Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 14



Trong bóng tối, ta kêu lên một tiếng:

 

“Ui da!”

 

“Lại chuyện gì nữa?” Trần Ngọc bực mình hỏi.

 

“Chàng đè lên tóc ta rồi.”

 

Loảng xoảng!

 

Trâm vàng rơi xuống giường.

 

“Đừng ném trang sức của ta! Đắt lắm đấy!”

 

Trần Ngọc kéo ta lại, lạnh lùng nói:

 

“Nàng nhặt nó làm gì? Để chọc thủng đầu mình à? Não nàng có bao nhiêu đâu mà chảy m.á.u?”

 

Ta muốn cãi lại, nhưng tay hắn vừa chạm đến eo ta, khiến ta nhột đến mức bật cười.

 

Giữa bóng tối, ta cười “hì hì” hai tiếng, rồi hỏi:

 

“Chàng sao lại mắng người như thế chứ?”

 

Yên lặng.

 

“Ninh Vãn.”

 

“Ừm?”

 

“Đừng khiến ta cảm thấy mình cưới phải kẻ ngốc, được không?”

 

Một đêm không ngủ. Phu quân ta lại rất giỏi, chỉ là có hơi nóng nảy.

 

Đến sáng, khi ta bắt đầu lén lút bò xuống giường, liền bị chàng vỗ một chưởng vào gáy, ngất lịm.

 

….

 

Xuân sang năm mới, nhân số trong phủ thưa thớt hẳn.

 

Sân viện của Khương di nương không còn tiếng tỳ bà, giá treo vải trong phòng Mai di nương thì phủ đầy bụi. Tiểu viện của Đôn di nương và Lan di nương đã khóa kín suốt một tháng, không còn ai qua lại dọn dẹp.

 

Ta nghĩ, có lẽ cứ thế mà trôi qua thôi.

 

Chờ ta sinh hạ hài t.ử, sẽ hồi cung phục mệnh.

 

Phất Âm vốn không ưa Trần Ngọc, cũng chẳng coi ta ra gì. Nàng ta chán cảnh trong tướng phủ liền trở về phủ công chúa tiếp tục làm mình làm mẩy.

 

Ngày hôm đó, trời hiếm khi đẹp như vậy. Ăn no nê xong, ta nằm trong sân tắm nắng.

 

Đột nhiên, hạ nhân đến bẩm báo, có người muốn gặp ta.

 

Ta lấy làm lạ, từ ngày mang danh di nương, hiếm ai đến thăm. Ta lười biếng đứng dậy, chậm rãi bước ra tiền sảnh. Trong ánh nắng xuân tươi sáng, có hai bóng người quen thuộc đứng đó, vẫy tay chào ta.

 

Là Đôn di nương và Lan di nương.

 

Đôn di nương béo lên trông thấy, mặc bộ y phục nền lam hoa văn trắng, cười lên lộ hai lúm đồng tiền.

 

Lan di nương thì thêm phần nhã nhặn, đoan trang, áo xanh váy lụa, tay cầm ô giấy dầu, bên tai cài một nhành hoa.

 

Vừa thấy ta, hai người liền niềm nở chạy lại gần. Bỗng chốc mũi ta cay xè, tựa như hai đứa trẻ đi xa nay trưởng thành, biết đường về thăm ta rồi.

 

Sau màn chuyện trò, hai người kéo ta lại, đuổi hết hạ nhân, rồi thì thầm:

 

“Phất Âm công chúa, kỳ thực có một người trong lòng ở ngoài kia.”

 

Ta đáp:

 

“Chứ chẳng lẽ chỉ có một? Nàng ta có cả đống người trong lòng ngoài kia ấy chứ.”

 

Lan di nương lắc đầu:

 

“Sau khi xuất phủ, ta đến thư trai ở thành Nam. Ông chủ nơi ấy nhân hậu, giữ ta lại trông tiệm. Một hôm ta định đóng quầy nghỉ ngơi, lại nghe có người nhắc đến chuyện này.”

 

Nàng ghé sát tai ta:

 

“Nghe đồn, năm đó công chúa vì người kia mà không tiếc hủy hoại thân mình, phản bội hoàng gia. Sau này, triều đình dùng mạng người đó uy h.i.ế.p, nàng ta mới chịu yên phận làm công chúa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Người ta đồn rằng nàng làm loạn cung cấm, bừa bãi vô độ, kỳ thực chỉ là đang giận dỗi thôi.”

 

Đôn di nương thật thà tiếp lời:

 

“Ta đã gặp tình lang của nàng ta rồi, trông rất tuấn tú. Bích Xuân tỷ tỷ ở Trường Phong Lâu nói cho ta biết đấy.”

 

Ta nghiêm mặt:

 

“Không được gọi là Bích Xuân tỷ tỷ.”

 

Đôn di nương ngớ người:

 

“À… ừ.”

 

Ta sắp xếp lại thông tin:

 

“Vậy tức là, chỉ cần nối lại mối dây liên hệ giữa công chúa và tình lang, nàng ta sẽ chịu rời đi?”

 

“Đúng thế.”

 

Lan di nương mỉm cười:

 

“Ông chủ thư trai quả là kỳ nhân, không biết từ đâu sưu tầm được những bức thư chân tình của các đôi lứa. Thư tín của người đó và công chúa cũng nằm trong đó. Ta nghĩ người có thể cần dùng, nên liền mang đến.”

 

Ta nhận lấy xấp thư trong tay nàng, từng lá một mở ra. Hai nét chữ, một thanh thoát mỹ miều, một cứng cáp đầy khí lực. Từng câu từng chữ, một bên là nỗi nhớ da diết, bên kia là tình cảm thầm kín sâu nặng.

 

“Ta và Dĩ Đôn lần này trở về, chỉ muốn hỏi ý người. Nếu người gật đầu, dù có nhảy vào nước sôi lửa bỏng, chúng ta cũng sẽ giúp người làm cho xong.”

 

Ta cảm động vô cùng:

 

“Các ngươi… các ngươi…”

 

Lan di nương mỉm cười:

 

“Phu nhân à, năm xưa nếu không nhờ người cứu ta khỏi bọn lưu manh trong con ngõ hẻm, e rằng ta đã không giữ được mạng sống. Về sau, người mong có hài t.ử cho tướng gia, ta liền tìm cách tranh giành cho người. Dù không đủ khả năng, để người phải thất vọng rồi.”

 

Đôn di nương thật thà nói:

 

“Ta không có cơm ăn, người cho ta một cái bánh, lại dẫn ta về phủ, người chính là ân nhân của ta.”

 

Lan di nương tiếp lời:

 

“Phu nhân chính là người cứu lấy mạng sống của ta. Vì người, dù dầu sôi lửa bỏng, cũng ch-ếc không từ nan.”

 

Đôn di nương cũng vội nói:

 

“Ta cũng vậy!”

 

Ta lập tức ôm c.h.ặ.t hai người vào lòng, nước mắt rơi lã chã:

 

“Không uổng công ta yêu thương các ngươi…”

 

Chuyện này về sau Khương di nương và Mai di nương cũng biết được, cả hai không chút do dự tham gia vào kế hoạch.

 

Một buổi sáng trời trong gió mát, kế hoạch chính thức bắt đầu.

 

Phất Âm nhìn chằm chằm món ăn trên bàn, ánh mắt đượm vẻ suy tư.

 

“Món này là ai làm?”

 

Trước mặt nàng là một bát gà hầm, trong nước gà sóng sánh lấp lánh đầy hạt đậu đỏ.

 

Dựa theo lời Đôn di nương, món này gọi là “Ký tình tương tư.”

 

Nghe nói đây là món ăn mà tình lang của công chúa yêu thích nhất. Trong khoảng thời gian ở Trường Phong Lâu, nàng đã “tàn nhẫn” luyện tập, làm vô số lần.

 

Ta cung kính đứng bên, đáp:

 

“Là một phương t.h.u.ố.c tình cờ tìm thấy trong sách cổ.”

 

Ánh mắt Phất Âm lập tức trở nên phức tạp. Nàng kìm nén sự xúc động, hỏi:

 

“Phương t.h.u.ố.c gì?”

 

Ta vẫy tay, thư tín do tình lang viết tay liền được trình lên.

 

Khoảnh khắc đó, Khương di nương nấp sau hòn giả sơn, lắc lư cái đầu, bắt đầu tấu một khúc nhạc ai oán.