Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 10



Một lát sau, Trần Ngọc khẽ thở dài:

 

“Phu nhân, nhẹ tay thì không chích được.”

 

“Vậy thôi, để ta ráng nhịn, chàng nhanh lên!”

 

Trần Ngọc ừ một tiếng, dùng thêm chút lực.

 

“Phụt!” Một cái mụn bị chích nổ.

 

Hắn đặt cây kim trở lại lên lửa để khử trùng, nói với ta:

 

“Giơ tay ra, tiếp theo.”

 

Ta c.ắ.n răng chịu đau, nhắm mắt rên rỉ:

 

“Chừng nào mới khỏi đây?”

 

“Đợi đóng vảy.”

 

Ta cảm động nhìn hắn, giọng đầy chân thành:

 

“Chàng không chê ta, thật là tốt quá.”

 

“Xoảng.”

 

Hắn ném cây kim đi, ngay cả chiếc khăn ta dùng để lau mặt cũng bị quẳng vào lò lửa, rồi rửa tay ba lần liền, sau đó mới ngẩng đầu lên hỏi:

 

“Nàng vừa nói gì?”

 

Ta mỉm cười điềm tĩnh, đáp:

 

“Không có gì, chỉ là khen chàng đẹp thôi.”

 

Trần Ngọc lau khô tay, giọng nhạt nhẽo:

 

“Ta biết mà.”

 

Ta lại kéo khăn phủ lên mặt, nằm thẳng người:

 

“Tướng gia, cưới công chúa thực ra cũng tốt.”

 

“Ừm.”

 

Ta hé một góc khăn, lén nhìn hắn. Vừa hay, hắn cũng đang nhìn ta.

 

Ta vội vàng dời ánh mắt đi, lí nhí nói:

 

“Chờ sinh xong đứa nhỏ, ta sẽ đi.”

 

“Chắc là nàng không đi nổi đâu.” Trần Ngọc thản nhiên nói, giọng điềm tĩnh mà bình lặng:

 

“Phất Âm từng có không ít nam nhân trong phủ, nàng đã nghe thấy tin nàng ta có th-ai bao giờ chưa?”

 

Ánh mắt ta dừng lại trên mặt hắn, một ý nghĩ kỳ lạ và táo bạo chợt lóe lên:

 

“Nàng ta… không sinh được?”

 

“Rất có thể.” Trần Ngọc vẫn ung dung như núi:

 

“Ta đoán, nàng là người do Thái hậu phái đến nhỉ.”

 

Ta bật dậy, giọng đầy hứng khởi:

 

“Tuyệt!”

 

Trần Ngọc trầm mặt, giọng lạnh lẽo:

 

“Nàng không có đầu óc sao? Trong tình huống thế này, lẽ ra nàng phải cực lực phủ nhận chứ.”

 

Thấy ta như khúc gỗ, chẳng nói chẳng rằng, trán hắn nổi gân xanh, càng thêm bực bội:

 

“Nàng nên hiểu rằng, việc để nàng sinh ra đứa trẻ chẳng qua là để trải đường cho Phất Âm. Giữ con bỏ mẹ, ta cần phải nói thẳng ra thì nàng mới hiểu sao?”

 

Ta sợ đến mức mặt tái mét. Thái hậu luôn yêu chiều Phất Âm. Nàng ta không thể sinh con, bèn tìm người sinh thay. Đến lúc đó, đứa trẻ có rồi, phu quân cũng có, Phất Âm chỉ cần đến hưởng lợi.

 

Trần Ngọc đứng dậy, bước đến gần ta:

 

“Một năm nay, ta vẫn luôn để mặc nàng, nàng có biết vì sao không?”

 

Ta sợ hãi đến mức không thốt nên lời.

 

Hắn không định buông tha, ngồi xuống bên giường, kéo ta đến sát cạnh hắn:

 

“Nàng nghĩ rằng, nghe người khác đọc Tôn T.ử binh pháp, học thuộc thơ Đường, hay nhìn người khâu đế giày thú vị lắm sao?”

 

Hắn cười lạnh, giọng đầy mỉa mai:

 

“Tất cả đều là rắc rối nàng mang đến cho ta.”

 

Ngọn nến bị hắn thổi tắt, trong bóng tối, vang lên tiếng loạt xoạt của y phục bị cởi ra.

 

“Phượng Ninh Vãn, ta đã nhịn nàng suốt một năm. Nếu không phải hôm đó nàng lao vào, ta có thể tiếp tục nhịn.” Hắn vén chăn, chui vào:

 

“Giờ đã bắt đầu rồi, thì phiền phu nhân hãy ghi nhớ trong lòng. Tha cho nàng ư? Nàng nghĩ gì vậy?”

 

“Chờ đã! Tối quá, ta chẳng thấy gì cả!” Ta hoảng hốt kêu lên.

 

Trần Ngọc cười lạnh:

 

“Không được thắp đèn!”

 

“Chàng chê ta xấu à?” Ta hạ giọng hỏi:

 

“Ta xấu đến mức này, chàng còn xuống tay được sao?”

 

“Miễn cưỡng sống chung, không thể hòa ly.”

 

Trong bóng tối, ta hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Giả sử ta có th-ai thì sao?”

 

“Có thì sinh.”

 

“Vậy… vậy còn Phất Âm thì sao?”

 

“Để ta lo.”

 

Một lúc lâu sau, ta không nhịn được bật cười khẽ:

 

“Hehe.”

 

Trần Ngọc hỏi:

 

“Nàng cười gì?”

 

“Lần đầu tiên thích một người, ta thấy vui.”

 

Trần Ngọc: “…”

 

Ta mò mẫm trong bóng tối, chọc chọc hắn:

 

“Ta nói ta thích chàng, chàng có nghe rõ không?”

 

Hắn cáu kỉnh đáp:

 

“Thật trùng hợp, ta cũng thích chính mình.”

 

……

 

Phất Âm nhập phủ vào một buổi sáng gió mát trời xanh.

 

Ta chỉnh trang gọn gàng, mang khăn che mặt, dẫn theo một đoàn tiểu thiếp đến trước cổng lớn, nhiệt liệt nghênh đón nàng.

 

Phất Âm mặc cung trang, trang nghiêm và quý phái. Vạt váy được bốn cung nữ nâng lên, trên đầu còn có người che ô. Đứng trước cửa chính, ánh mắt nàng quét qua mọi người, cười nhạt đầy khinh thường:

 

“Bản công chúa biết thanh danh mình không được tốt lắm. Ba thư sáu lễ gì đó, bản công chúa không chấp nhất. Chúng ta cứ đơn giản làm thủ tục, từ nay trở đi, ta là chủ, các ngươi là tớ, nhớ lấy vị trí của mình.”

 

Ma ma bên cạnh nàng cung kính mở một cuốn sổ, hắng giọng đọc to:

 

“Trong phủ, có một chính thất phu nhân…”

 

Phất Âm nhấc ngón tay ngọc ngà, chỉ thẳng vào ta:

 

“Ngươi, giao vị trí chính thất phu nhân cho ta.”

 

Ta khom người, cung kính đáp:

 

“Dạ, dạ!”

 

Phất Âm kinh ngạc nhướn mày, khóe môi nhếch lên, ra hiệu cho ma ma tiếp tục.

 

“Tiểu thiếp Qúy Mỹ Lan…”

 

Lan di nương mặt mày ủ dột, quỳ rạp xuống đất:

 

“Tiện thiếp tham kiến công chúa.”

 

“Ngươi có sở trường gì?”

 

Lan di nương cúi đầu, giọng lí nhí:

 

“Thiếp… đã thuộc lòng Đường thi tam bách thủ.”

 

Phất Âm mặt không cảm xúc:

 

“Tiếp theo.”

 

“Tiểu thiếp Khương Thành A…”

 

Khương di nương ôm đàn tỳ bà, bước lên hành lễ một cách đoan trang.

 

Phấy Âm nheo mắt:

 

“Ngươi biết chơi đàn tỳ bà?”

 

Khương di nương mỉm cười, khẽ gảy vài nốt. Trời đất ơi, nếu tiếng đàn của ta là để tiễn người ra đi, thì tiếng đàn của Khương di nương chẳng khác nào khiêu chiến với Diêm Vương.

 

Phất Âm nổi gân xanh trên trán, quay sang ma ma bên cạnh:

 

“Đập nát cây đàn cho ta.”

 

“Rõ.”

 

Khương di nương nhanh tay ném cây đàn ra xa, nó đập vào tảng đá vỡ tan tành.

 

“Tiểu thiếp Bạch Phù Mai…”

 

Mai di nương hào hứng lấy từ trong túi ra sáu đôi đế giày, phát cho từng người, như một người bán hàng:

 

“Mời mọi người nhận lấy, tiện thiếp chẳng biết làm gì, chỉ giỏi khâu đế giày thôi.”

 

Ma ma nhìn đế giày trong tay, ngẩn người, lẩm bẩm:

 

“Công chúa, đế giày này khâu thật đẹp.”

 

Phất Âm nghiến răng, gằn giọng:

 

“Kế tiếp!”

 

“À, tiểu thiếp Trì Dĩ Đôn…”

 

Đôn di nương chậm rãi di chuyển thân hình tròn trịa, cất giọng uể oải:

 

“Tiện thiếp biết ăn cơm, biết nấu cơm.”

 

Phấy Âm cười lạnh vài tiếng:

 

“Trần Ngọc bị sao vậy, lại nạp vào phủ toàn hạng người gì thế này? Một đám xấu xí, dị dạng, không biết soi gương tự xem mình sao? Thôi, tiếp theo.”