Ta Làm Phu Nhân Của Gian Thần

Chương 6



13

 

Rượu ủ ba tuần, Hoàng hậu đề nghị để các quý nữ triển diễn tài nghệ. Nói là góp vui, nhưng những người có mặt ở đây ai nấy đều ngầm hiểu, biết thừa đây chẳng qua là một kiểu "tuyển tú" ngầm mà thôi.

 

Lục Thư Họa không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, tiếng đàn thất huyền cầm của nàng ta thánh thót như châu rơi ngọc nảy, đến cả hạng mù tịt về lục nghệ như ta cũng thấy êm tai vô cùng.

 

Nàng ta nhìn ta bằng ánh mắt đầy khiêu khích, ta thầm nghĩ: "Thôi xong, đại sự bất ổn rồi!", định bụng tìm cách chuồn lẹ.

 

Thế nhưng Lục Thư Họa đã nhanh hơn một bước. Nàng ta thướt tha xách váy đi tới, hành lễ trước Hoàng hậu: "Thư Họa múa rìu qua mắt thợ rồi. Nghe danh ái nữ của Trần đại nhân còn am tường âm luật hơn cả thần nữ, thần nữ mạo muội xin mời Trần cô nương diễn tấu một khúc."

 

Ai mà chẳng biết Lục Thư Họa ngưỡng mộ Dung Sách đã lâu, bị ta "hớt tay trên" nên đến tận bây giờ vẫn không phục cái danh hiệu Dung phu nhân của ta, còn đang tìm cách khiến ta mất mặt trước bàn dân thiên hạ đây mà.

 

Hoàng đế xưa nay vốn thích không khí náo nhiệt, ngài cười hì hì nhìn ta: "Vậy sao? Chi Chi, con còn biết cả món này nữa à?"

 

Trong nháy mắt, mọi tiêu điểm của buổi tiệc đều đổ dồn lên người ta. Ta đang vắt óc suy nghĩ xem nên từ chối thế nào cho khéo, thì Dung Sách đã đứng dậy hành lễ với Hoàng thượng:

 

"Lục tiểu thư e là nghe nhầm ở đâu rồi. Phu nhân của thần không cần phải học những thứ tầm thường này để làm vui lòng kẻ khác. Hơn nữa, nàng ấy đã gả cho thần, lại càng không có lý do gì phải phô diễn tài nghệ trước mặt người ngoài."

 

Màn "vả mặt" trực diện này của Dung Sách khiến Lục Thư Họa đứng giữa đại điện tiến không được, lùi chẳng xong, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì xấu hổ.

 

Lời này của Dung Sách nói ra quả thực rất khó nghe. Vốn dĩ học cầm kỳ thi họa là để tu thân dưỡng tính, vậy mà qua miệng hắn lại thành trò "lấy lòng kẻ khác". Mà suy cho cùng hắn nói cũng chẳng sai, các quý nữ ở đây dốc hết sức mình chẳng phải là để mong lọt vào mắt xanh của ai đó sao? Hắn hay thật, một tay đ.â.m thủng tờ giấy dán cửa sổ nói toạc móng heo, khiến ai nấy đều bẽ bàng.

 

Những quý nữ vốn đang rục rịch muốn trổ tài đều bị gáo nước lạnh này của hắn làm cho tụt hứng, chẳng còn tâm trí đâu nữa.

 

Ta len lén chọc chọc hắn: "Chàng không sợ đắc tội với mọi người sao?"

 

Dung Sách lại mang vẻ mặt chẳng thèm để tâm, lười nhác lau đi vệt nước canh chẳng hề tồn tại trên khóe môi ta: "Vô tư đi, kẻ ta đắc tội đã chất thành núi rồi, không thiếu một hai người này đâu."

 

"……"

 

Đây chính là kiểu "kẻ đi chân đất chẳng sợ kẻ đi giày" trong truyền thuyết sao?

 

14



Kể từ sau buổi cung yến, tin đồn bắt đầu lan truyền khắp nơi. Đa phần đều là mỉa mai ta về tài nghê , hoặc chỉ trích Dung Sách là kẻ vong ân phụ nghĩa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta thì chẳng sao cả, vì những gì họ nói vốn dĩ là sự thật, nhưng Dung Sách thì lại bị chụp cho cái mũ "đại bất kính".

 

Dung Sách vốn là quý tộc sa sút, tuy rằng năm đó thực sự đã đỗ Trạng nguyên lang bằng thực lực, nhưng cũng từng bái dưới môn hạ của Lục Thừa tướng và nhận được không ít sự đề bạt.

 

Vốn dĩ ta cũng chẳng nề hà gì việc mình bị mất mặt một chút, thế nhưng lần này hắn vì ra mặt cho ta mà thẳng thừng làm bẽ mặt ân nhân. Chính vì điều này mà trong lòng ta không khỏi dấy lên nỗi lo âu.

 

Dạo gần đây Dung Sách thường xuyên vắng nhà, lòng ta bồn chồn không yên. Khốn nỗi chuyện triều chính ta chẳng thể can thiệp nửa phần, chỉ biết đứng ngồi không yên vì sốt ruột.

 

Ta đ.á.n.h bạo hỏi cha, cha ta chỉ vỗ vỗ cái bụng mỡ, xua tay một cái thật mạnh: "Quả không hổ danh là con rể nhà họ Trần ta, giống ta lắm! Giống ta lắm!"

 

Ta cạn lời toàn tập. Cái bộ dạng không đứng đắn này của cha ta, thật sự là chẳng thể hỏi ra được tốt xấu gì cả.

 

15

 

Tuyết năm nay rơi muộn hơn hẳn mọi năm, mãi mới mong được một trận, thế nhưng cũng chỉ là những hạt nhỏ li ti, rơi xuống một lúc đã tạnh hẳn, chỉ có không khí là đột ngột trở nên rét căm căm.

 

Ta đứng giữa sân, nhìn những bông tuyết nhỏ vừa chạm đất đã tan ra, chỉ để lại những vệt nước nhạt nhòa, cứ như thể chúng chưa từng tồn tại trên đời này vậy.

 

Lạnh thì thật sự là lạnh thấu xương, trong phòng đã đốt lò sưởi mà ta ngồi xổm bên cạnh vẫn rét đến mức phải xoa tay liên tục. Trong đầu ta lúc này chỉ nghĩ đến việc khi Dung Sách tan triều, hắn sẽ mang cho ta một bát canh thịt cừu nóng hôi hổi từ Phù Dung Lâu, húp một hơi cho ấm sực cả người.

 

Thế nhưng, ta không chờ được bát canh thịt cừu, cũng chẳng đợi được Dung Sách trở về. Thứ ta nhận được lại là một đạo thánh chỉ tống Dung Sách vào ngục tối.

 

Ban đầu ta không tin. Một người như Dung Sách, sao có thể bị hạ ngục dễ dàng như vậy? Thế nhưng người đến truyền chỉ lại là Ôn công công – kẻ luôn kề cận hầu hạ Hoàng đế, bảo ta làm sao không tin cho được?

 

Ta ngã ngồi bệt xuống nền đất sũng nước tuyết tan. Ôn công công có khuyên nhủ thế nào ta cũng không đứng dậy nổi, cứ như thể đạo thánh chỉ ấy đã rút cạn xương tủy của ta, khiến ta chẳng còn chút sức lực nào để gượng dậy.

 

Ta như kẻ mất hồn, lảo đảo bò dậy, lếch thếch chạy đi tìm cha.

 

Chưa bao giờ ta thấy hai con phố ấy lại dài đến thế. Suốt dọc đường đi, ta đã nghĩ đến hàng vạn khả năng tệ hại, mà đáng sợ nhất là Dung Sách bị xử t.ử... Nếu vậy, ta làm sao có thể sống tiếp được đây?

 

Ta chưa từng nghĩ tình cảm mình dành cho Dung Sách lại sâu đậm đến nhường này, sâu đậm đến mức ta muốn ch.ết cùng hắn.

 

Ta cũng chẳng biết mình bắt đầu yêu hắn từ lúc nào. Là khi hắn đứng ra bảo vệ ta? Hay khi hắn vì ta mà đi học cách làm bánh đậu phụ? Hoặc có lẽ là ngay từ lúc gả cho hắn, hay thậm chí là từ lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn?

 

Ta nghĩ không thông, cõi lòng lúc này cứ như những viên gạch đá bị vấy bẩn bởi nước cống ô uế, chẳng thể nào phân định rõ ràng được nữa.