Ta Làm Tà Kiện Tiên Ở Tu Tiên Giới

Chương 293



 

“Nhược Ức Sầu bất động thanh sắc siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, hắn đang âm thầm điều động linh lực.”

 

Mọi người Biệt gia hít sâu một hơi, Biệt Vinh Hiên trực tiếp đờ người tại chỗ.

 

Là Biệt Vũ đã trở về!

 

Biệt Vũ nàng không có chuyện gì.

 

Không những không có chuyện gì, mà cả người trông còn có vẻ tinh thần tốt hơn trước một chút.

 

“Chào buổi chiều, tiểu muội."

 

Biệt Kim ôn hòa chào hỏi, nếu không phải ánh mắt hắn vẫn luôn nhìn Biệt Vũ, bọn họ cứ như chỉ mới xa nhau một buổi sáng bình thường vậy thôi.

 

Biệt Vinh Hiên có rất nhiều lời muốn nói với Biệt Vũ, nhưng khi ông thấy Biệt Vũ vẫn giữ được trạng thái c-ơ th-ể nhẹ nhàng và khỏe mạnh, ông chỉ đỏ vành mắt cuối cùng nói một câu:

 

“Cắt tóc rồi à?"

 

Biệt Lâm so với Biệt Vinh Hiên, cảm xúc có thể nói là khá tròn đầy.

 

“Cái gì gọi là còn có nhị ca?"

 

Biệt Lâm đầy vẻ không vui hỏi:

 

“Sao muội lại cùng người đàn ông lạ mặt trở về?

 

Chẳng lẽ ba năm này muội đã bỏ trốn theo cái gã đàn ông hoang dã này sao?"

 

Gã đàn ông hoang dã trong miệng Biệt Lâm · Kính Trung Quân · Nhạn Phi Trần:

 

“Mỉm cười lịch sự, nhưng không nhiều.”

 

Nghe thấy Biệt Lâm nhắc tới Nhạn Phi Trần, mọi người lúc này mới dời ánh mắt lên người Nhạn Phi Trần.

 

Không ít nữ tu Biệt gia thấy dung mạo của Nhạn Phi Trần đều không nhịn được đỏ mặt, có mấy phần thẹn thùng, Nhạn gia chủ quả nhiên còn tuấn mỹ hơn đại công t.ử, nhị công t.ử mấy phần nữa.

 

“Biệt gia chủ, mạo muội rồi."

 

Nhạn Phi Trần hơi chắp tay.

 

Biệt Vinh Hiên hơi thả lỏng:

 

“Đa tạ Nhạn gia chủ đã đưa tiểu nữ về Biệt gia."

 

Mặc dù Biệt Vinh Hiên không thường xuyên tham gia các loại hoạt động do các danh môn tiên gia tổ chức, nhưng điều này không có nghĩa là ông không biết nhìn người.

 

“Chỉ là nhấc tay chi lao thôi."

 

Nhạn Phi Trần lịch sự mỉm cười.

 

Sau đó Biệt Vinh Hiên lườm Biệt Vũ:

 

“Cái con bé này ba năm qua con đã đi đâu rồi?"

 

Biệt Vũ xoa xoa cằm trả lời:

 

“Giống như nhị ca nói vậy đó."

 

“Hả?

 

Ta vừa nãy nói gì rồi."

 

“Ta cùng gã đàn ông hoang dã này ở bên nhau ba năm."

 

Biệt Vũ ra vẻ vô tội chớp mắt.

 

Cảm nhận được ánh mắt trừng trừng đến từ hai anh em Biệt Kim và Biệt Lâm, Nhạn Phi Trần chỉ giữ nụ cười:

 

“Đúng vậy, chính xác như Vũ nhi nói vậy."

 

Theo một nghĩa nào đó, lời Biệt Vũ nói cũng không sai.

 

Hai người bọn họ cùng ở trong Vạn Niên Hàn Khuất ba năm, sao lại không phải là một loại ở bên nhau ba năm chứ?

 

“Tại sao đại ca con không tìm thấy tung tích của con."

 

Biệt Vinh Hiên hỏi.

 

Biệt Vũ tiện mồm bịa chuyện:

 

“Hại, đây chẳng phải là không muốn bị bất cứ ai quấy rầy sao.

 

Tờ giấy ta để lại ở Nhận Kiếm Phong mọi người không thấy à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Con còn để lại giấy?

 

Con để lại giấy gì, nói mình muốn bỏ trốn theo trai à?"

 

Biệt Lâm kích động hỏi, nếu không phải Biệt Kim đưa tay ngăn hắn lại, hắn nhất định phải hẹn Nhạn Phi Trần ra ngoài “đấu tay đôi".

 

Chỉ việc một đám người Biệt gia đấu tay đôi với một mình Nhạn Phi Trần.

 

Tất nhiên, nếu thật sự đ-ánh nh-au, cực kỳ có khả năng là một mình Nhạn Phi Trần vây đ-ánh cả đám Biệt gia.

 

Biệt Vũ:

 

“Có lẽ bị gió thổi bay rồi, vấn đề không lớn.

 

Ta chẳng phải đã trở về rồi sao?"

 

Thấy Biệt Vũ hoàn toàn không nhắc tới Kham Tinh Quân, đáy mắt Nhược Ức Sầu xẹt qua một tia ám quang.

 

Tại sao Biệt Vũ không báo?

 

“Tiểu muội, muội và Nhạn gia chủ đây là...?"

 

Biệt Kim giữ nụ cười gượng gạo.

 

Tiểu muội nhà mình từ sau khi tới Lăng Vân Tông, số ngày ở nhà vốn dĩ đã ít, lần này mất tích ba năm, lại dắt một người đàn ông trở về?

 

Tức đến ngất xỉu.

 

“Hai ta là quan hệ gì?"

 

Biệt Vũ hỏi Nhạn Phi Trần.

 

Nhạn Phi Trần nhếch môi, giọng điệu có mấy phần vui vẻ:

 

“Đạo lữ?"

 

Lời này vừa nói ra, hắn lập tức cảm nhận được áp lực linh lực đến từ mấy người Biệt gia, lần lượt là Biệt Vinh Hiên và hai anh em Biệt gia, ba người nhìn Nhạn Phi Trần với vẻ không mấy thân thiện.

 

Biệt Vũ nhìn Nhạn Phi Trần, Nhạn Phi Trần dường như tìm được chút thú vui từ thái độ của Biệt gia đối xử với hắn, cuối cùng dẫn đến việc hắn nói ra những lời như vậy, bọn họ là quan hệ chủ nhà và người thuê nhà chính quy, sao lại trở thành quan hệ đạo lữ rồi?

 

Nhưng Biệt Vũ lại không bận tâm đến việc này, dù sao nàng cũng đâu có thừa nhận.

 

“Được thôi."

 

Biệt Vũ miễn cưỡng nói.

 

“Cha, giống như hắn nói vậy đó."

 

Biệt Vũ nói.

 

Biệt Vinh Hiên hít sâu một hơi, lập tức cảm thấy mình phải uống hai viên thu-ốc trợ tim cấp cứu để hoãn lại.

 

Chương 134

 

Nhạn Phi Trần kinh ngạc nhướng mày, hắn lại không ngờ Biệt Vũ sẽ thuận theo lời mình nói.

 

Hắn vốn tưởng Biệt Vũ sẽ trực tiếp phản bác hắn, mà sở dĩ hắn dùng giọng điệu như đùa cợt nói ra hai chữ đạo lữ, một là thấy phản ứng của người Biệt gia thật sự rất thú vị.

 

Đặc biệt là Biệt Lâm, nhìn ánh mắt của chính mình như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ trong mắt hắn đã bắt cóc Biệt Vũ ba năm vậy, nói đi cũng phải nói lại thật sự mà tính ra, cũng là Biệt Vũ bắt cóc mình ba năm mới đúng.

 

Lúc đầu chính là Biệt Vũ đã dùng một số thủ đoạn nhỏ để giữ mình lại trong Vạn Niên Hàn Khuất, hiện giờ đến mắt Biệt gia lại là mình bắt cóc Biệt Vũ ba năm.

 

Nhạn Phi Trần có thể hiểu được loại suy nghĩ này của nhân loại.

 

Nguyên nhân thứ hai là, Nhạn Phi Trần muốn nhìn thấy phản ứng của Biệt Vũ.

 

Biệt Vũ muốn có được sự giúp đỡ của Nhạn Phi Trần, luôn phải trả một cái giá nào đó, nếu không Nhạn Phi Trần dựa vào cái gì mà giúp đỡ Biệt Vũ chứ?

 

Nhạn Phi Trần là gia chủ của tứ đại gia tộc, Nhạn gia.

 

Mặc dù Nhạn gia từ lâu đã không còn mạnh mẽ như quá khứ, nhưng gia sản Nhạn gia trải qua vạn năm tích lũy, không hề kém cạnh ba nhà còn lại, thậm chí với tư cách là gia tộc cổ xưa nhất, tài lực của Nhạn gia hiện giờ đưa ra cũng cao hơn cả ba nhà kia.

 

Cho nên nảy sinh một vấn đề rất thực tế, gia chủ Nhạn gia trẻ tuổi lại cực kỳ có thiên phú, dựa vào cái gì mà lại giúp đỡ Biệt Vũ chứ?

 

Tham đồ thế lực đứng đầu tứ đại gia tộc hiện giờ của Biệt gia?

 

Đây là điều hợp lý, Nhạn gia cần dựa vào các nhà khác trong tứ đại gia tộc để củng cố địa vị của Nhạn gia.

 

Mà chỉ có thân phận đạo lữ mới có thể khiến Nhạn Phi Trần cam tâm tình nguyện đi cùng Biệt Vũ, giúp đỡ Biệt Vũ ba năm, tương tự, cũng phù hợp với hành vi Nhạn gia muốn dựa vào Biệt gia để củng cố địa vị.

 

Kính Trung Quân làm việc có thể tùy ý làm bậy, nhưng Nhạn Phi Trần thì không, Nhạn Phi Trần là thân phận bề nổi của Kính Trung Quân, hắn đã phải trả giá rất nhiều cho thân phận này, ví dụ như hoàn toàn nắm quyền Nhạn gia trong tay.