Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 21



Ninh Vãn vốn dĩ không mập. Khi ta nhìn thấy nàng nhỏ bé, tiều tụy, yếu ớt nằm trên chiếc giường lớn xa hoa ở Trường Phong Lâu, cơ thể co quắp trong lớp chăn bông, đầu ta như ù đi, cảm giác bầu trời sắp sụp đổ.

 

Bọn họ dám làm vậy sao, sao họ dám để nàng chịu đói!

 

Bọn họ dám để nàng đói đến mức này, nàng chính là phu nhân của ta, là bảo vật mà ta trân quý!

 

Mới nửa tháng, nàng đã gầy rộc đi, dáng vẻ tiều tụy khiến ta đâu lòng. Ta thử đút cho nàng một chút canh, dáng vẻ tham lam nuốt từng ngụm khiến tim ta thắt lại.

 

Sau đó, nàng khóc òa, nhào vào lòng ta, nghẹn ngào nói đói. Ta thật đáng ch-ếc, sao dám yên tâm rời kinh, bỏ mặc nàng bơ vơ nơi này!

 

Sáng hôm sau, Ninh Vãn của ta lại rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Khi nhìn người, ánh mắt vẫn trong trẻo, sáng ngời như xưa.

 

Nghe nói, trước khi ta đến, mọi người đều xem thường nàng.

 

Ta lại nhất quyết muốn cho nàng sự kiêu hãnh cao quý nhất, sự sủng ái khiến người đời ganh tị.

 

Ba nghìn lượng vàng mà ta chi ra, không phải là tiền chuộc, mà là sính lễ. Dù nàng là con gái của Thứ sử Thông Châu hay là Phượng Nương ca kỹ của Trường Phong Lâu, ta cũng muốn cả đời này thế nhân phải nhớ rằng, phu nhân của Trần Ngọc ta, Phượng Ninh Vãn, là người có thân phận cao quý, ngàn vàng khó sánh.

 

Lúc này, ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa, chiếu lên gương mặt trắng mịn, mềm mại với lớp lông tơ mỏng manh của nàng. Lông mi nàng cong dài, dáng vẻ khi ngủ thật ngoan hiền.

 

Tối qua, nàng ríu rít bên tai ta đọc thoại bản, mãi khuya mới chịu ngủ. Vậy nên, sáng nay ta mới có thể ngắm nàng an yên như thế này.

 

Ta cúi đầu, mang theo ý đùa cợt, đặt một nụ hôn lên môi nàng, đ-á-nh thức nàng bằng cái hôn ấy.

 

Nàng hừ nhẹ một tiếng, mơ màng mở mắt: “Sao thế?”

 

Ta mỉm cười, nói: “Ninh Vãn, có một câu ta vẫn chưa nói với nàng.”

 

Nàng nhắm mắt, lí nhí lầm bầm gì đó, nghiêng đầu qua một bên, để lộ chiếc tai tròn trịa, mềm mại, dái tai trắng ngần như ngọc.

 

Có lẽ nàng muốn ta tự mình nói ra, còn nàng thì tiếp tục chìm vào giấc mộng.

 

Ta đành cúi xuống, hôn lên má nàng, không sao, nàng không nghe thì thôi.

 

Trong ánh nắng ấm áp, rực rỡ của buổi sớm mai, ta ghé sát tai nàng, nói những lời mà ta đã kìm nén bấy lâu nay.

 

“Ninh Vãn, ta yêu nàng.”

 

Tháng mười rực rỡ, sắp đến kỳ sinh nở rồi.

 

Trần Ngọc xin nghỉ phép, mời bà đỡ đến ở trong phủ.

 

Hôm đó, ta lén hỏi thăm tin tức từ các bà đỡ, họ bảo ta bụng tròn trịa như thế, có lẽ là một bé gái.

 

Buổi tối, ta xoa xoa cái bụng lớn, lượn qua lượn lại trước mặt Trần Ngọc hai vòng.

 

Chàng bóp bóp sống mũi, đặt tấu chương xuống, hỏi: “Ăn no quá à?”

 

Ta cười híp mắt, nháy nháy với chàng, “Chàng đoán xem, lần này là con trai hay con gái?”

 

Trần Ngọc đáp: “Tùy duyên.”

 

Ta dùng bụng cọ vào cánh tay chàng, “Không được tùy duyên! Chàng đoán đi! Mau đoán đi!”

 

Trần Ngọc bị động tác của ta dọa, giữ lấy tay ta, xoay nhẹ, để ta quay lưng ngồi trên đùi chàng, nói: “Con gái.”

 

Ta khó khăn quay đầu lại, hỏi: “Chàng không thích con trai sao?”

 

Trần Ngọc đưa tay, xoay đầu ta trở lại, “Ta không điếc, sao nàng cứ phải quay cổ thế làm gì?”

 

“Ta thích nhìn chàng nói chuyện mà.”

 

Người phía sau đột nhiên yên lặng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Trần Ngọc? Trần Ngọc?” Ta giãy giụa trên chân chàng, “Phiền ch-ếc đi được! Chàng lại không để ý đến ta!”

 

“Ninh Vãn, ta yêu nàng.”

 

“Hả? Gì cơ?” Ta bỗng ngừng lại, nghi ngờ mình nghe nhầm.

 

Trần ngọc gạt mấy sợi tóc dính trên cổ ta, nói: “Vậy nên, con của nàng, là trai hay gái, ta đều muốn. Tốt nhất là, cả trai lẫn gái.”

 

“Không đúng không đúng, ta không muốn nghe câu đó.”

 

Trần Ngọc hỏi, “Nàng muốn nghe câu nào?”

 

“Câu trước ấy!”

 

“Tầm thường.”

 

Ta cười hì hì, “Ta đúng là kẻ tầm thường mà!”

 

Trần ngọc thở dài, vỗ vỗ eo ta, “Đứng lên đi, lên giường nằm nghỉ một lát.”

 

“Không.”

 

Trần Ngọc hiếm khi bỏ công việc sang một bên mà nói chuyện với ta, ta mừng còn không kịp, vừa đạp chân vừa chọc vào cái bụng tròn vo của mình, “Có phải ta nặng hơn nhiều không?”

 

“Ừ, chân ta tê hết rồi…”

 

Ta đỡ Trần Ngọc đứng lên, xoay người vận động tay chân, cuối cùng không quên chìa tay ra trước mặt chàng, lòng bàn tay hướng lên.

 

“Làm gì vậy?” Chàng ấy hỏi.

 

“Chàng cá cược với ta đi, cược tiền. Chàng cược sinh đôi long phụng, còn ta cược là một bé gái.”

 

“Không có tiền.”

 

Ta nheo mắt, nghiêm túc nhìn mặt chàng, “Chàng dám một hơi lấy ba ngàn lượng vàng ra mà!”

 

“Đúng vậy, dùng để mua danh khách quý nên giờ hết tiền rồi.”

 

Ta cười nhạt hai tiếng, “Chẳng lẽ ta còn phải nói một câu đa tạ sao?”

 

Cuối cùng, ta cũng ép được Trần ngọc nhả ra một trăm lượng bạc, lại cười híp mắt nhét thêm chiếc trâm hỉ tước chàng tặng ta vào trong hộp, khóa lại, lắc lắc mà nói: “Ai thắng cược, hộp này sẽ thuộc về người đó.”

 

Trần Ngọc dọn giường xong, ngồi bên mép giường đợi ta, hiếm khi nở nụ cười, vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “Trời không còn sớm nữa, lên đây mà nằm mơ đi.”

 

Cái giấc mơ ấy, rốt cuộc cũng chẳng thành.

 

Nửa đêm, ta đau đến nỗi thở hổn hển, không ngừng rên rỉ.

 

Một căn phòng đầy bà đỡ đi ra đi vào, nói đến khô cả cổ họng bảo Trần Ngọc ra ngoài, vậy mà chàng vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng, không nhúc nhích.

 

Về sau, các bà đỡ dứt khoát mặc kệ chàng, ai làm việc nấy.

 

“Trần Ngọc! Trần Ngọc!” Ta chảy mồ hôi đầy trán, gọi chàng trong cơn đau quặn thắt.

 

“Ừ, ta đây.”

 

“Ta đau lắm…”

 

Trần Ngọc lau mồ hôi trên trán ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, hỏi: “Nàng có thích bạc không?”

 

Ta c.ắ.n răng, cố rên một tiếng, “Thích…”

 

“Nàng bình an vô sự, ta sẽ đưa toàn bộ bạc cho nàng.”

 

“Có chuyện tốt như vậy sao?” Ta ngẩng đầu, gắng gượng nở một nụ cười, “Chàng không được lừa ta đâu…”