Ta Mượn Sấm Trời Đổi Thiên Hạ

Chương 1



Vào yến tiệc sinh thần, Phò mã dâng lên cho ta một bức họa cưỡi ngựa của chính ta. Nhưng mà thứ được trình lên trước mặt mọi người lại là một khuôn mặt heo xấu xí đến mức khó coi.

Một tiểu cô nương nâng bức họa cong môi cười, lớn tiếng nói: “Chẳng phải rất chân thực sao? Bỏ qua thân phận công chúa đi, ngày nào cũng phải nhìn gương mặt tàn tạ ấy của người, đúng là quá thiệt thòi cho Bùi Giới.”

Đôi mắt to lanh lợi của nàng ta chớp chớp đầy giảo hoạt, rõ ràng đang chờ xem ta mất mặt trước bàn dân thiên hạ.

Bùi Giới không hề hoảng loạn, ung dung bước ra thỉnh tội: “Tiên phàm khác biệt. Cẩm Vũ được chúng sinh quỳ lạy, không hiểu lễ pháp và quy củ nhân gian. Mong Điện hạ chớ chấp nhặt với nàng ấy.”

Ta chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Sau đó xoay người, rút trường kiếm bên hông.

Vút! Một luồng hàn quang lóe lên, cánh tay của nàng ta lập tức bị c.h.é.m đứt.

“Đây chẳng phải là đã dạy cho nàng ta biết quy củ của bản cung rồi sao?”

1.

Máu tươi văng tung tóe, phun xa đến ba thước. Tiểu cô nương còn mang vẻ ngây thơ kia chưa kịp thu lại nét đắc ý trên mặt thì sắc mặt đã trắng bệch, bật lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Tên hộ vệ bên cạnh rất hiểu ý, lập tức tung một cước đá mạnh vào sau đầu gối nàng ta. Tiểu tiên nữ kiêu ngạo chẳng biết lễ nghi quy củ ấy bị ép quỳ đoan chính trước mặt ta. Cánh tay đứt lìa rơi ngay bên chân Bùi Giới, m.á.u b.ắ.n tung tóe lên cả vạt áo của hắn.

“Nàng ấy là Tiên phượng Dao Đài, là điềm lành hộ quốc của Đại Ung. Chỉ vì một câu đùa mà ngươi dám hạ độc thủ, còn ép nàng ấy quỳ trước ngươi?” Bùi Giới hoàn toàn mất bình tĩnh, hướng về phía ta gào lên đầy thất thố.

Nữ nhân luôn tự xưng là Thần phượng mang quốc vận kia đang ôm cánh tay cụt lăn lộn khắp đất vì đau đớn. Sự kiêu ngạo cao cao tại thượng và vẻ đắc ý coi thường chúng sinh ngày thường đã biến mất không còn dấu vết.

Ta bật cười khinh miệt, “Điềm lành? Nàng ta cũng xứng sao?”

Ngay khoảnh khắc Bùi Giới ôm lấy nàng ta rồi đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, một tên tùy tùng đã nhanh như chớp đ.â.m một cây ngân châm tru yêu vào đỉnh đầu Phượng Cẩm Vũ. Trước ánh mắt chứng kiến của toàn bộ khách khứa, Phượng Cẩm Vũ tự xưng là tiên t.ử phượng hoàng lập tức gào thét t.h.ả.m thiết, lăn lộn khắp nơi.

Trong lúc giãy giụa, nguyên hình của nàng ta hoàn toàn bại lộ. Một luồng sáng lóe lên, nàng ta biến thành một con gà gấm lông đỏ pha tạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Giới cứng đờ tại chỗ.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

“Phượng hoàng hộ quốc mà các người nói, hóa ra chỉ là một con gà lông tạp lừa gạt hoàng thất.” Ta ném thanh kiếm còn dính m.á.u xuống đất, nhìn lớp lông đỏ rực lưu chuyển ánh sáng trên người nó rồi lạnh nhạt ra lệnh: “Nếu đã coi trọng dung mạo như thế, bản cung sẽ thành toàn cho nó. Người đâu, nhổ sạch bộ lông mà ả vẫn lấy làm kiêu hãnh ấy.”

Lướt mắt nhìn gương mặt tái nhợt cùng thân thể run rẩy của Bùi Giới, khóe môi ta cong lên thành một nụ cười đầy châm chọc, “Làm thành cầu đá gà lông. Những người có mặt hôm nay, mỗi người một cái, xem như quà đáp lễ trong tiệc sinh thần của bản cung.”

“Dù sao cũng dính chút tiên khí của con gà lông tạp Dao Đài này, mang về đá chơi cũng nở mày nở mặt.”

“Đáng tiếc lông không đủ nhiều. Nếu không làm thêm vài chiếc chổi lông gà, dùng để gõ tỉnh những kẻ mắt mù, hẳn cũng rất hữu dụng.”

Bùi Giới như bị một cái tát vô hình giáng thẳng lên mặt, thân thể chấn động dữ dội. Hắn ôm con gà đang run lẩy bẩy trong lòng, ngẩng đầu nhìn ta, giọng nói cũng phát run: “Nàng ấy là tiên t.ử giáng thế. Dù không phải phượng hoàng thật, Điện hạ cũng không nên vì một câu đùa mà sỉ nhục nàng ấy đến mức này.”

Ta khẽ cười, “Có ích cho bá tánh thì gọi là tiên t.ử tu hành. Gây họa cho một phương thì chỉ là yêu nghiệt hóa hình. Đốt hành cung, uy h.i.ế.p Thiên t.ử, ả lấy tư cách gì mà xứng với hai chữ tiên t.ử?”

“Hơn nữa, trò đùa mà bản cung không thấy buồn cười thì chỉ có thể gọi là sỉ nhục và khiêu khích.”

Lập tức có người phụ họa: “Lúc nàng ta sỉ nhục Điện hạ thì ngươi không sốt ruột. Đến khi Điện hạ dạy nàng ta biết quy củ, ngươi lại cuống cuồng lên. Ngay cả tình nghĩa phu thê cũng chẳng màng, nàng ta là cha ngươi hay là nương ngươi vậy?”

“Cả tám đời chưa từng được ăn thịt gà sao? Chỉ một con gà mà ôm mãi không buông.”

“Hay là ngươi cầu xin Điện hạ đi, bảo làm thành gà quay rồi ban thưởng cho ngươi.”

Những lời chế giễu nối tiếp không dứt khiến đồng t.ử của Bùi Giới khẽ run lên.

Bức họa dùng để sỉ nhục ta cũng bị người ta ném thẳng vào chậu than. Nha hoàn của ta nhìn ngọn lửa nuốt trọn bức tranh, chỉ còn lại một đống tro bạc, rồi nghiêm giọng quát lớn: “Vân Thành nguy cấp, hàng vạn bá tánh đứng bên bờ sinh t.ử. Điện hạ dẫn ba ngàn tướng sĩ suốt đêm tiếp viện, trực diện đại quân địch, đích thân c.h.é.m đầu chủ tướng.”

“Cuối cùng, phải trả giá bằng việc ba ngàn tinh nhuệ toàn bộ t.ử trận mới ép được quân địch lui ba mươi dặm.”

“Điện hạ lấy mạng mình đ.á.n.h đổi, trên người trúng bảy nhát đao. Khi được tìm thấy trong đống t.h.i t.h.ể, dung mạo vốn có đã không còn nhận ra được nữa, toàn thân như người nhuốm m.á.u.” Trong bảy vết thương ấy, nhẹ nhất là một nhát c.h.é.m trên mặt, hủy đi dung nhan khuynh thành năm xưa của Điện hạ. Thế nhưng bách tính Đại Ung đều biết, đó không phải khuyết điểm.