Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 5



Nghĩ vậy, ta run rẩy hỏi Trần Ngọc:

 

“Chàng… có thể gảy đàn cho ta múa được không?”

 

“Muốn khúc nào?”

 

“‘Đào Yêu.’”

 

Trần Ngọc yên lặng nhìn ta, một lúc sau mới cụp mắt xuống, ra lệnh cho cung nhân:

 

“Đưa một cây đàn đến đây.”

 

Nhảy múa, một khi đã ăn sâu vào cốt tủy, sẽ không thể nào quên được.

 

Khi tiếng đàn vừa ngân vang, thân thể ta tựa như có ý thức riêng, tay áo lả lướt, dáng điệu uyển chuyển, mê hoặc lòng người. Chỉ trách Trần Ngọc đàn quá hay, khiến ta bất giác cảm nhận được sự hòa hợp từ tận sâu trong linh hồn.

 

Ta biết ta làm được. Những ánh mắt si mê, lưu luyến, thèm khát ngày nào lại bao phủ lấy ta.

 

Không còn cách nào khác, sức hút của lão nương chính là thế——

 

“Đinh——”

 

Trần Ngọc gảy sai một nốt, rõ ràng là cố ý.

 

Ta từ từ dừng lại, nhìn về phía hắn. Sắc mặt Trần Ngọc vẫn điềm tĩnh, nhưng không hiểu sao, ta cảm giác hắn đang không vui.

 

Hắn đứng dậy, cúi người thi lễ với Phất Âm:

 

“Công chúa thứ tội, thần uống say, tay không vững.”

 

Phất Âm mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

 

“Bổn cung thấy, Trần đại nhân không phải tay không vững, mà là lòng không vững thì phải?”

 

Hắn thản nhiên đáp:

 

“Thê t.ử kém cỏi, sợ sẽ làm bẩn mắt công chúa, không cần thiết phải múa tiếp…”

 

Hắn khéo léo chuyển chủ đề, ta lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Không biểu diễn không được, mà biểu diễn lại bị ghen tị, chi bằng bỏ dở giữa chừng, tìm một lối thoát dung hòa.

 

Thái hậu lên tiếng:

 

“Ai gia thấy phu nhân đây cũng mệt rồi, chi bằng cùng ai gia sang điện nhỏ ngồi một lát.”

 

Người tới rồi, người tới thúc giục chuyện sinh con rồi.

 

Ta nghiêm mặt, cúi đầu tuân mệnh. Vừa bước vào điện nhỏ, ta đã không giữ nổi cốt khí, lập tức ôm lấy chân Thái hậu, trượt xuống mà khóc lóc:

 

“Nương nương tha mạng! Th-ai phụ hiện đang ở bên ngoài! Chỉ cần thêm chút thời gian, nhất định có thể sinh ra một đứa trẻ!”

 

Thái hậu đá ta mấy cái, không đá ra được, lại bực tức nói:

 

“Đồ vô dụng! Trần Ngọc đang tuổi tráng niên, ngươi cũng chẳng kém gì, ai gia không hiểu nổi, một năm trời, các ngươi… chỉ trùm chăn mà tán gẫu thôi sao?”

 

Ta ngước đôi mắt ngấn lệ, ngơ ngác:

 

“Ý người là… thần… thần phải tự sinh?”

 

“Không thì sao?” Thái hậu giận dữ gầm lên, “Chẳng lẽ để cho bạch liên hoa xấu xí ngoài kia sinh? Ngươi là người do ai gia chọn lọc kỹ lưỡng! Chắc chắn có thể sinh ra đứa trẻ đẹp nhất thiên hạ! Đêm nay, ai gia có thể tha cho ngươi một mạng. Nhưng sang năm, ai gia nhất định phải thấy đứa trẻ từ bụng ngươi bò ra!”

 

Nghe lão yêu bà gào thét, ta cuối cùng cũng ngộ ra: không chỉ thích trẻ con, bà còn là một người cực kỳ coi trọng nhan sắc.

 

“Nhưng mà… nhưng mà… hắn… hắn không được lắm…” Ta dè dặt nói ra nỗi lo trong lòng.

 

Sắc mặt hung dữ của Thái hậu thoáng khựng lại:

 

“Cái gì không được? Không được chỗ nào?”

 

Ta lau mồ hôi trên trán, lắp bắp:

 

“Thì… thì… là… bên dưới…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Vì sao người khác có th-ai được, còn ngươi thì không?” Thái hậu lạnh lùng cắt ngang, “Mọi việc phải tự tìm nguyên nhân từ bản thân. Nữ nhân, không được nói là không làm được!”

 

Đêm đó, sau một màn tẩy não, ta thất thần rời khỏi điện nhỏ.

 

Lời của Thái hậu cứ văng vẳng bên tai: “Nữ nhân, không được nói là không làm được.”

 

Ta thở dài, ngẩng đầu nhìn trăng. Thật ra, tự mình ra tay cũng không phải chuyện gì quá khó chấp nhận. Dù sao Trần Ngọc cũng là người có dung mạo xuất chúng, chỉ là tính tình hơi lạnh nhạt, có khả năng… thực sự không được…

 

Bốp!

 

Ta đụng trúng một người.

 

Va chạm mạnh đến mức khiến ta lùi lại mấy bước, đột nhiên có một cánh tay vòng qua eo, kéo ta về, ôm c.h.ặ.t vào lòng.

 

Hương gỗ thông nhàn nhạt pha chút hơi men, cùng hơi nóng kỳ lạ phả vào tai ta:

 

“Đừng lên tiếng.”

 

Là Trần Ngọc.

 

Lúc này hắn không ở yến tiệc, chạy ra góc hẻo lánh này làm gì?

 

“Ch-ếc tiệt! Hắn chạy đâu mất rồi!”

 

Sau chùm dây leo dày đặc, tiếng quát tháo giận dữ của Phất Âm vang lên:

 

“Vịt nấu sắp chín rồi mà còn để bay, tức ch-ếc đi được!”

 

Ta mở to mắt kinh ngạc. Nữ trung hào kiệt như Phất Âm, nửa đêm lại định cưỡng bức nam nhân.

 

Kích thích thật đấy!

 

Tiếng bước chân dồn dập dần xa.

 

Ta vẫn bị Trần Ngọc ôm trong lòng, môi hắn áp nhẹ lên vành tai ta, hơi thở nóng hổi làm tóc ta khẽ rung động, khiến tai ta ngứa ngáy, không kìm được mà rụt cổ lại.

 

Xung quanh im phăng phắc. Ta định đẩy hắn ra, thì bàn tay hắn bỗng nhiên lại luồn vào áo khoác của ta. Ngón cái thô ráp lướt qua làn da, lập tức khiến toàn thân ta sởn da gà, cứng đờ như khúc gỗ, mặt đỏ bừng.

 

Bàn tay to của hắn trượt đến eo ta, nhẹ nhàng ấn xuống, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể.

 

Ta không nhịn được mà bật ra một tiếng thở gấp. Chợt nghe hắn khẽ cười, giọng trầm thấp:

 

“Ninh Vãn, thì ra eo nàng… mảnh mai thế này…”

 

Bùm!

 

Lý trí trong đầu ta nổ tung thành những đóa pháo hoa rực rỡ…

 

Chuyện gì vậy? Đây còn là Trần Ngọc lạnh lùng cấm d-ụ-c, luôn tỏ vẻ thờ ơ với ta sao?

 

“Chàng… chàng… chàng…”

 

Hắn áp ta lên hòn giả sơn, hơi thở gấp gáp, đôi mắt đầy d-ụ-c vọng mà không hề có chút áy náy, khẽ nói bên tai ta:

 

“Phu nhân, thứ lỗi. Ta… bị hạ d.ư.ợ.c rồi.”

 

Trần Ngọc có gì đó không đúng lắm.

 

Không chỉ đôi tay không an phận, mà ánh mắt cũng như loài sói, trước khi vồ lấy con mồi đã lộ rõ ý chí nhất định phải có được.

 

Lưng ta dựa sát vào hòn giả sơn, tay bám c.h.ặ.t dây leo, ra sức trèo lên, thốt lên đầy hoảng loạn:

 

“Chàng bị hạ d.ư.ợ.c… thì tìm đại phu chứ… tìm ta làm gì?”

 

“Hừ.”

 

“Cái gì?”

 

Hắn dùng một tay nắm lấy cổ áo sau lưng ta, kéo ta khỏi dây leo, rồi áp ta c.h.ặ.t hơn vào hòn giả sơn.

 

Đôi tay to lớn nâng khuôn mặt ta lên, dung mạo lạnh lùng của hắn nhuốm một chút d-ụ-c niệm.