“Tham gia vào cuộc tranh giành của tu chân giới với thân phận Nhạn Phi Trần cũng vậy.”
Tuy nhiên, Biệt Vũ lại phản ứng bình thường đối với thân phận đạo lữ mà Nhạn Phi Trần nói, điều này khiến Nhạn Phi Trần có mấy phần thất vọng.
“Đa tạ Nhạn gia chủ đã đưa ái nữ trở về, ta sẽ tổ chức đại gia yến, mời Nhạn gia chủ, Nhạn gia chủ có thể nể mặt không?"
Biệt Vinh Hiên giọng nói vang dội hỏi, nhưng trong giọng nói của ông ít nhiều vẫn pha lẫn chút bất mãn.
Cái bắp cải trắng nhà ông bị con lợn ngọc ủi rồi, mặc dù Nhạn gia chủ dung mạo cực tốt, tu vi cao thâm, thân phận cao quý, Biệt Vinh Hiên vẫn cảm thấy bất mãn, chỉ cần nghĩ đến con gái nhà mình bỏ trốn cùng Nhạn Phi Trần ba năm, ông đã khó có thể bày ra sắc mặt tốt với người trước mắt này được.
Ông hy vọng chuyện yêu đương của con gái mình là do mình biết được, được mình chứng kiến, chứ không phải đột nhiên đã có như thế này.
Nhưng nhớ tới việc trước đây Biệt Vũ không nói một lời đã chạy tới Lăng Vân Tông, Biệt Vinh Hiên lại có mấy phần uất ức, chuyện này cũng rất có thể là do chính Biệt Vũ làm ra.
Nhạn Phi Trần gật đầu đồng ý.
“Tiểu muội, qua đây."
Biệt Lâm đứng cùng Biệt Kim vẻ mặt nghiêm túc gọi.
“Qua đó đi Vũ nhi.
Bên này ta có thể xử lý tốt."
Nhạn Phi Trần ôn nhu nói.
“Vũ nhi, Lâm nhi gọi con kìa."
Biệt Vinh Hiên nói.
Giọng nói của hai người chồng chất lên nhau, biểu cảm của Biệt Vinh Hiên càng khó coi hơn.
Biệt Vũ nhìn Nhạn Phi Trần một cái, hai người dùng ánh mắt giao lưu một phen.
Sau đó Biệt Vũ đi về phía Biệt Lâm.
Thấy ánh mắt giao lưu đầy ăn ý của hai người, trong lòng Biệt Lâm và Biệt Kim đều không mấy dễ chịu.
Sau khi kéo Biệt Vũ sang một bên, Biệt Lâm nhỏ giọng hỏi:
“Muội và Nhạn Phi Trần là chuyện như thế nào?"
Biệt Kim cũng tiến lại gần, hắn vẫn duy trì biểu cảm thanh lãnh thường ngày, nhưng ánh mắt hơi nghiêm túc, còn có mấy phần... hóng hớt.
Biệt Lâm còn nhớ trước đây ở Phong Hùng bí cảnh, Nhạn Phi Trần thân thiết gọi Biệt Vũ là Cơ Nguyệt, nhưng thái độ của Biệt Vũ đối với Nhạn Phi Trần lúc đó khá lạnh nhạt, sao bây giờ hai người đột nhiên lại...?
Biệt Vũ suy nghĩ một chút rồi trả lời:
“Ba năm này chúng ta cùng ở tại một nơi ẩn thế, buổi tối ngắm sao bàn luận nhân sinh, ban ngày uống trà đối thơ, cùng nhau tu hành (chỉ việc chơi mini game hai người)."
Biệt Lâm hít sâu một hơi, cùng nhau tu hành?
Bọn họ đã song tu rồi?
“Cái gì?
Ca ca không cho phép muội trở thành đạo lữ với loại người này!"
Biệt Lâm nói.
Nhạn Phi Trần rất ưu tú là đúng, nhưng Biệt Lâm chính là không thích tiểu muội nhà mình bị gã đàn ông bên ngoài cướp đi, hơn nữa hai anh em họ thậm chí còn chưa thấy người này mấy lần, sao đột nhiên đã ở bên nhau rồi?
Biệt Kim không nói gì, hắn thường là người khá trầm ổn, làm việc cũng không bốc đồng như Biệt Lâm, hắn nhìn bao quát đại cục.
Sau khi suy nghĩ một chút, hắn mở lời:
“Nếu là Nhạn Phi Trần thì cũng không phải là không thể, hắn thiên phú xuất chúng, dung mạo cực tốt, thân phận so với Vũ nhi cũng coi là môn đăng hộ đối."
Biệt Lâm không thể tin nổi nhìn về phía Biệt Kim, có lẽ không ngờ người đại ca cùng hội cùng thuyền với mình đột nhiên phản bội.
Biệt Kim đổi giọng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nhưng trước khi chúng ta quan sát xem hắn có đáng tin cậy hay không, muội không nên xác nhận quan hệ đạo lữ với hắn.
Vũ nhi, muội phải biết rằng, lòng người cách một lớp da."
“Đúng đúng."
Biệt Lâm bổ sung:
“Ai biết được kẻ mày rậm mắt to này có phải bụng đầy nước xấu hay không."
Biệt Vũ gật đầu, có thể thấy Biệt Kim và Biệt Lâm thật sự rất lo lắng nàng sẽ bị lừa gạt, nhưng Kính Trung Quân?
Nói thật lòng, lâu như vậy rồi, nàng có bị Kính Trung Quân lừa bao giờ chưa?
Những người cổ đại này tâm lý đạo đức quá mạnh mẽ.
Mấy thủ đoạn nhỏ đó, Biệt Vũ hoàn toàn không mắc lừa.
Biệt Vũ thở dài nhẹ một tiếng, đối với sự quan tâm này có chút bất lực lại có chút vui mừng, nàng nói:
“Chơi bời mà thôi."
Dĩ nhiên chỉ là chơi bời mà thôi, chẳng lẽ nàng và Kính Trung Quân còn có thể thành đạo lữ thật?
Ngày nào đó Kính Trung Quân chán rồi, nàng ch-ết thế nào cũng không biết.
Hơn nữa sở dĩ Kính Trung Quân bây giờ còn bằng lòng đi theo bên cạnh mình, chẳng phải vì khế ước nắm c.h.ặ.t linh hồn nàng đó sao?
Ngoài cái đó ra, Biệt Vũ đã không nghĩ ra được bất kỳ lý do nào Kính Trung Quân ở lại bên cạnh mình rồi.
Nếu không phải Kính Trung Quân ở đây có thể chấn nhiếp Nhược Ức Sầu, Biệt Vũ đã đuổi hắn đi từ lâu rồi.
Nhắc tới Nhược Ức Sầu.
Khi nghe Kính Trung Quân xưng mình và Biệt Vũ là đạo lữ, hắn hoàn toàn đờ người tại chỗ, khoảnh khắc này hắn thậm chí đã nghĩ xong cả việc mình sẽ được chôn ở đâu rồi.
Nghe thấy Biệt Vũ nói chơi bời mà thôi, trái tim đang treo lơ lửng của Biệt Lâm cuối cùng cũng ch-ết lặng.
Hắn không quan tâm Biệt Vũ có phải chơi bời mà thôi hay không, chỉ cần không phải là thật thì cái gì cũng tốt.
Mặc dù ba chữ chơi bời mà thôi nghe ra cũng hơi “tra" quá một chút.
Biệt Kim cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ là hắn có tính khiết phích đạo đức khá mạnh, không chấp nhận được ba từ chơi bời mà thôi.
Hắn sửa lại:
“Là cùng nhau mài giũa."
Biệt Vũ gật đầu như gà mổ thóc:
“Đúng đúng đúng, cùng nhau mài giũa."...
Buổi tối, gia yến được tổ chức như thường lệ.
Biệt gia ngày thường đã quen khiêm tốn, hiếm khi tổ chức gia yến quy mô lớn như vậy.
Cả Côn Luân đều vì thế mà đèn đuốc sáng trưng, mỗi một vị tu chân giả, phàm nhân cư ngụ ở Côn Luân cũng đều nhận được ân huệ của Biệt gia.
Trận gia yến này được tổ chức dưới danh nghĩa chúc mừng sự trở về của Biệt Vũ.
Mặc dù bề ngoài Biệt Vũ khẳng định là đã trải qua ba năm cùng Nhạn Phi Trần, nhưng những người có liên hệ huyết thống với Biệt Vũ như Biệt Vinh Hiên đã lờ mờ đoán được chuyện này không đơn giản như vậy.
E rằng có ẩn tình gì đó khiến Biệt Vũ không tiện giải thích về trải nghiệm ba năm này, và cả lý do tại sao nàng lại đột ngột mất tích.
Cho nên trận gia yến này vẫn có nhu cầu thiết lập, đây là để chúc mừng Biệt Vũ thuận lợi, an toàn trở về Biệt gia, cũng là để nhắc nhở người Biệt gia, tiếp theo sẽ có một trận chiến ác liệt phải đ-ánh.
T.ử đệ, bàng hệ Biệt gia cũng từ trận gia yến thịnh đại này mà cảm nhận được sóng gió sắp tới, bọn họ sẽ bắt đầu từ bây giờ chuẩn bị sẵn sàng đón nhận chiến đấu.
Dĩ nhiên, đây đều là những chi tiết mà kẻ giả người quen, thật người ngoài như Nhược Ức Sầu không biết.
Dù sao Nhược Ức Sầu cũng chỉ ngụy tạo ký ức của Biệt gia về mình, chứ không phải thật sự ở lại Biệt gia mấy chục hay hàng trăm năm.