Nữ tế Thừa tướng tham lam không biết trời cao đất dày là gì, vừa mở miệng ra là thấy một hàng răng vàng.
Điệt t.ử Thừa tướng lạm dụng hình phạt bức chế-t trung thần, động một chút là vung roi quất người.
Như thế mà cũng khen được sao?
Ta nhìn một vòng đám triều thần đang liên tục gật đầu kia, đúng là gom hết một lũ nịnh hót vào một chỗ rồi. Ngoài việc vô dụng ra, quả thực là chẳng được tích sự gì.
Lão t.ử phải viết tên cả nhà bọn họ lên tuyết. Đợi đến khi tuyết tan, cả nhà bọn họ cũng tiêu đời luôn!
Ta nhếch môi nhìn xem kẻ nào gật đầu hăng hái nhất, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy Bùi Ngật rùng mình một cái.
Đúng là tri kỷ khó tìm. Hắn cũng cảm thấy đám người này khẩu thị tâm phi sao?
Ta cười càng thêm vui vẻ, đã như vậy thì cứ để ta thay bệ hạ phân ưu vậy.
Thế là vừa hạ triều, ta đã như một con cá trơn tuột lẻn đến Lại bộ.
Lão sư đầu tóc như ổ quạ, nhìn thấy ta lại càng nhắm nghiền mắt lại.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Khương Phi, ngươi đừng làm khó lão phu nữa, cái bản đá-nh giá thành tích năm nay của ngươi lão phu đã không biết phải viết thế nào rồi!"
Ta xua tay ra hiệu chuyện này có gì khó đâu: "Ngài cứ viết là dưới sự dẫn dắt của ta, Hộ bộ ngày càng đi lên là được."
"Ăn nói cẩn thận!"
Lão sư đưa tay bấm mạnh vào nhân trung của mình: "Trên đầu ngươi còn có một vị Thượng thư nữa đấy!"
Ta: Thì đã sao?
Ta miệng cứng mà người lại càng cứng hơn, lão sư chỉ đành trơ mắt nhìn ta lật tung tất cả bản đá-nh giá thành tích của bách quan mấy năm gần đây ra.
Ta đọc lướt qua nhanh ch.óng. Nhưng ta xem chưa được bao lâu thì Sầm nội thị đã đến Lại bộ nói bệ hạ triệu kiến.
Ta mang vẻ mặt thản nhiên đi theo. Nhưng lão sư thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, còn dặn dò ta thái độ nhận lỗi nhất định phải tốt.
Ta có lỗi gì chứ?
Thế nên khi Bùi Ngật hỏi ta có biết lỗi không, ta cũng nói y như vậy.
Bùi Ngật nghẹn họng, uống liền hai chén trà mới thốt ra được một câu: "Ngươi vượt quyền rồi."
Ta một mực phủ nhận, còn hỏi ngược lại: "Mặt bệ hạ bằng phẳng như vậy có phải là do quá nhiều người giẫm lên mặt bệ hạ không?"
"Bệ hạ thật sự định để mặc cho triều thần đều coi Thừa tướng là người đứng đầu sao?"
Sầm nội thị sợ đến mức quỳ sụp xuống đất hô lớn: "Khương đại nhân ăn nói cẩn thận~"
Ta vô cảm nói không hy vọng có kẻ nào đức hạnh kém hơn ta đứng ở phía trước ta.
Sầm nội thị trực tiếp bịt tai lại: "Cẩn thận lời nói!"
Bùi Ngật không trị tội ta, hắn chỉ bảo ta cút đi.
Mà khi ta đã đi được một quãng xa, vẫn còn nghe thấy tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của Bùi Ngật.
"Sầm Phú Hải, mặt của trẫm thực sự bằng phẳng lắm sao?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
3
Bùi Ngật không cho ta cơ hội, ta có thể tự tìm cơ hội.
Ta thay quan phục, ăn mặc như một con bướm hoa đi thẳng đến Khinh Âm lâu.
Nhi t.ử phế vật của Thừa tướng đang nhìn chằm chằm vào mỹ nhân đang múa với vẻ mặt thèm nhỏ dãi.
Chu Lâm trông thấy ta, liền nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo ta: "Tiểu lang quân ở đâu ra mà còn hăng hái hơn cả các nương t.ử ở Khinh Âm Lâu thế này."
Ta cười đến híp cả mắt, giơ tay tát cho một cái: "Còn hăng hái không?"
Chu Lâm ngẩn người gật đầu.
Ta thuận tay tát thêm một cái nữa cho Chu Lâm: "Nói cảm ơn đi."
Cái tát này đã làm Chu Lâm tỉnh táo lại, hắn đỏ mắt định cho ta biết tay.
Đá-nh đập quan viên triều đình sẽ bị phạt trượng một trăm, đi đày ba năm. Ta phấn khích nhìn chằm chằm vào nắm đ.ấ.m đang giơ lên của Chu Lâm.
Nhưng nắm đ.ấ.m đó không rơi xuống người ta, mà rơi trúng xương chân mày của Bùi Ngật.
Ta: Ồ hố!
Lần này có thể trực tiếp tru di tam tộc được rồi!
Ta nhìn Bùi Ngật đang ôm đầu, gào to có người ám sát. Nhưng vừa mới hét được một nửa đã bị Bùi Ngật bịt miệng, kéo lên lầu.
Ta nhìn Chu Lâm cùng đám chân sai vặt đang đuổi theo không buông ở phía sau, hỏi Bùi Ngật một câu chí mạng:
"Chu Lâm chưa thấy mặt bệ hạ bao giờ à?"
Bùi Ngật nói Chu Lâm không có chức tước, Chu Tướng không cho nhi t.ử tham gia vào đảng tranh.
Ta càng không hiểu: "Vậy thì bệ hạ lộ thân phận đi chứ, cởi áo ngoài ra để lộ cái áo lót màu vàng tươi của ngài ra ấy!"
Bùi Ngật không chịu, vì hắn bảo cởi quần áo ở chỗ này kỳ lắm. Nhưng ta cảm thấy hai đứa bọn ta bị một kẻ không chức tước truy đuổi đến mức phải chui vào tủ quần áo còn kỳ cục hơn.
Nhưng sau khi hai đứa ta trốn trong tủ được nửa nén nhang, bên ngoài truyền đến giọng nói của Thừa tướng:
"Chúng thần cứu giá chậm trễ."
Khi Bùi Ngật với con mắt bầm tím chui ra khỏi tủ, Thừa tướng cùng nhi t.ử bị đá-nh gần chế-t, Vũ lâm vệ, Phủ doãn cùng những người khác đã quỳ đầy đất.
Mà sau khi ta bám gót đi ra, ánh mắt hóng hớt của mọi người cứ thế b.ắ.n thẳng vào hai đứa ta.
Bùi Ngật khô khốc nói không có gì đáng ngại, rồi tổ chức cho mọi người ai về nhà nấy.
Mà Thừa tướng nhân lúc không có người đã thấp giọng mỉa mai ta leo nhanh thật.
"Lão phu vất vả nửa đời người, vậy mà lại để cho cái loại hỗn tạp dựa vào gia thế như ngươi leo lên vị trí cao."
Ta xua tay ra hiệu thế này đã là gì: "Nếu Thừa tướng thực sự nghĩ thông suốt rồi…"
"Chi bằng nghe ta khuyên một câu, đêm nay về nhà đốt lò than trong phòng thật vượng, đóng c.h.ặ.t cửa sổ trong phòng lại."