Rõ ràng ta không định hỏi chuyện này.
“Nhưng nó cũng là con của chàng mà.”
Trần Ngọc khựng lại, bước chân dừng ngay giữa đường:
“Không phải.”
Ta lơ đãng, bất cẩn va vào hắn.
Trần Ngọc xoay người, bình thản nói:
“Quên chưa nói với nàng, đứa trẻ đó không phải con ta.”
Ta nhìn hắn chằm chằm, bối rối hỏi nhỏ:
“Chàng… quên?”
Hắn không trả lời.
Ngay khoảnh khắc đó, ta như nổ tung, hét lên:
“Chuyện lớn như vậy! Chàng lại quên!”
Trần Ngọc ôm c.h.ặ.t lấy ta, cố gắng ngăn cản ta vùng vẫy.
Ta điên cuồng đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn, phẫn nộ gào lên:
“Chàng có phải vì muốn dụ dỗ ta mà không dám nhận trách nhiệm không?”
Trần Ngọc lạnh lùng giữ c.h.ặ.t lấy vai ta, ánh mắt đầy nghiêm nghị:
“Ninh Vãn, phụ thân của Bạch Liên là ân nhân của ta.”
Ta cười lạnh một tiếng, gằn giọng nói:
“Ha! Lại là cái cốt truyện quái đản gì đây! Cha nàng ta cứu chàng, chàng liền lấy thân báo đáp! Hợp tình hợp lý nhỉ!”
“Hợp! Tình! Hợp! Lý!” Ta gầm lên, nhấn mạnh từng chữ.
Trần Ngọc dùng tay bịt miệng ta, cười lạnh:
“Nàng đến làm gian tế, ta không gi-ếc nàng, nàng lấy thân báo đáp mới là hợp tình hợp lý!”
Bị hắn bịt miệng, ta chỉ có thể dùng ánh mắt mà truyền đạt cơn giận dữ.
Trần Ngọc đứng trước cửa phòng, kéo ta một cái:
“Đừng quậy nữa, vào trong!”
Trước đây lão Vương từng nói, ta lúc nổi giận chẳng khác nào một con lừa bướng bỉnh. Giờ thì ta ôm c.h.ặ.t lấy khung cửa, chẳng chịu buông.
Trần Ngọc dứt khoát bế thốc ta lên, dùng chân đá mạnh, cửa phòng “ầm” một tiếng đóng lại.
Ta bị ném lên giường, trừng mắt nhìn hắn tháo thắt lưng.
Ta cau mày hỏi:
“Chàng làm gì vậy?”
“Ngủ.”
“Ai cho phép chàng ở chỗ của ta!”
Hắn có tiểu viện riêng, cũng có thư phòng, suốt năm cứ luân phiên ở từng chỗ. Khi đến chỗ của các thiếp thất, chẳng qua là chỉ giao việc cho họ, còn mình thì thảnh thơi vào trong nghỉ ngơi.
Nào có giống như ta, không chỉ ở lại mà còn xem ta như món đồ chơi. Sau một trận giày vò, xong xuôi rồi lại ôm ta vào lòng.
Trần Ngọc tháo ngọc quan, bưng cây nến lại gần mặt ta, cẩn thận quan sát:
“Không tệ, đã tiêu bớt giận rồi. Tối nay để đèn sáng nhé.”
Cơn giận vừa mới dịu đi của ta lại bị khơi lên, ta quát lớn:
” Trần Ngọc! Chàng khinh người quá đáng!”
Hắn không nói lời nào, rút trâm vàng trên tóc ta ra, luồn tay vào mái tóc, nhẹ nhàng gỡ rối:
“Đ-á-nh cũng đ-á-nh rồi, giận cũng xả rồi, bây giờ không phải nên ngủ sao?”
Ta tức tối, ngồi khoanh chân ở phía trong giường, nhìn hắn chằm chằm:
“Bạch Liên mang th-ai, thật sự không phải con của chàng sao? Vậy sao lúc đầu chàng lại thừa nhận?”
Trần Ngọc cởi áo ngoài của ta, nhẹ nhàng đẩy một cái, nhìn ta nằm xuống rồi cũng thuận thế nằm lên:
“Để bịt miệng nàng.”
Ta mở to mắt nhìn hắn:
“Vậy đứa trẻ đó là con ai?”
Trần Ngọc trở mình nằm thẳng, giọng điệu nhàn nhạt:
“Có lẽ là của một vị đại nhân nào đó trong kinh thành, không muốn nhận trách nhiệm thôi.”
Ta suy nghĩ m.ô.n.g lung, còn hắn đã khép mắt lại.
“Này!” Ta đột nhiên từ trong lòng hắn ngồi bật dậy, chống tay hỏi:
“Có khi nào là của Tô Đại nhân không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Ngọc vẫn nhắm mắt, hờ hững “hừ” một tiếng:
“Cũng có thể.”
Ta hăng hái hẳn lên, chọc chọc vào người hắn:
“Chàng còn nhớ không? Lần trước ở cung yến, Tô Đại nhân chủ động bắt chuyện với Bạch Liên đó!”
Trần Ngọc vẫn nhắm mắt, đáp một tiếng:
“Ừm.”
“Không có giao tình thì làm sao mà thân thiết được như vậy? Phu nhân của ông ấy tức giận lắm, suýt nữa thì đến trước cửa phủ chàng hắt nước bẩn luôn rồi!”
“Đúng vậy.”
“Có vấn đề, đúng không? Chắc chắn là có!” Ta vỗ tay một cái, chắc chắn như đinh đóng cột.
Trần Ngọc mở mắt, ánh nhìn lười biếng, khẽ hỏi:
“Phu nhân, nàng có đi ngủ không?”
“Không ngủ, không ngủ! Chàng mau cho người điều tra đi!”
“Không tra.”
“Chỉ điều tra chút thôi mà! Đi mà, đi mà! Ta tò mò, ta khó chịu!”
Trần Ngọc đột nhiên trở mình, đè ta xuống giường, thì thầm:
“Phu nhân, ta tinh lực có hạn, không muốn phí sức vào mấy chuyện tầm phào vặt vãnh. Nếu nàng đã không buồn ngủ, chúng ta làm chút việc thú vị đi…”
“Không, ta muốn—”
“Không, nàng không muốn.” Trần Ngọc áp môi chặn lời ta:
“Cả đời này, ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày cưới một phu nhân ồn ào như nàng. Nhưng hiện tại, cảm giác cũng không tệ lắm.”
“Ngày mai còn phải thượng triều, ta hy vọng sẽ kết thúc nhanh gọn lẹ.”
Ta e dè hỏi:
“Nhanh quá liệu có… không ổn không?”
“Điều đó phụ thuộc vào nàng, khi nào nàng buồn ngủ, khi đó coi như xong.”
Một canh giờ sau, Trần Ngọc ung dung ngồi trên mép giường, tay cầm chén trà, nhìn ta khổ sở tập tấn mã.
Ta méo mặt, giọng khổ sở:
“Tướng gia, còn bao lâu nữa?”
Trần Ngọc thong thả hỏi lại:
“Buồn ngủ chưa?”
“Có một chút…”
“Tiếp tục.”
……
Vào đầu xuân, Trần Ngọc bận rộn đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu, nhưng đêm xuống vẫn như thường lệ lưu lại phòng ta.
Thỉnh thoảng, ta không kìm được lời trong lòng, liền nói nhảm cùng hắn. Hắn rất nhẫn nại, nằm đó nhắm mắt, đôi lúc đáp qua loa vài câu. Nếu thực sự thấy ta quá ồn, hắn sẽ xách ta dậy, bắt tập tấn mã bộ, gọi là rèn luyện thân thể.
Cùng lúc đó, Phất Âm cũng không ngừng hành hạ ta. Nàng ta trở thành chính thất, còn ta phải nhận danh phận Phượng di nương. Sáng chiều hằng ngày đều phải cung kính vấn an, nhìn nàng ta bày vẻ cao ngạo trước mặt ta.
Ta xưa nay tâm tính rộng rãi, đôi khi tối mệt quá, sáng hôm sau biến thành khúc gỗ cứng ngắc, bị mắng không đáp, bị đ-á-nh cũng không trả.
Một ngày nọ, Phất Âm tức giận, chẳng nói chẳng rằng, hắt cả chén trà nóng vào người ta.
Đến tối, khi cởi áo, Trần Ngọc mới phát hiện mảng da đỏ ửng vì bị phỏng.
Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, giữ c.h.ặ.t ta, mặc ta khóc lóc gào thét, chấm t.h.u.ố.c trị phỏng lên vết thương.
“Nàng làm ám vệ mà ngay cả chút tính khí cũng không có sao? Phượng Ninh Vãn, nàng có đầu óc hay không hả?”
Ta như chiếc quạt gió, cố sức thổi vào vết thương, nước mắt lưng tròng:
“Ta cũng muốn tránh lắm, nhưng chân mỏi quá, không nhấc nổi…”
Trần Ngọc đột nhiên trầm mặc.
“Tập luyện bấy lâu, có lẽ đã đủ rồi.”
“Đủ cái gì?”
“Sinh con.”
Hắn bỗng đẩy ta ngã xuống, nhanh nhẹn lột sạch áo quần.
Ta vùng vẫy, kêu lên:
“Này… Đau… Đau mà!”
“Vậy thì tự giữ yên, đừng đụng vào ta.”
“Chậm chút, thế này không thoải mái.”
“Hừ, phiền phức.”