Theo quy củ của Ám Vệ chúng ta, nhiệm vụ thất bại, ta phải đem đầu ra gặp người. Nhưng ta trời sinh vốn là kẻ thích kỳ kèo mặc cả.
Lồng đèn đỏ treo cao ngất. Trước cổng phủ, Trần Ngọc đứng dưới bậc thềm, lạnh nhạt nói:
“Buông tay.”
“Không buông.”
Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay áo của Bạch Liên, quyết tâm kéo nàng theo vào cung. Có lẽ, khi thấy cái bụng tròn trịa của nàng, Thái hậu sẽ quên đi cái đầu tròn của ta.
Bốn vị di nương đứng tụm trong cửa, nhìn ta với ánh mắt “đúng là lòng lang dạ sói” với vẻ mặt chán ghét.
Trần Ngọc im lặng hồi lâu, rồi nói:
“Hoàng thượng không vì nàng mang thêm một người mà cho gấp đôi lì xì đâu.”
Hắn dừng một lát, lại bổ sung:
“À… suýt nữa quên, phu nhân tuổi này rồi, e là không cần lì xì nữa nhỉ.”
Đồ nam nhân thối, hắn vẫn còn ghi hận chuyện ta gảy đàn của hắn!
Bạch Liên dè dặt nói:
“Xin hai người đừng vì thiếp mà tranh cãi mà. Thiếp không đi nữa là được…”
“Được——”
“Không được——”
Hai tiếng đáp vang lên cùng lúc. “Được” là của Trần Ngọc, còn “không được” tất nhiên là của ta.
Bốn vị di nương lập tức đảo mắt khinh bỉ, đồng thanh thở dài một hơi, rồi đóng sập cửa lớn, vui vẻ quay vào dùng bữa tối đêm giao thừa.
Ba người chúng ta bị nhốt ngoài cửa, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau.
Cuối cùng, Trần Ngọc đành nhượng bộ.
Trên xe ngựa, Trần Ngọc nhắm mắt tựa vào vách xe, im lặng không nói lời nào. Toàn thân tỏa ra khí lạnh áp đảo, như thể chỉ cần ta mở miệng nói thêm một câu, hắn sẽ ném ta xuống đường. Nghĩ lại cũng đúng, là một phu nhân lại dám làm loạn đến mức này, kéo cả ái thiếp sắp sinh của hắn băng băng vào cung, không giận sao được.
Trong cung sáng rực đèn hoa, cảnh trí rực rỡ tựa như vừa được thay áo mới. Cung yến tráng lệ, ta ngồi bên cạnh Trần Ngọc, còn Bạch Liên thì chen chúc phía sau.
Yến tiệc chưa bắt đầu, ta đã cảm nhận được một ánh mắt sắc bén rơi xuống người mình. Bản năng khiến ta ngoảnh lại, vừa nhìn liền giật mình đến dựng tóc gáy.
Là Công chúa Phất Âm, ái nữ của Thái hậu, một nhân vật lừng lẫy của triều đình.
Nghe đồn, số nam nhân trong phủ nàng nhiều đến mức có thể xếp vòng quanh Hoàng thành một vòng.
Không lẽ… nàng để ý Trần Ngọc?
Hỏng rồi!
Phất Âm là người có tính ghen tuông cực kỳ cao. Nam nhân lọt vào mắt nàng, không được phép cưới thê, càng không được nạp thiếp. Nếu đã cưới, như ta đây, sớm muộn gì cũng sẽ bị nàng âm thầm xử lý.
Càng nghĩ càng sợ, ta rụt người trốn sau lưng Trần Ngọc, trong lòng thầm than. Đúng là nước lớn cuốn trôi miếu Long Vương, người nhà đ-á-nh người nhà. Công chúa ơi, chờ ta hoàn thành nhiệm vụ, nhất định sẽ gột rửa sạch sẽ Trần Ngọc, trói lại dâng lên giường của người!
Đang nghĩ miên man, ta giật mình nhớ ra Bạch Liên. Người có con, chắc chắn càng khó thoát khỏi độc thủ của Phất Âm. Ta vội vàng quay lại tìm nàng, vừa nhìn liền sững người.
Một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, đẹp đến mức khiến người ta phải nghẹt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Liên đang làm gì ư?
Ánh mắt nàng mơ màng đưa tình, chống cằm lắng nghe Tô Đại nhân kể lể chuyện bị thê t.ử ngược đãi. Giọng nàng nhẹ nhàng thương cảm, cất lên:
“Tô đại nhân tốt như vậy, sao nàng ấy lại không biết quý trọng chứ… Nếu đổi lại là thiếp, chắc chắn sẽ không làm vậy đâu.”
Ta bày ra biểu cảm phức tạp, quay đầu nhìn lên đỉnh đầu Trần Ngọc.
Hắn cảm nhận được ánh mắt ta, liền nhướng mày hỏi:
“Sao thế?”
Ta thở dài, nói:
“Cây ngọc quan trên đầu chàng, thật không hợp phong thủy.”
Quả nhiên, tâm tư của Phất Âm cũng không đặt lên người Bạch Liên, nàng chỉ liếc nhìn ta vài lần rồi quay sang nói cười với người khác.
Ta không ngờ rằng, dự yến tiệc không chỉ để ăn uống mà còn phải trình diễn tài nghệ.
Nhìn các tiểu thư thế gia thi nhau khoe tài, ta đã hơi say, ghé sát tai Trần Ngọc, ngà ngà nói:
“Tướng gia, xem giang sơn ta dựng cho chàng kìa——”
Trần Ngọc lập tức bịt miệng ta lại, kéo ta về, như thể trấn áp một con vịt, đè ta trong lòng mình.
Giọng hắn nhẹ nhàng nhưng chứa đầy uy h.i.ế.p:
“Ta không muốn nạp thiếp, nàng an phận chút đi.”
Trên người hắn thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ của gỗ thông, tĩnh lặng, lạnh nhạt, khó mà tin nổi nam nhân này đã ngủ với năm người khác nhau.
Cảm giác nguy hiểm như có gai nhọn sau lưng lại ùa đến, ta khẽ rùng mình, cố gắng tỉnh táo lại.
Đúng lúc đó, một giọng nữ lạnh lùng kiêu ngạo từ phía trước vang lên:
“Nghe danh phu nhân Tể tướng tài hoa xuất chúng đã lâu. Thơ từ ca phú bổn công chúa đã xem chán rồi, chi bằng để nàng biểu diễn. Nếu không đặc sắc, thì đợi nhận phạt đi.”
Cơn say lập tức bay biến. Tài hoa xuất chúng? Sao ta không biết?
Ta quay sang cầu cứu Thái hậu, nhưng người chỉ cầm lấy một miếng bánh sơn trà, thỏa mãn nhấm nháp mà chẳng buồn nhìn ta.
Chỉ có Trần Ngọc bình thản nói:
“Không được gảy đàn.”
Hóa ra, Trần Ngọc dạy ta đàn không phải vô cớ. Hắn sớm đoán trước sẽ có ngày hôm nay, nhưng đáng tiếc, ta thật sự không có thiên phú.
“Ta làm cho nàng một bài thơ, nàng cứ đọc lên.” Trần Ngọc nói như chấp nhận số phận, “Dù sao cũng hơn là không có gì.”
Văn chương của hắn tất nhiên là xuất chúng, không hề tầm thường, nhưng người khác đâu có ngốc, làm gì có chuyện họ không nhận ra bài thơ xuất sắc ấy là của Trần Ngọc? Nếu lỡ chọc giận Phất Âm, nàng thẳng tay ra độc thủ với ta ở trong cung thì nguy to.
Chi bằng… nhảy múa vậy…
Ta thở dài. Ngày trước, Vương công công từng dạy ta múa. Ông nói, điệu múa này nếu luyện đến mức xuất thần, chỉ cần một cái uốn eo mềm mại, cũng đủ khiến người ta hồn xiêu phách lạc, khuynh quốc khuynh thành.
Cuối cùng, chỉ có ta và cô nương Bích Xuân ở Trường Phong Lâu là thành tài.
Nhắc đến chuyện này, ta lại giận. Nếu không phải vào phút cuối, ta không nhịn được mà hú lên một tiếng, khiến nhạc công lạc nhịp, thì người ngồi cười rạng rỡ ở Trường Phong Lâu bây giờ hẳn đã là ta rồi.
Ngoài nhảy múa, ta còn biết hạ độc, ám sát. Nhưng không lẽ lại tự sát để góp vui cho Phất Âm?