Năm cái tát liên tiếp giáng xuống, mọi lời ngạo mạn trong bụng nàng ta đều bị đ.á.n.h tan sạch. Hộ vệ xuất thân quân ngũ, ba quyền có thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con trâu, lực tay mạnh đến mức nào có thể tưởng tượng được. Sau cái tát cuối cùng, Phượng Cẩm Vũ phun ra một ngụm m.á.u lẫn răng gãy rồi trực tiếp đau đến ngất lịm.
Từ đầu đến cuối, Bùi Giới vẫn luôn cúi đầu, tựa như chẳng nhìn thấy gì. Chỉ có ta thấy rõ nắm tay giấu dưới ống tay áo của hắn đã siết c.h.ặ.t đến nổi đầy gân xanh.
7.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Sau khi bị làm nhục trước mặt mọi người, Phượng Cẩm Vũ lại lên cùng một con thuyền với mẫu t.ử Quý phi, thề sống c.h.ế.t đối đầu với ta.
Ta mất không ít công sức mới tìm được một con Hãn Huyết Bảo Mã thượng hạng, định nuôi dưỡng trong phủ công chúa, đợi thuần hóa thành chiến mã rồi đưa vào quân doanh gây giống ngựa chiến. Nào ngờ con tuấn mã vừa được đưa tới bãi ngựa của phủ Công chúa thì đã bị Phượng Cẩm Vũ để mắt tới.
Nàng ta đứng trên đài quan sát, giơ tay huýt một tiếng sáo vang dội. Tuấn mã nghe tiếng lập tức trở nên kích động. Nó vùng khỏi tay người thuần mã, húc đổ hàng rào rồi lao v.út đi. Dọc đường chạy như điên, mấy lần suýt giẫm c.h.ế.t người qua lại.
Phượng Cẩm Vũ lại làm như không nhìn thấy, chỉ đến khi tuấn mã chạy theo tiếng sáo tới trước mặt mình, nàng ta mới ung dung phi thân lên lưng ngựa. Cầm cương thúc ngựa xông thẳng vào trường ngựa của Đông Cung, rồi đem con ngựa "nhặt được" ấy làm quà tặng cho Thái t.ử.
Khi quản sự mặt cắt không còn giọt m.á.u tới đòi lại ngựa, nàng ta khoanh tay đứng trước mặt Thái t.ử, ngang nhiên nói lớn trước đám đông huân quý đang vây xem: "Ngươi nói đây là ngựa của công chúa Tuần Trinh sao? Vậy ngươi gọi nó là ngựa của công chúa Tuần Trinh thử xem, nó có đáp lời không? Ta lại nói nó chính là ngựa của Thái t.ử điện hạ đấy!"
"Từ xưa bảo mã đều xứng anh hùng. Về nói với công chúa Tuần Trinh của các ngươi rằng trên đời này không phải thứ gì đến trước cũng sẽ có được. Thái t.ử điện hạ là người được Thiên mệnh lựa chọn, đương nhiên phải xứng với con Hãn Huyết Bảo Mã độc nhất vô nhị này."
Bùi Giới hiểu rất rõ tính khí của ta, hắn muốn đưa ngựa trở về rồi tới nhận lỗi với ta. Nhưng Phượng Cẩm Vũ lại chặn hắn ngay tại chỗ: "Bùi Giới, chàng tuy chỉ là một phàm nhân, nhưng ít nhất vẫn là nam nhân. Nếu là ta, thà ngọc nát còn hơn ngói lành, tuyệt đối không cam tâm làm trâu làm ngựa cho một công chúa xấu xí. Nửa đêm tỉnh giấc, đối diện với gương mặt ấy, chàng không gặp ác mộng sao?"
"Nếu chàng thật sự yêu nàng ta, vậy vì sao lại cùng ta triền miên sống c.h.ế.t? Nói cho cùng, chàng vẫn thích mỹ nhân, chỉ là khuất phục trước quyền thế của nàng ta mà thôi. Những thứ đó, sớm muộn gì ta cũng sẽ có."
Nói xong, nàng ta quất roi ngựa một cái, ngẩng cao đầu xoay người rời đi: "Con ngựa này là do ta nhặt được. Giờ đã tặng cho Thái t.ử điện hạ rồi. Nếu nàng ta muốn đòi lại, cứ tới tìm ta."
Con Hãn Huyết Bảo Mã mà ta vất vả tìm về, vốn định bồi dưỡng thành chiến mã, cứ thế bị giữ lại trong Đông Cung. Ta xách đao lên, chuẩn bị đ.á.n.h thẳng tới cửa Đông Cung. Nhưng Bùi Giới đã sớm đứng chờ dưới hành lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
8.
Bùi Giới cõng trên lưng một bó gai nhọn quấn đầy bụi mận gai, lớp trung y bên trong gần như đã bị m.á.u thấm đỏ. Vừa nhìn thấy ta, hắn lập tức quỳ xuống: "Cầu xin Điện hạ giơ cao đ.á.n.h khẽ. Cẩm Vũ... dù sao cũng là ân nhân cứu mạng của thần."
Mưa rất lớn. Dưới đầu gối hắn, m.á.u hòa lẫn nước mưa loang thành một vũng đỏ thẫm. Chúng ta giằng co giữa cơn mưa như trút nước rất lâu. Đến khi hắn không còn chống đỡ nổi, thân thể lảo đảo sắp ngã, ta nhìn thấy vết thương cũ trên vai trái hắn. Đó là món nợ ta thiếu hắn. Cuối cùng, ta vẫn thu hồi bội đao, trao roi ngựa vào tay hộ vệ rồi dứt khoát xoay người rời đi: "Chỉ lần này thôi. Ta không còn nợ ngươi nữa."
Hộ vệ phản bội chủ nhân phải chịu ba mươi roi, Bùi Giới cũng vậy. Đêm ấy, từng roi từng roi quất xuống khiến toàn thân hắn m.á.u me đầm đìa, cuối cùng ngất lịm giữa màn mưa xối xả rồi bị người khiêng trở về.
Nha hoàn lo lắng nói: "Chỉ sợ từ chuyện này, phò mã sẽ hoàn toàn ly tâm với Điện hạ."
Ta chăm chú nhìn bức mật thư từ biên quan gửi về, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên: "Ta từng cầu xin trái tim hắn sao?"
Thế nhưng, ta thu đao không có nghĩa là chuyện đã kết thúc. Quý phi bị mẫu tộc của ta áp chế nhiều năm, cuối cùng cũng được nếm trải cảm giác nhìn ta chịu thiệt thông qua một con gà gấm đã tu luyện thành tinh. Liên tiếp ba ngày, bà ta mở yến tiệc khoản đãi Phượng Cẩm Vũ, phô trương niềm vui và sự đắc ý của mình.
Để đ.â.m vào tim ta thêm một nhát, bà ta còn bảo Thái t.ử đích thân tổ chức một cuộc đua ngựa.
9.
Bọn họ muốn dùng chính con Hãn Huyết Bảo Mã của ta để phá vỡ thành tích mười năm bất bại, hung hăng sỉ nhục ta một phen.
Đáng tiếc, Phượng Cẩm Vũ quên mất rằng con ngựa ấy là do chính ta tìm về, mà đồ của ta, người khác không được phép động vào.
Tại trường đua, khi Vệ Hoài Du tự tin tuyên bố muốn cùng ta phân cao thấp, quả nhiên Phượng Cẩm Vũ lại dùng tiếng huýt sáo thao túng cảm xúc của chiến mã. Chỉ là lần này, roi ngựa trong tay ta bất ngờ quất lên giữa không trung.