Ta Mang Thai Con Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 8



Dù như vậy, nàng ta vẫn mạnh miệng: "Vậy thì thế nào?"



"Vậy thì ngươi đáng c.h.ế.t."



Toàn thân Hoắc Vân Dung nổi lên sát ý, hắn thật sự muốn g.i.ế.c Xuân Hoa.



Thì ra hắn đã nghe thấy đối thoại của ta và Tri Ý.



Liền muốn trút giận thay con bé.



Ta thầm nghĩ không tốt, nhanh tay kéo Xuân Hoa sang một bên:



"Nàng chẳng qua chỉ là một đứa nhỏ hơn mười tuổi, ngươi há có thể vì lời nói đùa của trẻ con mà muốn g.i.ế.c người chứ."



Ta hơi dừng, nhìn Tri Ý không chỉ không thấy sai, trên mặt còn vui vẻ vì có cha ra mặt thay nó.



Trong lòng liền tức giận:



"Lại nói lúc Xuân Hoa nói Tri Ý không có cha thương, Tri Ý chưa một lần nào là không đáp trả, mỗi một câu đều khiến người ta tức c.h.ế.t."



"Ngươi hành động như vậy, sau này nếu Tri Ý học theo, vậy há không phải trở thành một tên ác bá ỷ thế h.i.ế.p người sao?"



Ta càng nói càng tức:



"Lâm Tri Ý! Con xuống ngay cho ta! Nếu con dám lấy bạo chế bạo, ta liền....liền phạt con không được ăn cơm!"



Tri Ý lúc này mới ngoan ngoãn leo xuống, thành thành thật thật đứng ở bên cạnh ta.



"Đi vào phòng hối lỗi cùng với dì dượng con!"



Quay đầu lại đưa Xuân Hoa ra cửa:



"Mau đi tìm cha nương ngươi!"



Hoắc Vân Dung sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh như băng tuyết.



Ta vừa thấy hắn như vậy, khí thế liền giảm đi ba phần, miệng mềm nhũn liền muốn nói những lời dễ nghe.



Hắn lại nhanh hơn ta một bước:



"Nàng dạy dỗ Tri Ý rất tốt."



Ta hơi há miệng, đầu óc hắn chẳng lẽ hỏng rồi sao?



Sự việc khác thường tất có quỷ.



Ta đã cân nhắc cả một đoạn đường.



Cuối cùng cũng hiểu rõ cử chỉ khác thường của hắn.



Hắn muốn cướp con ta.



Quả nhiên.



"Lần này đến, ta là đến đón nàng và Tri Ý về nhà."



Trong mắt hắn mang theo kiên định không thể nghi ngờ.



Nhà? Đây chính là nhà của ta.



Hắn muốn dẫn chúng ta đi đâu?



Ta đang muốn nói chuyện, hắn đột nhiên ôm lấy thắt lưng ta, sát lại gần bên tai ta nói một câu.



Ta trừng mắt nhìn: "Ngươi đúng là đồ bỉ ổi!"



"Dáng vẻ của Nguyệt Nhi như vậy rất được lòng ta, ta liền biết dưới cái vỏ ngoan hiền ngày xưa cất giấu một con hồ ly."



Buổi tối ta liền nói với Liên Nhi và Hứa An, ngày mai ta và Tri Ý sẽ rời đi cùng Hoắc Vân Dung.



"Tỷ tỷ! Vì sao tỷ muốn mang Tri Ý đi? Hay là hắn đe dọa tỷ cái gì?"



Liên Nhi rất rõ ràng dáng vẻ ban đầu khi ta thoát khỏi Hoắc gia là gì.



Ta cười nói: "Chân mọc trên người ta, người khác còn có thể ép ta sao? Là hắn muốn đưa Tri Ý về nhận tổ quy tông."



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Liên Nhi lải nhải lại không nhịn được rơi lệ:



"Vậy muội thì sao? Đã nói ở cạnh muội, tỷ và Tri Ý đi rồi, sau này muội phải làm sao?"



Nàng khóc xong lại thấp giọng nói: 



"Nếu hắn đối xử với hai người không tốt, muội liền đến đón hai người trở về!"



"Hắn là cha ruột của Tri Ý, sao có thể đối với chúng ta không tốt chứ?"



"Muội và Hứa An hãy sống tốt ở Thông Thành, có lẽ...có lẽ sau này...."



Ta nghẹn ngào, lại không tiếp tục nói nữa, sau này....có lẽ không có sau này nữa rồi.

Hôm sau, ta đỏ mắt cùng Tri Ý lên xe ngựa.



Hắn nói mang chúng ta về Hoàng Thành, bây giờ hắn sống ở đó.



Ta cũng không quan tâm đi đâu, muội muội không ở bên, ta cũng không có sắc mặt tốt gì với hắn.



Hôm đó, hắn ở bên tai ta nói, từng câu uy h.i.ế.p:



"Nguyệt Nha, khế bán thân của nàng vẫn còn ở chỗ ta, nàng nói nếu ta báo quan, quan phủ sẽ đối xử với tội nô chạy trốn như thế nào? Nàng ta sẽ giữ lại, nhưng quan phủ điều tra muội muội Liên Nhi của nàng lúc đầu mang nàng chạy trốn, chỉ sợ..."



Hắn giỏi nhất là tính toán lòng người.



Nhưng chí ít là Tri Ý rất vui.



Hoắc Vân Dung một đường không vội không gấp, mang chúng ta vừa đi vừa chơi.



Dọc đường mua đồ chơi nhỏ cho Tri Ý đã chất đầy hai xe ngựa.



Tri Ý mỗi ngày đều gọi "cha'" "cha", dỗ hắn vô cùng vui vẻ.



Một đường này ta thấy khóe miệng hắn chưa từng buông xuống.



Lúc xe ngựa dừng lại trước cổng Dung Vương phủ, ta sững sờ không kịp phản ứng.



Hắn ôm Tri Ý, ta đứng bên cạnh hắn.



Ở trong tiếng "Vương gia" tỉnh táo lại.

Hắn đúng là Vương gia?



Thì ra, Hoắc Vân Dung ta sợ hãi nhiều năm như vậy, đến cái tên cũng là giả.



Hoắc Vân Dung, hắn chính là đệ đệ ruột của đương kim hoàng thượng - Vân Dung, Dung Vương gia.



Hôm đó hắn dẫn ta và Tri Ý về, làm oanh động cả Hoàng Thành.



Dung Vương gia dẫn một nữ nhân dung mạo thường thường quay về.



Còn có một bé gái, bộ dạng giống Vương gia như đúc.



Hắn cực kỳ nuông chiều Tri Ý.



Một hồi đến trong viện liền đầy ắp vàng bạc châu báu, lăng la tơ lụa, kỳ trân dị bảo.



Hắn nói, đây là quà bổ sung sinh nhật sáu năm của Tri Ý, còn có trung thu, nguyên tiêu, các loại ngày lễ.



Hắn còn đưa tới hai gương mặt quen thuộc, là Hỷ Nhi và Ngân Nhi.



"Nguyệt tỷ tỷ!"



Hai bọn họ thấy ta liền vui đến bật khóc:



“Nguyệt tỷ tỷ, mấy năm nay tỷ đi đâu vậy? Lúc đó muội và Ngân Nhi đã nói cả đời này ở cùng tỷ, tỷ lại nói đi liền đi."



Mặt ta khẽ đỏ, đem Tri Ý dẫn tới trước mặt:



"Mấy năm qua cái gì cũng không làm, chỉ là sinh một đứa bé."



"Tỷ...tỷ...tỷ chính là nữ nhân Vương gia dẫn về kia sao?"



Ta ngập ngừng gật gật đầu: "Cho là vậy đi!"



Mắt Hỷ Nhi sáng lên; "Muội đã nói Vương gia đối với tỷ tỷ khác biệt mà!"