Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 22



Trần Ngọc siết c.h.ặ.t t.a.y ta, áp lên mặt mình, nói khẽ: “Trần Ngọc ta không bao giờ lừa Ninh Vãn.”

 

Đây quả thật là câu nói khiến ta cảm động nhất mà ta từng nghe.

 

Nhưng sự thật chứng minh, lời nam nhân nói đều là… vớ vẩn.

 

Ta yếu ớt, đối mặt với đôi mắt to tròn của hai đứa trẻ đang quấn trong tã lót.

 

“Long phượng th-ai?”

 

Trần Ngọc giơ tay đặt lên trán ta, đáp: “Đại phu đã bảo, lần này có khả năng là song sinh.”

 

Ta kéo tay áo chàng ấy, không chịu buông: “Trần Ngọc, chàng không được!”

 

Trần ngọc im lặng một lúc, lạnh nhạt nói: “Ta làm sao lại không được? Hai đứa rồi còn không được?”

 

“Ta chỉ muốn một đứa thôi, chàng ăn gian!”

 

Khóe mắt Trần Ngọc giật giật, tự ý chấm dứt cuộc đối thoại: “Được, ta không được.”

 

Ta: “…”

 

Trần Ngọc cho người bế hai đứa trẻ đi, cởi áo ngoài, nằm xuống bên mép giường phía ngoài.

 

“Chàng không lên triều sao?”

 

“Mệt, không đi nữa.”

 

Ta nghiêng đầu, nhìn chàng ấy chằm chằm: “Vậy hộp tiền…”

 

“Thuộc về nàng.”

 

Nghe vậy, ta như ăn được viên t.h.u.ố.c an thần, xoay người hỏi: “Trần Ngọc, chàng có vui không?”

 

“Vui.”

 

“Vui thế nào? Lần đầu làm cha? Hân hoan đón con yêu?”

 

“Không, là eo nàng lại nhỏ rồi.”

 

Ngoại truyện ba: Quà mừng sinh thần

 

Người ta nói, hôn nhân có cái gọi là “bảy năm ngứa ngáy”.

 

Gần đây, ta cảm thấy Ninh Vãn dường như chẳng còn để tâm đến ta nữa.

 

Rõ ràng trong nhà bày đầy đủ các loại tranh sách, nàng lại chẳng thèm đọc, ban ngày chạy theo hai tiểu quỷ đáng ghét kia, tối đến thì sớm chui vào chăn ngủ, sấm đ-á-nh cũng không tỉnh nổi.

 

Không thể không nói, eo của Ninh Vãn vẫn mảnh mai như năm nào, dáng người uyển chuyển tựa yêu tinh. Nhưng tâm tư của yêu tinh, rốt cuộc đã bay đi đâu?

 

Nàng nằm bên cạnh ta, hơi thở đều đặn, đôi môi hé mở. Có lẽ quá nóng, nàng đá văng chăn. Một lát sau, lại thấy lạnh, tìm không được nơi ấm áp, liền cựa quậy nhích lại gần ta, miệng không ngừng kêu khẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trần Ngọc ta, thông minh cả đời, cuối cùng lại phải dựa vào việc không đắp chăn mới đổi được cái ôm nồng nhiệt của phu nhân. Ngẫm lại thật nực cười.

 

Ninh Vãn thường trách ta không để ý đến nàng, nhưng ta nói thêm một câu, nàng liền nói ít đi một câu. Ta thích nghe nàng nói chuyện biết bao, như một con chim khách, ríu rít không ngừng, đôi khi lại thốt ra vài lời ngốc nghếch mà đáng yêu. Những lúc như vậy, ta nhịn không được mà chặn miệng nàng lại, nghe nàng phát ra mấy tiếng ậm ừ, muốn nói mà không thốt nổi.

 

Giờ đây, cả hai đứa con đều giống nàng, làm náo loạn cả phủ. Đám hạ nhân không dưới một lần khóc lóc trước mặt ta. Nhưng có ích gì chứ? Ta thích, thích Ninh Vãn và cặp sinh đôi của nàng, thích đến tận xương tủy.

 

Không có giọng nói của Ninh Vãn, ta thật sự không ngủ nổi.

 

Nhìn dáng vẻ nàng ngủ say, tay chân dang rộng, không chút phòng bị, ta lại không nỡ đ-á-nh thức nàng đọc sách cho ta. Ta đâu phải không có mắt, tự mình đọc không được sao?

 

Quả thật không được, dưới ánh đèn mờ, từng con chữ nhảy nhót khiến đầu ta đau nhức. Ninh Vãn làm sao có thể đọc từng chữ rồi còn diễn đạt ra được vậy?

 

Thở dài một tiếng, ta đặt quyển sách dưới gối, tự mình lấy chăn lên đắp cho nàng. Sợ nàng lại đá chăn, ta còn cố ý kéo nàng lại gần, ôm vào lòng.

 

Hiếm hoi lắm nàng mới ngủ không sâu, cọ cọ vào n.g.ự.c ta, sau đó mở mắt ra, nói mơ màng:

 

“Trần Ngọc, ta chuẩn bị cho chàng một bất ngờ.”

 

Ta sững người, trong lòng bỗng chốc ngập tràn cảm xúc, hỏi: “Bất ngờ gì?”

 

Ninh Vãn cười hì hì: “Sinh thần của chàng, ta sẽ tự tay làm một cây đào thọ thật to.”

 

Mọi u ám trong lòng ta phút chốc tan biến.

 

Ninh Vãn của ta, luôn thích nói mộng. Nàng xem, đến một bí mật cũng chẳng giấu được. Năm xưa, cũng chính nàng như thế, ôm lấy ta, ghé tai mà kể hết tội trạng của bản thân, rằng mình là gian tế, không chừa một chi tiết nào.

 

Ta ngủ bên nàng đã bảy năm, ngay cả chuyện nàng ba tuổi xông vào nhà tắm nam ta cũng biết.

 

Tất nhiên, ta cũng biết năm nàng năm tuổi, nhặt được một cái bánh bao người ta vứt bên đường, bị ch.ó dữ đuổi ba con phố; năm sáu tuổi, vì tin nhầm người, mất sạch số tiền tích cóp cả năm; năm tám tuổi, lần đầu đ-á-nh bại được cướp; năm chín tuổi, vì luyện công khắc khổ mà được lĩnh bổng lộc hậu hĩnh, liền ăn một bữa thật lớn đến nỗi nôn thốc nôn tháo; năm mười ba tuổi, có được một cộng sự, trong lúc làm nhiệm vụ bị người ấy bỏ rơi, suýt ch-ếc đuối; năm mười lăm tuổi, học hành thành tài, lập chí trở thành hoa khôi của Trường Phong Lâu; năm mười tám tuổi, vì hát sai nhịp mà phải gả chồng; năm mười tám tuổi, lần đầu nói thích một người, người ấy chính là ta; năm mười tám tuổi, được ta chuộc ra từ Trường Phong Lâu, từ đó về sau, không còn chịu ấm ức gì nữa.

 

Ta thật may mắn, Ninh Vãn là người vô tâm vô phế. Cũng may mắn, số phận dù khắc nghiệt, vẫn không tuyệt đường sống của nàng.

 

Nàng quả thật đã mệt. Một cây đào thọ cao bằng đứa trẻ, không biết nàng làm cách nào mà làm được. Xấu đến mức không nỡ nhìn, có chỗ còn thấy rõ cục bột chưa nhào đều, thoạt trông như cây cổ thụ thành tinh.

 

Hai đứa trẻ bị dọa đến khóc thét.

 

Ninh Vãn ra vẻ làm điều tốt thành xấu, cắt một miếng, mang đến cho ta.

 

Tác phẩm kinh thiên động địa này, ta làm sao có thể không nếm thử?

 

Thật sự rất khó ăn. Ngọt khay, lại nghẹn. Ta cố gắng ăn hết một miếng to, miếng cuối cùng nhét vào miệng Ninh Vãn.

 

Nàng nhăn mặt, nhai vài cái, rồi nhổ ra, nói muốn tạ lỗi với ta.

 

Ta có được cái cớ chính đáng để bắt nàng đọc sách cho mình. Từ lúc tinh thần hăng hái, đến khi ngủ gật gà gật gù, chỉ chưa đầy một canh giờ, ta liền xoa eo nàng, nói: “Ninh Vãn, bù cho ta một lễ sinh thần đi.”

 

Nàng mơ mơ màng màng đáp lời, bò lên người ta, dụi vào cổ, khe khẽ bảo: “Ta mặc thứ chàng thích nhất bên trong…”

 

Khi thấy chiếc yếm uyên ương màu đỏ kia, ta cuối cùng không nhịn được mà bật cười.

 

Ta và Ninh Vãn thành thân đã bảy năm, tình ý sâu đậm, vẫn như thuở ban đầu.