Ma ma len lén liếc nhìn Phất Âm, thấp giọng đọc:
“Trong phủ, có một tiểu thiếp đang mang th-ai…”
Phất Âm nhướn mày:
“Cho uống t.h.u.ố.c đi.”
Ta lập tức quỳ sụp xuống:
“Công chúa! Đó là đứa con duy nhất của tướng gia! Sau… sau này, e là không còn nữa…”
Ta ngẩng lên, len lén quan sát sắc mặt của Phất Âm. Chỉ thấy nàng nhíu mày:
“Cái gì gọi là sau này không còn?”
Ta c.ắ.n răng, để bảo vệ đứa trẻ, chỉ đành hy sinh Trần Ngọc.
“Bịch!”
Từ tay áo ta rơi ra một gói “Tráng Dương Tán.”
Ta vội vàng che lại, nhưng không kịp. Phất Âm cười lạnh:
“Che cái gì? Đưa ta xem.”
Ma ma đá ta sang một bên, cướp lấy gói t.h.u.ố.c. Đến khi Phất Âm nhìn thấy ba chữ “Tráng Dương Tán,” ta liền đứng thẳng dậy, lớn tiếng hỏi:
“Ai không có con thì báo số!”
“Một.”
“Hai.”
“Ba.”
“Bốn.”
Bốn di nương đồng thanh hô to, khí thế hào hùng, vô cùng cho ta mặt mũi, nhất là Lan di nương – bình thường mặt mày ủ dột như có tang – giờ lại càng giống một oán phụ điển hình.
Phất Âm giật mình, tay run lên, gói Tráng Dương Tán rơi xuống đất. Ánh mắt nàng biến đổi từ kinh ngạc sang nghi hoặc, rồi thành ngờ vực, khó tin, và cuối cùng hóa thành phẫn nộ.
Ta run rẩy cúi người, trước ánh mắt đầy lửa giận của nàng, lí nhí thốt ra một chữ:
“Năm…”
Trần Ngọc không được – chuyện này, sau khi biết, Phất Âm gần như phát điên.
Nàng như một con bò hăng m.á.u, mắt đỏ rực, lao thẳng đến thư phòng.
Chỉ đến khi bóng lưng nàng khuất dần, ta mới ngã phịch xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Bốn vị di nương mặt tái mét, vây quanh ta.
“Phu nhân, ải này qua rồi, nhưng về sau phải làm sao đây?”
Ta đột nhiên bật dậy, lớn tiếng:
“Mau! Đưa Bạch Liên lên xe ngựa, nhanh ch.óng rời phủ, tránh cơn bão này!”
“Vậy còn tướng gia? Công chúa đã đi tìm tướng gia rồi!”
Ta lau mồ hôi, thở hổn hển:
“Đừng bận tâm, đừng bận tâm! Không được thì không được! Dù sao cũng vì muốn giữ lại đứa trẻ của chàng!”
Mấy người bận rộn cuống cuồng, hợp lực khiêng Bạch Liên đang khóc thét lên xe ngựa.
Bạch Liên đỏ hoe mắt, lớn tiếng:
“Phượng Ninh Vãn! Ta và ngươi không đội trời chung!”
Ta xắn tay áo, định ra tay, nhưng chưa kịp làm gì thì “chát!” – Khương di nương đã giáng ngay một cái tát mạnh vào mặt nàng, giận dữ quát:
“Cây tỳ bà yêu quý của lão nương đây còn có thể nói đập là đập, bây giờ bảo ngươi tránh nơi đầu sóng ngọn gió, đã là nhường nhịn lắm rồi, ngươi còn kêu ca cái gì? Ai đối xử tệ bạc với ngươi? Ngươi muốn không đội trời chung với ai? Không muốn bị Phất Âm rạch bụng lôi đứa nhỏ ra, thì câm miệng ngay!”
Bạch Liên trên mặt hằn rõ năm ngón tay đỏ ửng, sững sờ không dám nói gì thêm. Rất nhanh, đôi mắt nàng đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Ta… ta muốn gặp tướng gia…”
Ta thấy lòng có chút cay đắng. Suýt chút nữa quên mất, trong bụng Bạch Liên đang là cốt nhục của Trần Ngọc. Đ-á-nh nàng một cái, chỉ sợ sau này Trần Ngọc biết chuyện, lại trách ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mai di nương rút từ đâu ra một cái khăn, nhét thẳng vào miệng Bạch Liên, rồi bước ra ngoài xe, phất tay:
“Đi!”
Nhìn xe ngựa dần dần khuất bóng, ta thở dài một tiếng, trong lòng nặng nề.
Lúc ban đầu, ta chỉ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ của mình mà giữ lại đứa trẻ. Nhưng về sau, trong lòng ta bỗng sinh ra lòng trắc ẩn – một sinh mệnh, làm gì có lý do bị tước đoạt quyền sống chứ?
Giờ phút này, ta chợt nhận ra, đó là huyết mạch của Trần Ngọc. Có lẽ trong lòng chàng, Bạch Liên và đứa bé còn quan trọng hơn bất cứ điều gì. Nếu không, chàng đã không bảo ta canh thời cơ để đưa Bạch Liên rời phủ.
Ta xoay người, nhìn các di nương, trầm giọng nói:
“Hiện tại trong phủ gió bão bủa vây, nếu các ngươi muốn rời đi, thì có thể rời đi bất cứ lúc nào.”
Sau một hồi im lặng dài, Khương di nương là người đầu tiên lên tiếng:
“Lão nương đây còn chưa trả thù cho cây tỳ bà, lão nương không đi!”
Mai di nương cười nhẹ:
“Thiếp thân đã nhận của tướng gia và phu nhân không ít thứ, đâu thể trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa.”
Lan di nương chần chừ một lúc, cuối cùng cúi đầu nhỏ giọng:
“Phu nhân… Đường thi thiếp cũng thuộc hết rồi, thiếp… thiếp muốn đi…”
Như những gì đã dự liệu trước, ta gật đầu, khẽ nói:
“Được, nếu thiếu lộ phí, cứ nói với ta.”
Lan di nương mắt đỏ hoe, nghẹn ngào đáp:
“Thiếp thân đội ơn phu nhân.”
Đôn di nương chớp chớp mắt, thành thật thưa:
“Phu nhân, trước kia tướng gia từng hứa, nếu một ngày thiếp muốn rời đi, thì có thể rời đi bất cứ lúc nào. Thiếp… thiếp muốn đến Trường Phong Lâu học nấu ăn.”
Trường Phong Lâu nổi danh thiên hạ. Nữ t.ử ở đó là tuyệt sắc giai nhân bậc nhất, còn ẩm thực lại là tuyệt phẩm thứ hai.
Ta gật đầu:
“Cũng tốt.”
Năm vị di nương, trong chớp mắt, rời đi ba. Ban đêm, ta cùng hai người còn lại ngồi trong viện, không có việc gì làm, đ.â.m ra buồn chán.
Mai di nương vẻ mặt ủ rũ:
“Giờ ít người quá, ngay cả đ-á-nh mạt chược cũng không đủ chân.”
Khương di nương mặt sa sầm:
“Hai kẻ phản đồ! Muốn đi là đi ngay!”
Ta ngẩng đầu nhìn trời, giờ đã là canh khuya, buột miệng:
“Tối nay là đêm công chúa và tướng gia viên phòng, phải không?”
Lời vừa dứt, xung quanh im phăng phắc.
Khương di nương hít hít mũi, quay sang Mai di nương thì thầm:
“Ngửi thấy mùi dấm không?”
Mai di nương mặt nặng như chì:
“Không chỉ ngửi được, mà còn nhìn thấy. Cả một hũ dấm to tướng!”
Ta sốt ruột vò đầu bứt tóc, bỗng dưng đứng bật dậy, xắn tay áo lên.
Cả hai tròn mắt nhìn ta:
“Phu nhân định làm gì vậy?”
“Đi đ-á-nh nhau!”
Hai người sáng mắt lên, vẻ hứng khởi:
“Ta đã ngứa mắt ả đàn bà đó từ lâu rồi! Người xem hôm nay nàng ta đến làm gì kìa, còn không phải lần lượt điểm danh, không biết còn tưởng đang đọc thực đơn!”
“Cả đám người nâng váy cho công chúa cũng đáng đ-á-nh, trừng mắt nhìn ta bao nhiêu lần!”