trung niên đã phát tướng, chẳng còn chút phong thái nào của thời trai trẻ. Ông xoa xoa cái bụng mỡ, cảm động nói: "Quả nhiên là con gái ngoan của ta! Nhớ thường xuyên về thăm cha già này nhé!"

 

Lúc đó ta cũng lưu luyến cha lắm, nhưng cứ nghĩ đến cảnh sắp được vào Dung phủ hưởng vinh hoa phú quý, một bước lên tiên thành kẻ có tiền, ta liền hạ quyết tâm, đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại mà ngồi lên kiệu, thẳng tiến về phía cuộc sống hạnh phúc đang vẫy gọi.

 

2

 

Ta có nằm mơ cũng chẳng ngờ được, Dung Sách cưới ta về chỉ để... ăn cho ngon cơm.

 

Ngày xưa, khi còn bé tí, nguyện vọng lớn lao nhất đời ta là gả cho ngự trù. Nhưng giờ đây, nhìn mâm cao lương mỹ vị của Dung phủ, ta thầm nghĩ: "Cha ơi, cuối cùng thì cha cũng làm được một việc tốt tích đức rồi!"

 

Bước chân vào Dung phủ rồi ta mới thấu thế nào gọi là phong thái của kẻ có tiền. Nghĩ lại ông cha "cá mặn" nhà mình mà xem, đúng là có quất roi bắt chạy thì cả đời này cha cũng chẳng theo kịp khối tài sản này.

 

Dung Sách ấy à, ngay cả y phục hắn mặc cũng tốt hơn ta không biết bao nhiêu lần. À, tất nhiên cũng có thể là do người hắn đẹp nên mặc gì cũng thấy sang.

 

Ta tò mò hỏi hắn, tại sao lại chọn cưới ta? Rõ ràng có biết bao cô nương xinh đẹp ngoài kia để hắn chọn lựa, cha của họ vừa có tiền vừa có thế. Chẳng nói đâu xa, như tiểu thư của Thừa tướng, đệ nhất mỹ nhân kinh thành Lục Thư Họa chẳng hạn.

 

Nghe cái tên thôi đã thấy toát ra khí chất mỹ miều rồi. Nghe đồn nàng ta thầm thương trộm nhớ Dung Sách đã lâu, thậm chí còn nhờ cha mình sang cầu thân nhưng đều bị hắn từ chối thẳng thừng.

 

Cái cơ hội tốt để leo lên cành cao như thế mà Dung Sách lại chẳng biết trân trọng, trái lại chỉ chọn một đứa chẳng được tích sự gì như ta. Chẳng lẽ hắn nhắm trúng cái mối quan hệ "bạn nhậu" giữa cha ta và Hoàng thượng sao?

 

Dung Sách chớp chớp đôi mắt đẹp hút hồn kia, rồi nghiêm túc trả lời ta một câu xanh rờn: "Vì nhìn nàng ăn thấy ngon miệng."

 

Hóa ra, ta là món "đồ nhắm" giúp hắn đưa cơm.

 

Cái lý do xưa nay hiếm thấy này làm ta nhất thời á khẩu, chẳng biết phản bác thế nào. Hình như... ta cũng chỉ có mỗi tác dụng đó thật.

 

Người giàu đúng là khó hiểu mà!

 

Thôi thì, ta chỉ cần biết một điều duy nhất: Phải hầu hạ cho tốt vị "Kim chủ ba ba" này, thì ta mới có cơm ngon để ăn!