Ta Luôn Cảm Thấy Văn Võ Cả Triều Đều Mắc Nợ Mình

Chương 10



Thái y nói ta tỉnh được thì không còn gì đáng ngại.

Ta: ?

"Ngủ một giấc là có thể thăng quan sao?"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Lão Sầm ở bên cạnh vẫn hô lớn: "Khương Tướng cẩn trọng lời nói~"

Bùi Ngật nói lúc ta hôn mê, quần thần đồng tâm hiệp lực dâng sớ nói ta thực sự là có tài làm Tướng.

Nhìn Bùi Ngật đang ở gần trong gang tấc, ta bỗng nhiên ra đây chính là món quà mà Thừa tướng tặng ta. Sự nghi kỵ của Đế Vương.

Chẳng sao cả, ta vẫn còn vài chiêu chưa dùng đâu.

Ta đưa tay chạm vào cơ n.g.ự.c của Bùi Ngật: "Lần trước bệ hạ nói đại hung…"

Bùi Ngật ấn lấy bàn tay đang làm loạn của ta.

"Khương Phi, cái "hung (không may)" này không phải cái "hung (ngực)" kia."

Ta nở một nụ cười tà mị: "Nhưng chữ Phi trong tên thần là chữ Phi trong thổ phỉ đó~"

15

Năm Đại Tấn thứ hai mươi ba, quyền thế của ta ngất trời còn hơn cả Chu Tướng. Nhưng bách quan vẫn coi ta là người đứng đầu. Vì ngày đầu tiên nhậm chức ta đã nói rằng mái hiên hứng nước đời nối đời, quan mới không tính sổ sách quan cũ.

Dưới cường quyền của ta, những chí hướng hào hùng mà Bùi Ngật viết ra đã thực hiện được quá nửa. Mà Bùi Ngật trở thành vị hiền quân nổi tiếng gần xa. Cho dù có kẻ đàn hặc ta, ta cũng đều dìm xuống không phát đi.

Quần thần đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, Chu Tướng tuổi cao, biết đâu gắng gượng tí là chế-t. Ta sức dài vai rộng, ba ngày một củ nhân sâm già, đợi ta chế-t chẳng thà cầu Bồ Tát làm Chu Tướng sống lại cho xong.

Nhưng quần thần không ngờ ta lại rút lui khi đang ở đỉnh cao. Chủ yếu là nếu ta còn không rút, ước chừng cha ta chế-t còn t.h.ả.m hơn lão đầu Thừa tướng.

Ta nộp một tờ sớ từ quan đổi lấy một miếng miễn t.ử thiết khoán.

Bùi Ngật bãi bỏ chức Thừa tướng, lập ra Nội các, sáu vị Các thần kiềm chế lẫn nhau. Mà ta rũ bỏ hư danh làm Viện trưởng của thư viện Bạch Mã.

Ngày bước vào thư viện, bá tánh đứng đầy đường reo hò. Người đời hoàn toàn quên mất vị đại thần khai quốc là Chu Tướng, chỉ cần nhắc đến hiền thần là cái tên của ta lập tức thốt ra khỏi miệng. Ngay cả gia phả nhà ta cũng mở riêng cho ta một trang.

Xiềng xích thế gian vốn là mộng, vô hình vô tướng cũng không có ta. Lão nương làm gì cũng là giỏi nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta cứ ngỡ ta có thể có môn sinh khắp thiên hạ. Nhưng Bùi Ngật đâu có nói thư viện nuôi một lũ lợn!

Những bài văn lũ lợn này viết ra thuần túy là lãng phí giấy!

Nhìn Bùi Ngật đang đứng ngoài cửa cười híp mắt, ta nghiến răng nghiến lợi. Hắn thuần túy là đến báo thù mà!

Ngoại truyện —— Bùi Ngật

Khi phụ hoàng lâm bệnh nặng từng nói với ta, Khương gia có thể kiềm chế Chu Tướng.

Ta không tin. Vì Tĩnh Viễn Hầu cùng nhi t.ử đều giỏi võ nghệ trên lưng ngựa, nói về chuyện đấu tâm cơ e là không phải đối thủ của Chu Tướng.

Ta không ngờ Tĩnh Viễn Hầu lại mang nữ nhi nữ cải nam trang của ông ấy về kinh. Ta càng không ngờ lời phụ hoàng nói về việc thế hệ sáng lập liều đao thương, thế hệ thứ hai chơi tâm cơ lại là ý này.

Khương Phi thực sự là quá nham hiểm. Nàng nhìn thấu ta muốn khuấy đục vũng nước đọng triều đường này, cố ý ép ta ra tay ngăn cản nàng đá-nh cỏ động rắn.

Mà Khương Phi khi trốn trong tủ quần áo đã đưa cho ta một con da-o găm nói đây là vật chứng tỏ lòng thành của nàng. Nàng nói sở trường của nàng là phá cục. Chỉ cần nhi t.ử Chu Tướng dám đá-nh nàng, nàng dám kiện nhi t.ử Chu Tướng cầm da-o hành hung.

Sự kiên định trong mắt Khương Phi không cho phép nghi ngờ. Trẫm cảm thấy nếu trẫm nói không tin, nàng có thể má-u b.ắ.n ba thước tại chỗ rồi tặng cho trẫm thêm một da-o nữa.

Thương địch tám trăm tự tổn ba nghìn?

Trẫm không tra thì không biết, tra rồi mới giật mình. Những năm qua biên thùy không có kẻ nào đến xâm phạm là vì những lúc rảnh rỗi Khương Phi sẽ viết những cuốn truyện phong tình về vương đình ngoại phiên. Nào là nhi t.ử nhòm ngó tiểu mụ, tiểu thúc t.ử nhòm ngó quả tẩu, công công nhi tức vụng trộm. Làm cho vương đình nhà người ta đều bận rộn giật tóc nhau, hoàn toàn không có thời gian đá-nh trận.

Trẫm nhìn sấp báo cáo dày cộp viết về chiến tích của Khương Phi, chỉ cảm thấy chưa chắc con cáo nhỏ này đã không thắng nổi Chu Tướng.

Nhưng trẫm không ngờ chữ Phi trong tên Khương Phi là chữ Phi trong thổ phỉ. Khương Phi nói nàng không tin mệnh, không tin những đường chỉ tay, nàng chỉ tin vào sức mạnh của mười đầu ngón tay nắm c.h.ặ.t thành quyền.

Ta cũng tin. Vì nàng một đ.ấ.m đã đá-nh rụng hai cái răng cửa của tiểu nội thị bên cạnh trẫm. Nàng khăng khăng bảo nội thị mà Thừa tướng cài cắm bên cạnh trẫm thèm khát nhan sắc của mình.

Tì nữ hầu trà hạ độc nàng. Giải quyết những ám tì mà Thừa tướng cài cắm bên cạnh ta một cách đơn giản mà thô bạo.

Trẫm nhắm mắt, trong lòng thầm niệm lời Tiên Đế nói cả Khương gia đều có thể dùng được.

Nhưng Khương Phi khuấy vũng nước quá đục rồi. Có táo hay không có táo cứ quăng một gậy rồi tính sau, người có thể dùng được hay không dùng được đều bị dọa cho một trận. Cứ như cưỡi một con lừa ra trận, dựa vào hét rách cổ họng mà làm cho lũ hãn huyết bảo mã của quân địch đều kinh hãi đến mức đá hậu.

Đám triều thần đều ngẩn ngơ cả rồi. Tất cả đều đang nghi ngờ liệu mình có điểm yếu nào nằm trong tay Khương Thị lang hay không.