Ta Luôn Cảm Thấy Văn Võ Cả Triều Đều Mắc Nợ Mình

Chương 11



Trẫm mở miệng muốn ngăn cản đôi chút, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy vết chai trên khớp tay phải của Khương Phi do mài b.út mà thành.

Thế này cũng được, dù sao nàng tà mà lại hóa chính. Đạt được mục đích là quên hết gốc rễ, không đạt được mục đích là lật mặt ngay. Tôn chỉ của Khương Phi là cho dù có là phân thì cũng phải xúc về ruộng nhà mình để ủ phân xanh.

Dưới sự quấy nhiễu của Khương Phi, triều đình trên dưới, ai nấy đều cảm thấy bất an. Chỉ có Cần Chính điện là mỗi ngày đều náo nhiệt như thể đang ăn Tết, mỗi ngày ngoài việc Tĩnh Viễn Hầu tức giận mắng Khương Phi không được phép xem trẫm tắm nữa, Lại bộ Thượng thư mắng Khương Phi không tôn sư trọng đạo cùng với tiếng Khương Phi vòi vĩnh lão Sầm cho hạt dưa vàng. Còn có tiếng Khương Phi vừa phê bản tấu vừa gào "tạo nghiệp" mà tức giận mắng.

Khương Phi lại càng tự nhiên như ở nhà mà đá-nh thành một đoàn với Thượng thiện giám.

Trên bàn ăn của trẫm ngoài việc có thêm một Khương Phi, còn có thêm từng hũ từng hũ chân giò hầm lò đất. Dù sao cũng phải để nàng ăn cơm chứ.

Nhưng trẫm không tài nào hiểu nổi, một người nhỏ bé như vậy mà có thể ăn hết một cái chân giò và ba bát cơm.

Trẫm cũng không hiểu nổi, một người nhỏ bé như vậy lại có năng lượng lớn đến thế. Thức suốt đêm không ngủ.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Chẳng biết từ bao giờ, trong mơ của trẫm đều là hình ảnh Khương Phi cầm kim thúc giục trẫm phê bản tấu.

Nhưng phê rồi lại phê, Khương Phi trong mơ bỗng cởi nửa bộ quan bào kéo trẫm cùng đi mây mưa.

Trẫm trực tiếp giật mình tỉnh giấc. Sao trẫm có thể thích một miếng sắt biết nói như vậy chứ?

Sầm Phú Hải ướm hỏi ta có muốn để Khương Phi vào cung không.

Ta hiểu ý của Sầm Phú Hải. Nhưng bốn bức tường vuông vức này không nên nhốt một con người rực cháy như vậy. Nếu trẫm cưỡng ép giữ Khương Phi lại, quân thần không ra quân thần, hậu phi không ra hậu phi. Trẫm cũng sợ mất đi một người hiểu trẫm.

Nhưng người tính không bằng trời tính, trẫm thực sự suýt chút nữa đã mất đi Khương Phi.

Thừa tướng muốn thiên hạ đều mắng trẫm và Tiên Đế bạc bẽo, đến cả khai quốc cựu thần cũng không dung nạp được. Khương Phi lấy thân vào cục cùng Thừa Tướng trúng độc suýt chút nữa thì nằm ván mới giúp trẫm giải được thế bí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đám triều thần nghĩ lại Tĩnh Viễn Hầu nắm binh quyền trong tay, nếu trẫm thực sự dám giế-t Khương Phi, với trí óc của Tĩnh Viễn Hầu chưa chắc đã không dám mưu phản. Hơn nữa triều đình mà trẫm mới mưu định xong cũng không chịu nổi sự giày vò như vậy.

Đám triều thần lập tức dời ánh mắt nghi ngờ sang Chu Tướng.

Người càng già càng hẹp hòi, đấu không lại người trẻ liền hạ thủ tàn độc.

Kéo theo đó địa vị của Khương Phi cũng theo đó mà nước lên thuyền lên. Dù sao Khương Phi tuổi còn trẻ đã khiến Chu Tướng phải kiêng dè sâu sắc như vậy, chắc chắn là phải có tài năng thực sự.

Khương Phi thực sự có, nàng hiểu rõ mưu đồ của trẫm.

Khương Phi quét sạch lục bộ, khi quyền thế lên đến đỉnh điểm, đột nhiên từ quan và dâng sớ cầu trẫm bãi bỏ chức Thừa tướng.

Triều đình chấn động, cựu thần lấy tay áo lau nước mắt nói Khương Tướng quét sạch tệ đoan tích tụ của lục bộ, mở ra thái bình chi cục cho hậu thế, thực sự là một vị thuần thần!

Tân thần nói Khương Phi tự hủy cánh cung của mình để làm yên lòng vua, đáng được phong Hầu!

Khi Khương Phi rời khỏi Chính sự đường chỉ để lại một hàng chữ lớn đầy bay bổng.

"Báo quân hoàng kim đài thượng ý, đề huề ngọc long vị quân t.ử."

Trẫm bị làm cho tức cười nhưng vẫn phải mệnh cho thợ khắc những nét chữ rồng bay phượng múa của Khương Phi lên tấm biển. Lần này thực sự để hắn khoe khoang thành công rồi.

Mà Khương Phi khi dấn thân vào việc dạy học trồng người ở cái tuổi thanh xuân đẹp nhất đã có được một lượng lớn người ủng hộ.

Khương Phi vẫn phóng túng như cũ: "Nghe danh bệ hạ hiếu khách, không mời ta ngồi chơi sao?"

Trẫm hận trẫm có thể nghe hiểu được ý ngoài lời của Khương Phi. Trẫm thở dài một tiếng. Vẫn là ma đồng.

Hết