11
Bánh đậu phụ của Phù Dung Lâu thực ra không phải là ngon nhất thiên hạ. So với rất nhiều tiệm bánh khác, bánh ở đây chỉ là có hương vị giống hệt món bánh mà nương ta từng làm.
Ngày ta còn bé, nương thường hay làm bánh đậu phụ cho ta ăn.
Người vốn chẳng khéo chuyện bếp núc, những món người nấu thường rất khó nuốt, duy chỉ có món bánh đậu hà lan này là có thể đem ra đãi khách. Thuở ấy ta còn nhỏ, ăn nhiều quá cũng thấy ngấy, nên phần lớn bánh nương làm, ta đều đem đem cho người khác cả.
Sau này nương mất đi, ta chẳng còn được nếm lại hương vị ấy nữa. Bánh ở Phù Dung Lâu tuy rất giống vị bánh của nương, nhưng ta và cha chưa bao giờ gọi món đó mỗi khi đến đây.
Ta sợ rằng mình sẽ nhớ người, vậy nên chẳng ai biết rằng ta thực sự rất thích bánh đậu phụ.
Ta cũng không rõ vì sao Dung Sách lại biết được bí mật này. Ta ôm lấy hắn, vùi đầu vào cổ hắn để hít hà mùi hương quen thuộc khiến lòng mình bình yên lạ kỳ.
Dung Sách khẽ vỗ vỗ lưng ta: "Nàng sao vậy?"
Ta cũng chẳng rõ vì sao, rõ ràng là từ khi nương rời bỏ cõi đời, ta chưa từng rơi một giọt nước mắt nào. Thế nhưng khi được Dung Sách ôm vào lòng, bao uất ức bỗng chốc vỡ òa như chuỗi ngọc đứt dây, thấm đẫm cả vạt áo hắn.
"Dung Sách, liệu sau này chàng có thích người khác rồi bỏ rơi ta không?" Ta vùi mặt sâu vào lớp áo của hắn, sợ hắn nghe ra tiếng ta đang sụt sùi.
Dung Sách khẽ bật cười: "Chỉ riêng việc thích mình nàng thôi đã khiến ta luống cuống tay chân lắm rồi, làm gì còn thời gian mà đi thích thêm người khác nữa."
Đêm đông dài dằng dặc, gió lạnh rít qua những cành cây khô khốc. Dung Sách cứ thế ôm lấy ta, có lẽ tay hắn đã tê rần vì mỏi, nhưng hắn chỉ khẽ đổi tay chứ chẳng dám cử động mạnh, vì sợ sẽ làm kinh động đến ta.
Ta thực ra không ngủ, chỉ là muốn hắn cứ ôm lấy mình như vậy mãi. Nguyện lòng ta như bồ vĩ, dẫu mỏng manh nhưng bền bỉ dẻo dai, quấn quýt chẳng rời.
12
Ngày mừng thọ Hoàng đế đã đến, cung yến được tổ chức linh đình. Lúc còn chưa xuất giá, ta chỉ việc bám đuôi cha đi ăn chực uống chực là xong. Nhưng giờ đã gả cho Dung Sách, mang danh mệnh phụ triều đình, dù chưa có cáo mệnh chính thức nhưng cũng tuyệt đối không được để xảy ra sai sót nửa điểm.
Sáng sớm tinh mơ, khi trời còn chưa kịp sáng rõ, ta đã phải dậy để trang điểm sửa soạn. Dung Sách đứng bên cạnh, dáng vẻ lười nhác nhìn ta cuống cuồng tay chân.
Ta soi đi soi lại trong gương đồng, lo lắng hỏi hắn xem có chỗ nào chưa ổn không.
Dung Sách diện một bộ cung phục màu tím sẫm. Cái sắc màu già dặn, trầm ổn ấy khoác lên người hắn lại toát ra vẻ diễm lệ kinh người, đôi mắt đào hoa lộ vẻ tản mạn phong trần.
Hắn chỉ vào đôi môi ta vừa mới thoa son môi: "Màu này đậm quá, không hợp đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta vội vàng vớ lấy chiếc khăn định lau đi, hắn liền ngăn lại: "Đừng động, để ta giúp nàng."
Dứt lời, hắn đã cúi xuống hôn lên môi ta, nụ hôn nồng nàn triền miên. Đến lúc ta kịp hoàn hồn thì lớp khẩu chi nồng nàn ban nãy đã bị hắn "nhấm nháp" sạch bách. Ta đẩy hắn ra: "Chàng mà giúp cái gì chứ, rõ ràng là càng giúp càng rối thêm!"
Dung Sách khẽ chạm vào khóe môi còn vương chút sắc đỏ của mình: "Thật khéo, hôm nay ta thấy sắc mặt mình có phần nhợt nhạt, chắc là do đêm qua cùng phu nhân lao lực quá độ. Thôi thì mượn chút son môi này của nàng để sắc diện trông hồng hào, xinh đẹp hơn một chút vậy."
Hắn xưa nay nói mấy lời "đen tối" ấy mà mặt chẳng đỏ tim chẳng run. Nghĩ lại chuyện đêm qua, ta lại thấy mặt nóng bừng bừng, mắng hắn đồ không biết xấu hổ: "Làm gì có nam t.ử hán đại trượng phu nào lại đi bôi son môi cơ chứ!"
"Thế gian này làm gì có ai có được vị phu nhân xinh đẹp như nàng."
Dung Sách nói lời đường mật luôn rất lọt tai, ta chẳng làm gì nổi hắn. Nhưng lớp trang điểm đã hỏng, ta lại phải dặm lại từ đầu, nhìn hắn mà chỉ thấy bốc hỏa: "Chàng tránh xa ta ra một chút, nếu ta làm không xong thì ta xử đẹp chàng cho xem!"
Dung Sách đón lấy thỏi son trong tay ta: "Chi Chi vốn dĩ quốc sắc thiên hương, nếu nàng không biết cách thì cứ để vi phu giúp nàng."
Ta không tin: "Chàng đừng có giúp, ta hãi lắm."
Dung Sách nhướng mày, thần sắc bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc. Hắn tỉ mẩn tô son cho ta, ta đứng sát cạnh hắn, thậm chí có thể nhìn rõ từng sợi lông mi dài và cong v.út.
Ta nhìn hắn chằm chằm. Dung Sách cẩn thận từng chút một di chuyển thỏi son trên môi ta. Dung Sách là người đẹp nhất mà ta từng gặp, à không hẳn là chỉ có hắn đẹp, mà là trong mắt ta chỉ có hình bóng hắn mà thôi.
Nhìn hắn lúc này, trong lòng ta bỗng dâng lên một vị đắng khó tả. Dung Sách tô xong, đặt chiếc gương đồng trước mặt ta: "Nhìn xem, vi phu tô có đẹp không?"
Ta nhìn bóng mình trong gương, Dung Sách đứng phía sau đang vân vê lọn tóc của ta. Hắn không giống người thường, hắn luôn có sở thích kỳ lạ là nghịch ngợm những thứ trên người ta.
Ngay cả trong cung yến, hắn cũng ngồi cùng bàn với ta, nắm tay ta mà mân mê không rời. Rõ ràng tay ta trông rất bình thường, lại còn mũm mĩm nữa, thế mà hắn cứ khăng khăng là đẹp lắm.
Người xung quanh trêu chọc: "Dung đại nhân từ ngày thành thân là đi đâu cũng chẳng quên mang phu nhân theo cùng nhỉ."
Dung Sách chẳng thèm bận tâm, giơ chén rượu lên đáp: "Đang lúc tân hôn mặn nồng, ta thật chẳng nỡ xa rời phu nhân nửa bước."
Hắn đã nói thế, người khác cũng chẳng biết nói gì thêm, chỉ đành tặc lưỡi: Dung đại nhân quả là kẻ cuồng vợ hết t.h.u.ố.c chữa.
Đám tiểu thư trong tiệc cứ len lén nhìn hắn, nhưng hắn coi họ như không khí, chỉ một mực tập trung vào việc gỡ xương cá cho ta.
Ta vốn dĩ lười, chẳng thích ăn mấy thứ rườm rà như vậy, thế là Dung Sách cứ tỉ mẩn gỡ sạch từng chiếc xương cá một rồi mới đút vào miệng ta.
Ta ăn đến là vui vẻ, còn Lục Thư Họa ngồi đối diện thì sắc mặt cực kỳ khó coi. Ngược lại, Lục Thừa tướng đúng là người thâm trầm, ông ta vẫn bình thản mời rượu Dung Sách. Dung Sách nhìn ta như muốn hỏi ý kiến, ta gật đầu một cái hắn mới nâng chén đáp lễ từ xa.