3
Dung Sách vô cùng bận rộn , có lẽ phận làm gian thần thì ai cũng thế cả, ta chỉ còn cách viết thư cho cha mà than vãn về cảnh "phòng đơn gối chiếc", nửa ngày chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.
Ban đầu, cha ta còn ân cần an ủi: "Nam nhân có chí tiến thủ, coi trọng sự nghiệp thì đều như vậy cả."
Nhưng rồi khi số lần ta than vãn cứ ngày một tăng lên, cha ta bắt đầu mặc kệ, chẳng thèm đoái hoài nữa. Bức hồi âm cuối cùng ông viết thẳng thừng rằng: "Dung phủ cách nhà mình có hai con phố thôi, có chuyện gì sao con không tự vác xác về mà nói?"
Ta bỗng thấy lòng buồn rười rượi, đến cả vị đồng minh lớn nhất là cha cũng ruồng bỏ ta rồi. Thế là trong cơn nức nở, ta đã nốc cạn cả bình rượu quả để giải sầu.
Rượu hoa quả vốn có vị chua chua ngọt ngọt, dễ uống vô cùng, nhưng tác dụng phụ lớn nhất chính là hậu vị cực mạnh. Mạnh đến mức trong cơn mơ màng, ta mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Dung Sách.
Dung Sách khẽ nhéo má ta, nhìn cái bình rượu không lăn lóc bên cạnh, hắn còn bật cười trêu chọc: "Trần Chi Chi? Nàng say rồi à?"
Say á? Không đời nào! Có đ.á.n.h c.h.ế.t ta cũng không thèm thừa nhận, xấu mặt ch.ết đi được, ai đời lại tự chuốc say chính mình cơ chứ.
Ta cãi bướng: "Ta không có say!"
Dung Sách cứ thế xoa má ta, chắc là vì cảm thấy mát tay nên hắn còn tiện thể nắn nắn cái "nọng cằm" của ta nữa.
Đối với ta, đây đúng là một sự sỉ nhục! Hắn có thể nhéo má, nhưng tuyệt đối không được đụng vào cái nọng cằm quý giá này. Ta tức tối gạt phắt tay hắn ra.
Đôi mắt đào hoa của Dung Sách chứa chan ý cười như làn nước mùa xuân sắp tràn ra ngoài, quả thực rất xứng với bốn chữ "lang diễm độc tuyệt" vẻ đẹp nam nhân rực rỡ không ai bì kịp. Thế nhưng, rõ ràng là hắn đang cười nhạo ta.
"Ta không có say! Ta còn đi được đây này!"
Hắn dỗ dành ta y như dỗ trẻ con: "Được được được, nàng không say. Vậy để ta kiểm tra nàng một chút, ta là ai?"
Ta tuy là "cá mặn", nhưng không phải kẻ thiểu năng, ta thấy hắn mới là người có vấn đề ấy.
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sự quan tâm dành cho kẻ ngốc: "Chàng say rồi thì có!"
"……"
4
Ta thật sự chẳng thể hiểu nổi, cái người có chỉ số thông minh thấp kém như thế này thì làm gian thần kiểu gì không biết.
Hắn hỏi ta đủ thứ câu hỏi kỳ quặc trên đời, hỏi tới mức ta phát phiền, bèn dứt khoát gục xuống bàn giả vờ ngủ say.
Hắn lặng lẽ nhìn ta rất lâu, khẽ thở dài một tiếng gần như không thể nghe thấy, rồi mới bế ta lên giường đi ngủ.
Có lẽ ta đã say thật rồi. Mỹ sắc ngay trước mắt, ta cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy hắn không buông tay, lại còn thốt ra đủ thứ lời mê sảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nào là: "Muốn ôm ôm", "Muốn hôn hôn", rồi thì "Chúng ta sớm đã là phu thê rồi mà"... vân vân và mây mây. Những lời sến súa như thế, ta tuyệt đối không tin nổi là chúng có thể phát ra từ miệng mình.
Dĩ nhiên, đây đều là những lời Dung Sách "giúp" ta hồi tưởng lại vào sáng ngày hôm sau, khi hai người đang trong tình trạng... trần như nhộng.
Ta tất nhiên chẳng tin mấy lời ma quỷ của hắn, cứ thế trừng mắt nhìn hắn chằm chằm. Thế nhưng ánh mắt hắn lại ngây thơ vô tội đến mức làm ta cứ ngỡ mình là tên tra nam quất ngựa truy phong, làm bụng con nhà người ta to ra rồi chối bỏ trách nhiệm không bằng.
"Chi Chi còn nói, sau này của ta cũng là của nàng, vậy nên cả cái Dung phủ này đều thuộc về nàng hết. Nàng còn bảo ta phải chăm chỉ kiếm tiền để... nuôi nàng nữa."
Câu này nghe chừng đúng là phong cách của ta thật, chẳng lẽ ta đã lỡ tuôn hết lời tâm huyết trong lòng ra rồi sao?
Đâm lao thì phải theo lao thôi. Ta nhìn hắn, rồi lại nhìn chính mình, vò vò cái đầu không tiền đồ của mình một hồi.
"Chàng... quên hết đi có được không?"
Dung Sách rũ mắt, trông hệt như một nàng dâu nhỏ chịu uất ức: "Chi Chi định không chịu trách nhiệm với ta sao?"
Ta...
Ta cũng muốn lắm chứ, nhưng hắn cứ lải nhải mãi, làm ta mất sạch cả mặt mũi lẫn tôn nghiêm.
Để bịt miệng hắn lại, ta nhìn vẻ mặt đáng thương tội nghiệp của Dung Sách, hỏi: "Hôm nay chàng không bận chứ?"
Dung Sách lắc đầu, tóc mai rũ rượi, trông hiền lành vô hại và thuận mắt hơn ngày thường gấp bội.
Ta bèn "chụt" một phát rõ kêu lên môi hắn: "Đã không bận, vậy thì... tiếp tục đi!"
5
Hậu quả của việc bốc đồng chính là ta mệt đến rã rời, nằm bẹp một chỗ, còn Dung Sách thì lại trông rạng rỡ hẳn ra. Ta không nhịn được mà hoài nghi, chẳng biết hắn có phải hồ ly tinh đầu t.h.a.i hay không mà lại hút hết tinh khí của ta như thế.
Tất nhiên, để ta nghỉ ngơi cho lại sức, phải đến tận lúc mặt trời gác núi ta mới sực nhớ ra người cha già đang tựa cửa đợi mong của mình.
Cha ta đứng co ro trước cửa, lạnh đến mức run lẩy bẩy. Vừa thấy bóng ta từ xa, ông đã sụt sùi nước mắt nước mũi ròng ròng, lao v.út về phía ta: "Con gái ngoan của ta ơi, cuối cùng con cũng chịu về thăm lão già này rồi sao!"
Ta hơi ghét bỏ nên né sang một bên, đúng lúc Dung Sách trở thành tấm lá chắn đắc lực cho ta.
Quả nhiên, cha ta cũng là hạng "xương mềm" giống hệt ta, thấy vị con rể gian thần này là chẳng dám làm càn, chỉ dám lên tiếng chào hỏi lấy lệ: "Đến rồi đấy à!"
Dung Sách cực kỳ cung kính hành lễ với ông: "Nhạc phụ đại nhân, con đưa Chi Chi về lại mặt đây. Có chút chậm trễ, mong nhạc phụ đại nhân hải hàm."
Đúng là người có học, nói năng nghe văn vẻ hẳn ra. Người ta thường về lại mặt từ sáng sớm, đằng này ta ngủ nướng đến tận chiều tà, mà Dung Sách cũng thật lợi hại, có thể thản nhiên nói ra bốn chữ "có chút chậm trễ" mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh chút nào.
Cha ta vừa nghe thấy bốn chữ "Nhạc phụ đại nhân" thì bắt đầu thấy lâng lâng, sướng đến phát điên. Ông cười hì hì vỗ vai Dung Sách: "Không sao, không sao, về là tốt rồi, về là tốt rồi!"
Ông hoàn toàn quên béng mất việc mình đã phải đứng đợi từ sáng sớm cho đến tận chiều tối.