Trời đông giá rét buông xuống, năm nay ta vừa tròn mười năm.
Nương ta sáng sớm đã phá lệ luộc cho ta và tiểu muội mỗi người một quả trứng gà.
Trong lòng trắng trứng lộ ra màu vàng, óng ánh long lanh, ngửi thôi đã thấy rất thơm, nhưng ta lại không dám ăn.
Năm rồi mùa đông khắc nghiệt đến gạo cũng không có mà ăn.
Nương ta thế mà lại không tiếc luộc trứng gà cho ta và tiểu muội.