Bùi Giới cũng biết. Hắn vén vạt áo dài, quỳ xuống trước mặt ta, mặc cho ta định đoạt, từ đầu đến cuối không nói lấy một lời.
Hôm ấy tuyết rơi rất lớn. Gương mặt mà ta không nỡ quên kia bị giá lạnh phủ trắng. Đột nhiên, ta không còn muốn tranh giành nữa. Chống chiếc ô xương ngọc, ta bước đến trước mặt hắn rồi nói: "Ta chinh chiến năm năm, trái tim còn lạnh hơn cả lưỡi đao. Nếu ngươi không làm được chuyện ngoan ngoãn hiểu chuyện, vậy thì trong đời ta không có chuyện hưu phu, chỉ có góa phu."
Đôi mắt tĩnh lặng như giếng cạn của Bùi Giới khẽ run lên. Hắn ngẩng đầu nhìn ta: "Được."
Chỉ vì một chữ "được" ấy, hắn làm một phò mã kính trọng nhau như khách với ta suốt ba năm.
Ta cầm thanh đao đã sứt mẻ, dựng lại môn đình cho người xưa, bảo vệ thân quyến của người ấy, âm thầm mưu tính đại sự đoạt quyền.
Hắn ôm cây cầm đứt dây, dựng mộ mới cho cố nhân, cứu giúp thân tộc của người đó, lặng lẽ nhẫn nhịn chờ thời cơ.
Ta không bận tâm ánh mắt người đời, hắn cũng chẳng để ý lời giễu cợt của thiên hạ. Chúng ta giống như một đôi cộng sự ăn ý đến tận xương tủy. Cùng nhau đối mặt với binh thương ám tiễn nơi triều đình. Những lần ám sát do Thái t.ử sai người thực hiện, chúng ta lần nào cũng phản kích không chút nương tay.
Nguy hiểm nhất là lần ấy, Bùi Giới bất chấp mọi lời khuyên ngăn, một mình cưỡi ngựa dẫn dụ truy binh rời đi để bảo vệ ta, cuối cùng bị một mũi tên xuyên thủng vai trái. Ta mắng hắn lỗ mãng ngu xuẩn. Hắn lại cụp hàng mi dài xuống, che đi đôi mắt đen như mực: "Ta không thể mãi là một kẻ vô dụng chỉ biết dựa vào Điện hạ. Mạng này là Điện hạ cho ta, ít nhất ta cũng nên làm điều gì đó vì Điện hạ."
Khoảnh khắc ấy, ta từng nghĩ rằng, đường đời dài dằng dặc, có một người cùng mình sóng vai tiến bước, dường như cũng rất tốt.
Cho đến khi Bùi Giới vượt ngàn dặm xuống phương Nam để chịu tang phụ thân của người cũ vừa qua đời vì bệnh. Trên đường hồi kinh, ngựa bất ngờ trượt chân, hắn rơi xuống một hàn đàm sâu vạn trượng, rồi được Phượng Cẩm Vũ, vị “tiên t.ử” tự xưng là người hầu cận dưới trướng Thiên Quân, cứu sống.
6.
Sau khi cứu Bùi Giới, Phượng Cẩm Vũ yêu cầu hắn báo đáp ân cứu mạng. Đúng vào ngày sinh thần của Phụ hoàng, nàng ta từ trên trời giáng xuống, lấy danh nghĩa thay Tiên Quân dẫn bách điểu tới chúc thọ Minh quân tại thế, khiến Phụ hoàng vui mừng khôn xiết.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Phượng Cẩm Vũ tự xưng là tọa kỵ phượng hoàng của Tiên Quân, vì phải trải qua ba kiếp Tình kiếp nên mới rơi xuống nhân gian. Mà người trong tình kiếp của nàng ta không phải ai khác, chính là phò mã của ta, Bùi Giới. Vì thế, nhân lúc Phụ hoàng đang cao hứng, nàng ta xin Người chuẩn cho ta và Bùi Giới hòa ly, để hắn cưới nàng ta làm thê.
Giữa đại điện lặng ngắt như tờ, nàng ta ngẩng chiếc cổ kiêu ngạo nhìn về phía ta: "Công chúa thành toàn cho ta cũng là đang tích đức cho chính mình. Chẳng lẽ ngươi hẹp hòi đến mức thà chọc giận Tiên Quân cũng muốn tranh người với ta sao? Sẽ bị trời phạt đấy."
Khi ấy, người đầu tiên đứng ra phản đối không phải Phụ hoàng, cũng chẳng phải bá quan văn võ, mà là Bùi Giới sau phút kinh ngạc, ánh mắt lập tức trở nên kiên quyết: "Ân cứu mạng, thần nguyện lấy cái c.h.ế.t để báo đáp. Nhưng đời này kiếp này, lòng thần cứng như bàn thạch, chỉ nhận một mình điện hạ."
Bùi Giới không đồng ý, bá quan văn võ cũng không lên tiếng, Phụ hoàng cuối cùng đành từ chối yêu cầu ấy.
Thanh đao của ta còn chưa kịp rút khỏi vỏ, nguyện vọng của nàng ta đã tan thành mây khói. Nàng ta không hận Bùi Giới bạc tình, lại hận ta đến tận xương tủy vì chuyện "ngang nhiên cướp người mình yêu".
Sau đó, nàng ta chặn ta ngoài cửa cung: "Khi cứu chàng ấy dưới vách núi, ta đã có da thịt thân cận với chàng ấy. Ba ngày ba đêm quấn quýt triền miên không nghỉ. Biết vì sao không? Bởi vì gương mặt này của ta rất giống người cũ trong lòng chàng ấy. Ngươi giữ được chàng ấy cũng không có được trái tim chàng ấy. Trước sau gì chàng ấy cũng là của ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhấc mí mắt lên, nhìn Bùi Giới đang từ xa chậm rãi bước tới, hứng thú hỏi: "Thật sao?"
Sắc mặt Bùi Giới lập tức trắng bệch. Hắn theo bản năng chắn giữa ta và Phượng Cẩm Vũ: "Lòng thần từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi, tuyệt đối không có ý nghĩ nào khác."
Chát!
Lời hắn vừa dứt, một cái tát lạnh như băng của nha hoàn bên cạnh ta đã giáng thẳng lên mặt Phượng Cẩm Vũ: "Vu khống triều thần là trọng tội, đáng bị đ.á.n.h ba mươi trượng!"
Phượng Cẩm Vũ ôm gương mặt sưng đỏ, nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi chỉ là một nha hoàn thấp hèn của phàm nhân mà cũng dám đ.á.n.h ta, ta..."
Chát!
Cái tát thứ hai là do chính ta đ.á.n.h. Ta dùng tới bảy phần lực đạo, đ.á.n.h nàng ta ngã lăn xuống đất, tại chỗ phun ra một ngụm m.á.u. Ta vừa nhấc chân định tiến lên một bước...
"Điện hạ!" Bùi Giới lại chắn trước mặt ta, "Nàng ấy là ân nhân cứu mạng của thần."
Ta khẽ "ồ" một tiếng: "Bất kính với công chúa, vả miệng mười cái trước mặt mọi người để răn đe."
Hô hấp của Bùi Giới chợt ngưng lại. Ta cười đầy châm chọc: "Dù sao cũng là... ân nhân của phò mã mà."
Những lời c.h.ử.i rủa của Phượng Cẩm Vũ còn chưa kịp thốt hết thì động tác của hộ vệ đã nhanh hơn, "Ngươi dựa vào đâu..."
Chát, một cái tát.
"Ngươi có tin..."
Chát, hai cái tát.
"Ta là phượng hoàng..."
Chát, ba cái tát.
"Ngươi..."
Chát, bốn cái tát.