6
Gian thần đúng là gian thần, chỉ dăm ba câu nói đã khiến cha ta lú lẫn, mê muội hết cả người.
Đến cả bình rượu "Thập Lý Hương" mà ông trân quý như mạng sống cũng được lôi ra chiêu đãi.
Mẹ ta mất sớm, cha ta bao năm qua vừa làm cha vừa làm mẹ, thôi thì cứ coi như ông là "nửa người mẹ" vậy! Chắc đây chính là cái cảnh "mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng" trong truyền thuyết đây mà.
Ông nhìn Dung Sách bằng ánh mắt đầy trìu mến, thậm chí lúc chúng ta ra về, ông còn dặn dò một câu: "Sau này con Chi Chi mà có bắt nạt con, con cứ bảo ta một tiếng!"
Ta đứng hình mất năm giây, mắt chữ O miệng chữ A nhìn ông. Đây chắc chắn là cái kiểu "bán con cầu vinh" trong truyền thuyết rồi chứ còn gì nữa!
Ta khẽ giật giật tay áo Dung Sách, hỏi xem hắn đã rót "mê hồn canh" gì cho cha ta mà ông lại đổi tính đổi nết như vậy. Hắn chỉ cười híp mí nhìn ta rồi thong thả buông một câu: "Thiên cơ bất khả lộ."
Ta: "……"
Đã là vợ chồng rồi mà còn bày đặt giấu giấu diếm diếm với ta cơ đấy?
Lúc này ta đột nhiên cảm thấy, cái danh hiệu "gian thần" của hắn đúng là danh bất hư truyền, chẳng sai đi đâu được.
7
Gần đến Tiết xuân, ai nấy đều bận rộn túi bụi. Dung Sách là quyền thần, cuối năm bận việc chính sự cũng là điều tất yếu.
Thế nhưng, ngay cả cha ta cũng bận.
Chuyện này mới thật là vô lý. Nguyên tắc đối nhân xử thế mà cha dạy ta bấy lâu nay chính là: "Ngồi được thì không đứng, nằm được thì không ngồi", tóm gọn lại trong một chữ: Lười.
Đến cả "cá mặn" như ông mà cũng bắt đầu động đậy, ta lập tức nhận ra vấn đề chẳng hề đơn giản.
Mấy lần ta về nhà đều không thấy bóng dáng ông đâu. Quản gia bảo ông tiến cung vẫn chưa thấy về, không đợi được ở nhà, ta dứt khoát ra tận cổng cung mà canh chừng.
Ta ngồi xổm trước cổng cung c.ắ.n hạt dưa, đợi từ sáng sớm cho đến tận sẩm tối. Gió lạnh thổi rít từng cơn, cuối cùng ta cũng thấu hiểu cái cảm giác tuyệt vọng của cha ta khi đứng đợi mình hôm nọ.
Ta chuyên tâm c.ắ.n hạt dưa vị xí muội, c.ắ.n hăng quá đến mức đầu lưỡi cũng muốn rách ra luôn.
"Chi Chi, sao nàng lại ở đây?"
Dung Sách đứng trước mặt ta, bóng hình cao lớn của hắn bao trùm lấy ta. Ta ngước mắt nhìn lên.
Chẳng đón được cha, lại đón phải Dung Sách, đúng là có chút đáng tiếc. Nghe nói cha ta mới được phát bổng lộc, ta còn định kéo ông đi Phù Dung Lâu ăn một bữa linh đình.
Nhưng mà có Dung Sách cũng được, so ra thì hắn còn giàu hơn cha ta nhiều.
Ta ngồi xổm lâu quá nên chân tê rần, đứng không vững, đành nhìn Dung Sách bằng ánh mắt thiết tha: "Chân ta tê rồi."
Dung Sách có vẻ thấy buồn cười, hắn không vội kéo ta dậy mà lại đi thong dong quanh ta một vòng.
"Tất cả chỗ vỏ hạt dưa này đều là nàng nhổ ra đấy à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta ngẩn người, gật đầu cái rụp. Ủa, cái hắn quan tâm là đống vỏ hạt dưa này sao? Đó có phải trọng điểm không hả? Ta đứng không lên được đây này, nhìn ta đi chứ!
Dung Sách dùng ánh mắt ra hiệu cho cái bãi chiến trường mà ta vừa bày ra: "Quét sạch đi rồi mới được đi."
Cảm ơn nhé, chàng thành công làm ta phát điên rồi đấy!
Dung Sách đưa tay ra, ta bạt phắt tay hắn, trừng mắt nhìn hắn đầy dữ tợn, hận không thể khoét trên người hắn mấy cái lỗ cho bõ ghét.
Không có Dung Sách giúp đỡ, ta lồm cồm đứng dậy trông cực kỳ t.h.ả.m hại, suýt nữa thì ngã dập mặt. Dung Sách đứng bên cạnh thế mà còn dám bật cười thành tiếng.
Ta đi mượn một cái chổi, quét như một cơn lốc, coi cái nền đất kia là mặt của Dung Sách mà ra sức chà xát. Ta còn "đặc biệt quan tâm" tới đôi ủng vải đen của hắn, nhìn đôi giày mới bám đầy bụi đất, lòng ta hả hê vô cùng.
Sau đó, để trả thù, ta dắt ngựa của hắn đi, cũng không cho hắn lên xe. Mặc cho hắn nói ngả nói nghiêng, ta nhất quyết không mủi lòng.
Gian thần quả nhiên đều rất giỏi nắm bắt tâm lý người khác. Dung Sách xoa nhẹ đỉnh đầu ta, giọng điệu đầy vẻ nuối tiếc: "Ái chà, vốn dĩ ta định bảo Phù Dung Lâu mới ra món mới nàng chưa được nếm qua, định đưa nàng đi ăn thử chút..."
"Lên xe!"
Dung Sách nhanh nhẹn xoay người một cái đã yên vị trên xe ngay cạnh ta. Nhưng cứ nghĩ đến việc hắn bắt ta quét rác là ta lại thấy cục tức nghẹn ở cổ. Dù sao thì cũng phải đỡ ta dậy trước đã chứ!
Đôi mắt đào hoa của Dung Sách như phủ một lớp sương mờ, hắn rũ mắt, che giấu mọi cảm xúc, rồi nắm lấy tay ta, hà hơi ấm: "Chi Chi hôm nay là đến đợi ta sao?"
"Không phải, đón cha ta cơ." Ta hậm hực đáp.
"Thế thì thật là đáng tiếc quá." Hắn lắc đầu, nhưng giọng điệu chẳng có vẻ gì là thất vọng cho lắm.
8
Món trứ danh nhất của Phù Dung Lâu chính là vịt bát bảo. Lớp da bên ngoài giòn rụm, thơm nức, thịt bên trong mềm ngọt, vừa c.ắ.n một miếng, nước thịt đậm đà đã tràn ra khoang miệng.
Lần nào đi cùng cha, hai ta cũng phải gọi hẳn hai con, ăn đến mức bụng căng tròn như cái trống mới chịu ra về.
Thế nhưng, món ta thích nhất lại là bánh đậu phụ. Trông thì có vẻ tầm thường chẳng có gì nổi bật, nhưng hương vị ở đây lại độc nhất vô nhị.
Có lẽ là sự trùng hợp ngẫu nhiên chăng? Giữa một bàn đầy thức nhắm ngon và rượu quý, ta vừa liếc mắt đã thấy ngay đĩa bánh đậu phụ ấy. Ta chưa từng nói với ai là mình thích món này, ngay cả cha ta cũng chẳng hề hay biết, thế mà Dung Sách lại gọi đúng món đó.
Sau khi rượu say cơm no, ta nằm ườn ra ghế xoa bụng thả hồn theo mây khói. Dung Sách nhìn bộ dạng đó của ta, không kìm được mà bật cười thành tiếng.
"Dung Sách, chàng cười cái gì đấy?" Ta liếc hắn một cái.
"Nàng ăn thế này đã no rồi sao?" Ta cứ cảm thấy hắn đang ngầm mỉa mai mình.
"Thế này mà còn ít à?" Ta không thể tin vào tai mình nữa. Một bàn thức ăn lớn như thế, hắn chỉ mới động đũa vài cái, còn lại đều một tay ta "bao thầu" sạch bách.
Gương mặt Dung Sách lộ rõ vẻ tiếc nuối: "Mấy ngày nữa là yến tiệc mừng thọ Bệ hạ, ta đã chuẩn bị một chiếc Ngọc Như Ý để tiến cống. Nhìn nàng thế này, ta thật lo nàng ăn không đủ để gỡ lại vốn đâu."
Ngọc Như Ý???
Cái thứ đó thì ăn kiểu gì cho lại vốn được cơ chứ?
Ta bị sự giàu sang phú quý của hắn làm cho kinh ngạc đến ngây người. Nghĩ lại mấy vò rượu mà cha ta đem tặng hàng năm, đúng là trông t.h.ả.m hại không sao tả xiết. Thế mà Hoàng đế thấy cha ta vẫn cứ tươi cười hớn hở, xem ra quan hệ giữa hai người họ tốt thật chứ chẳng đùa.