Ta Luôn Cảm Thấy Văn Võ Cả Triều Đều Mắc Nợ Mình

Chương 1



Cha ta nói cái loại tâm lý âm u như ta là hợp làm quan nhất. Thế nên ông ấy mới để ta nữ cải nam trang bước lên triều đường.

Cha ta nói đúng lắm, vì mỗi khi mở mắt ra là ta lại cảm thấy cả thế giới này đều nợ ta.

Cái tên Hộ bộ Thượng thư ngáng đường kia sao vẫn chưa chế-t đi, cứ làm chậm trễ đường thăng quan của ta.

Lão cản đường Thừa tướng kia sao cũng chẳng chịu chế-t đi, cứ cản trở ta lưu danh thiên hạ.

Khi ánh mắt nham hiểm của ta dời sang vị ngồi trên long ỷ kia, Tân Đế mặt mày tái mét, giọng nói run rẩy:

"Ái khanh, trẫm… trẫm cũng phải chế-t sao?"

1

Từ nhỏ ta đã cảm thấy tất cả mọi người đều nợ ta. Cha ta nợ ta một cái "rễ", vì ông ấy cứ luôn miệng bảo nếu ta là nhi t.ử thì đã tống ta đến thư thục rồi.

Thế là năm sáu tuổi, ta cầm da-o lăm lăm hướng về phía cha ta. Nếu ông ấy đã cảm thấy cái thứ đó quan trọng, vậy thì ta mượn của ông ấy dùng tạm vậy.

Cha ta nhìn cái quần lót suýt chút nữa bị đ.â.m thủng, ngay đêm đó liền mời cho ta một vị tiên sinh.

Thanh Dương tiên sinh học rộng tài cao, biết gì nói nấy, chẳng giấu giếm điều gì. Nhưng ta vẫn cảm thấy ông ấy nợ ta cái gì đó.

Thế là ta gói ghém lão đầu t.ử kia tống đi thi khoa cử, hiện giờ ông ấy đã làm đến chức Lại bộ Thượng thư, hễ rảnh rỗi là lại dâng sớ đàn hặc cha ta. Đây mới đúng là người thầy tốt của ta.

Cha ta cảm thấy cái loại tâm lý âm u như ta thực sự rất hợp với quan trường, thế là để ta lấy danh nghĩa của ca ca dấn thân vào chốn quan trường.

Cha ta nói nước ở kinh thành sâu lắm, không giống như nơi biên thùy, hơn nữa Tân Đế vẫn để ông ấy nắm binh quyền. Cho nên cần một kẻ có tâm cơ.

Cha ta bảo ta phải giữ vững tác phong tốt đẹp, nhưng cha ta không ngờ rằng, ta lại càng ngày càng quá quắt hơn. Ta trực tiếp xem cái được của người khác là cái mất của mình.

Hộ bộ Thượng thư đến sổ sách còn tính không xong, ai đưa tiền cho ông ta thì ông ta phê chuẩn kinh phí cho kẻ đó. Chỉ riêng việc Công bộ sửa đường mà đã phê duyệt tới tám lần!

Hộ bộ Thượng thư ăn uống đến mức bụng phệ eo tròn, mỗi ngày lên triều đều che khuất ta không còn kẽ hở. Một lão già béo ú chẳng biết làm gì ngoài việc tranh công mà lại được Bùi Ngật khen tới năm câu?

Mà khen ta thì chỉ có đúng năm chữ!

Ta đứng trong bóng râm của Hộ bộ Thượng thư mà trong lòng tính toán nhanh như chớp.

Cuối cùng, vào một đêm trăng thanh gió mát, ta đã dâng tất cả chứng cứ tham ô của Hộ bộ Thượng thư lên cho Tân Đế Bùi Ngật.

Bùi Ngật hỏi ta muốn gì.

"Thăng quan?"

"Tiền bạc?"

"Tư thù?"

Trong lòng ta thầm chê Bùi Ngật thiển cận.

"Khởi bẩm bệ hạ, sổ sách của Hộ bộ là do ta tính, dựa vào cái gì mà Hộ bộ Thượng thư vừa đóng quan ấn xuống là cả triều đình đều khen ngợi ông ta?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Ngật gãi đầu: "Chỉ vì chuyện này thôi sao?"

Ta gật đầu: "Ta rõ ràng là người tính toán sổ sách giỏi nhất, dựa vào cái gì mà ông ta được làm Hộ bộ Thượng thư?"

Vẻ mặt Bùi Ngật càng thêm mịt mờ: "Nhưng hạ bệ ông ta rồi thì ngươi cũng chẳng làm được Hộ bộ Thượng thư."

Ta tiếp tục gật đầu: "Thì đã sao?"

"Kẻ tiếp theo lên mà còn tham, ta lại tấu tiếp thôi."

Ta sẽ đứng trong bóng tối để nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người!

Dù lão sư nói đây gọi là đàn hặc.

Ngày hôm sau, ta từ Hộ bộ Lang trung thăng lên chức Hộ bộ Thị lang.

Nhưng những ngày làm Hộ bộ Thị lang cũng chẳng dễ dàng gì, mỗi ngày đều có đống sổ sách tính mãi không hết. Sổ sách dịp cuối năm lại càng chất cao nửa người. Đúng là tạo nghiệp!

Ông trời nợ ta sáu canh giờ!

Ta còn chưa ngủ, dựa vào cái gì mà trời đã sáng rồi!

Ta mang bộ mặt đầy oán khí lên triều, trong lòng lại đang tính toán xem nên đi báo cáo nhỏ về ai.

Công bộ Thượng thư vừa mở miệng đã nói lại muốn vì bệ hạ mà xây dựng cung điện rầm rộ. Mông bệ hạ khảm vàng chắc, còn phải dùng cả gỗ kim ty nam?

Hộ bộ Thượng thư mới nhậm chức vừa định đóng ấn phê duyệt bạc đã khựng tay lại, ngẩng đầu nhìn ta: "Khương Thị lang, khoản bạc này có thể phê chuẩn không?"

Ta không hiểu vì sao Hộ bộ Thượng thư lại khách sáo như vậy.

Lão sư lén lút giải đáp thắc mắc cho ta, nói là đêm hôm trước ta vừa mới vào cung, ngày hôm sau Hộ bộ Thượng thư cũ đã bị tịch thu tài sản. Bằng chứng thép mà bệ hạ đưa ra chính là sổ sách ngầm của Hộ bộ. Hiện giờ trên dưới Hộ bộ đều tưởng ta là tai mắt mà bệ hạ cài cắm vào.

Ai thèm xem sổ sách ngầm của bọn họ chứ?

Đó đều là do ta thức trắng bao nhiêu đêm để tra ra bằng được đấy!

Sao cuối cùng lại biến thành làm áo cưới cho Bùi Ngật rồi?

Tạo nghiệp!

Bùi Ngật cũng nợ ta!

2

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Cho dù cuối năm bận rộn đến mức tối mày tối mặt, ta cũng không tính sai một con số nào. Cộng thêm việc Hộ bộ Thượng thư mới vô cùng biết điều, cuộc sống coi như cũng trôi qua êm đềm.

Nhưng ta cần mẫn như thế, vậy mà đám quan lại vừa quay đầu đi đã xúm lại khen ngợi Thừa tướng nắm giữ quyền hành, biết nhìn người và trọng dụng nhân tài.

Ta: Hả?

Nhi t.ử Thừa tướng đá-nh chế-t lương kỹ ở thanh lâu, đá-nh chế-t thị tì ở hậu trạch.