Ta Mượn Sấm Trời Đổi Thiên Hạ

Chương 2



Đó là huân chương của lòng dũng cảm nhuốm m.á.u. Là minh chứng cho trung hồn của ba quân tướng sĩ, là con đường sống mà hàng vạn người dân Vân Thành sẽ ghi nhớ suốt đời. Chứ không phải trò đùa trong miệng phò mã, càng không phải lời nh.ụ.c m.ạ từ miệng một con gà lông tạp.

Sắc mặt Bùi Giới cứng lại, không thể thốt nên lời.

Ta chậm rãi ngồi xuống ghế Thái Sư, nhận lấy khăn tay từ người hầu rồi lau đi thứ bụi bẩn vốn không hề tồn tại trên tay. Sau đó ngẩng mắt lên, “Nhổ lông!”

“Không được!”

2.

Bùi Giới dang rộng hai tay, chắn trước con gà gấm đỏ, “Đôi cánh ấy vừa là tu vi, vừa là dung mạo của Cẩm Vũ. Điện hạ làm vậy không phải dạy quy củ mà là ỷ thế h.i.ế.p người, hủy hoại nàng ấy.”

“Nếu Điện hạ trách ta không nên đưa nàng ấy đến dự tiệc, ta xin nhận lỗi.”

“Ta không biết điều nàng ấy gọi là bất ngờ và điểm nhãn cho bức họa lại là bôi bẩn nó thành thế này. Nàng ấy chỉ thích đùa giỡn, tuyệt đối không có ý khiêu khích.”

Nghe vậy, ta đứng dậy. Từng bước một tiến đến trước mặt Bùi Giới. Lưng hắn căng thẳng, giống như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ, chỉ chờ xuất kích.

Ta bật cười lạnh.

Chát! Chuôi đao hung hăng quật vào mặt hắn. Lực mạnh đến mức đ.á.n.h hắn ngã nhào xuống đất, ngay tại chỗ phun ra một ngụm m.á.u lẫn răng gãy.

“Ỷ thế h.i.ế.p người?”

“Nếu đã vậy, bản cung không nhổ lông ả nữa. Từng nhát từng nhát băm nát ả ra, nấu cho ngươi một nồi canh gà, thế nào?”

Con gà gấm đỏ nằm dưới đất nghe hiểu được lời ấy, toàn thân run bần bật, cổ rụt lại, phát ra từng tràng kêu t.h.ả.m thiết.

Bùi Giới ôm gương mặt sưng đỏ, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt ta, “Dù sao Cẩm Vũ cũng là điềm lành của Đại Ung do Quốc sư đích thân phê định. Điện hạ cứ cố chấp như vậy, chẳng lẽ không sợ trời cao giáng phạt xuống Đại Ung sao?”

Khách khứa xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán, ai nấy đều mang vẻ lo lắng.

Ta hứng thú nhìn hắn, “Bản cung là dòng dõi chân long Thiên t.ử. Chẳng lẽ còn không bằng một con gà lông tạp?”

“Chân long nữ và giả phượng hoàng, rốt cuộc ai cao ai thấp, bản cung cũng muốn được mở mang tầm mắt.” Nói xong, ta xoay người rút kiếm.

“Đừng!” Bịch một tiếng, Bùi Giới quỳ sụp xuống trước mặt ta, sống lưng hắn như bị rút hết khí lực, “Cầu xin Điện hạ khai ân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thái độ như vậy mới đúng.

Ta dùng sống đao nhẹ nhàng vỗ lên mặt hắn, bật cười đầy hờ hững, “Chỉ đùa thôi mà. Bản cung cũng biết đùa đấy.”

Ta khẽ ra hiệu cho nha hoàn. Bút mực lập tức được mang đến đặt trước mặt Bùi Giới. Đồng t.ử hắn co rụt lại, khó hiểu nhìn ta.

Ta mỉm cười giải thích: “Phò mã tinh thông thư họa. Bức tranh cưỡi ngựa ngươi vẽ cho bản cung đã bị hủy, vậy phải bù lại thứ khác. Bản cung sẽ để ngươi tận mắt nhìn cảnh hành hình con gà lông tạp này. Người hầu nhổ một chiếc lông, ngươi ghi lại một nét.”

“Bản cung rất muốn xem thử một con gà gấm lông tạp ngang ngược ngạo mạn như vậy rốt cuộc có bao nhiêu chiếc lông để tự hào.” Khi sắc mặt Bùi Giới hoàn toàn không còn chút huyết sắc nào, giọng nói của ta đột nhiên lạnh hẳn xuống: “Phá hỏng sinh thần của bản cung, làm hỏng tâm trạng của bản cung, vốn đã là tội đáng c.h.ế.t vạn lần. Không đem ả làm gà quay đã là sự nhân từ của ta.”

“Phò mã ghi sai một nét, trên người ả sẽ có thêm một nhát d.a.o. Nói thêm một câu, ta sẽ cắt xuống một miếng thịt. Ngươi muốn thử không?”

Bùi Giới sợ hãi đến mức ngây người tại chỗ, đôi môi mỏng mở ra rồi khép lại. Sau đó, hắn không còn dám nói thêm nửa lời.

3.

Tên hộ vệ nhanh tay lẹ mắt, vừa đưa tay đã giật phăng một túm lông trên đầu con gà gấm đỏ. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết lập tức vang lên không dứt.

Bùi Giới đau lòng đến mức đầu ngón tay run rẩy. Hắn vừa định bước lên phía trước thì thanh bội đao của ta đã "choang" một tiếng cắm thẳng xuống nền gạch xanh.

Bùi Giới cứng người đứng lại. Tác phong nói một không hai của ta, hắn hiểu rõ hơn ai hết. Trong phủ công chúa này, dù là Thái t.ử tới cũng phải chịu vài nhát đao, huống hồ là hắn.

Hắn không cứu nổi một con gà lông tạp giả mạo phượng hoàng.

Sau một hồi im lặng, Bùi Giới chậm rãi ngồi xổm xuống.

"Quỳ xuống!"

Hắn đột ngột ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt lạnh lẽo đầy áp bức từ trên cao của ta.

"Trước là quân thần, sau mới là phu thê. Không hiểu quy củ thì từ nay mọi việc đều làm theo quy củ."

Thành thân đã ba năm, ta chưa từng lấy thân phận và quy củ để ép hắn, càng chưa từng trước mặt bao người hết lần này đến lần khác sỉ nhục hắn như hôm nay. Thế nhưng ba năm phú quý và che chở đã khiến hắn quên mất, bản thân vốn xuất thân từ đám tội nô thấp kém. Hắn quên mất nơi mình bước ra từ đâu, mà đã quên rồi, ta đương nhiên có nghĩa vụ nhắc nhở hắn nhớ lại.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Dưới ánh mắt lạnh như băng của ta cùng lưỡi đao đang kề sát bên người, Bùi Giới cuối cùng vẫn khuất nhục quỳ xuống. Sau đó, giữa ánh mắt nhìn xuống của tất cả mọi người, hắn run rẩy nâng túm lông vừa bị nhổ lên lòng bàn tay, cẩn thận tách từng chiếc ra, nghiêm túc đếm từng cái một.

Mỗi lần nhổ lông đều đi kèm với tiếng kêu t.h.ả.m thiết của con gà lông tạp. Mỗi chiếc lông rơi xuống đất đều nhuốm m.á.u. Cứ đếm thêm một lần, sắc mặt Bùi Giới lại trắng thêm một phần, cho đến khi thân thể hắn bắt đầu lảo đảo như sắp ngã.