Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 6



Hắn tựa trán mình lên trán ta, hơi thở nóng hổi phả lên gò má, giọng nói trầm thấp:

 

“Coi như giúp ta một lần đi.”

 

Sự đối lập này thật khiến người ta không thể cưỡng lại.

 

Nhưng ta vẫn cố gắng giãy dụa:

 

“Chàng… chàng theo ta về nhà đi! Trong nhà còn có bốn người khác có thể giúp chàng mà! Một người hay cả bốn người cùng giúp, tùy chàng quyết định!”

 

Hắn khẽ véo nhẹ vào eo ta, khiến cả người ta như tan thành nước, không còn chút sức lực để kháng cự.

 

“Đưa ta đến hồ nước.” Mồ hôi trên trán hắn rơi thành giọt.

 

Ta ngớ người, hóa ra hắn không có hứng thú với ta.

 

Ta vừa khinh bỉ chính mình, vừa nảy sinh lòng thương cảm.

 

Hắn bị hạ d.ư.ợ.c nặng như vậy mà vẫn không được sao? Nếu cả d.ư.ợ.c của Phất Âm cũng không có tác dụng, thì trên đời này còn ai có thể giúp Trần Ngọc… khôi phục phong độ đây?

 

Khoảnh khắc ấy, lòng trắc ẩn trong ta trỗi dậy.

 

“Hay là… thử… thử lại lần nữa? Bệnh thế này, đừng ngâm nước lạnh nữa, lỡ càng ngâm càng… không được thì sao…”

 

Hắn nhấc mi mắt, hơi thở nặng nề:

 

“Nàng… thật lòng muốn thử?”

 

Ta nhớ đến lời Thái hậu dặn dò, c.ắ.n răng quyết định:

 

“Thử thì thử.”

 

Để xem thử, Trần Ngọc hắn không được… đến mức nào!

 

Hắn nâng cằm ta, cúi xuống hôn. Cảm giác lành lạnh của đôi môi làm ta rùng mình.

 

Tốt lắm, cảm giác tiếp xúc… hoàn hảo.

 

Hắn khẽ bóp má ta:

 

“Mở miệng ra.”

 

“Tại sao phải mở miệng…”

 

Ta chưa kịp nói hết, hắn đã không kiên nhẫn mà chặn lời ta lại. Cánh tay mạnh mẽ nhấc bổng ta lên, tay còn lại đỡ lấy ta một cách dễ dàng.

 

Tốt lắm, sức lực… cũng hoàn hảo.

 

Đến khi ta dần mất đi lý trí, mê đắm trong tấm lưới mà Trần Ngọc giăng ra, hai chúng ta không biết thế nào mà lảo đảo đến một cung điện vắng vẻ.

 

Hắn vừa ôm c.h.ặ.t lấy ta, vừa cúi xuống hôn sâu. Một tay mở cửa, mang theo ta lao vào bóng tối.

 

Cửa đóng lại, những hơi thở nóng bỏng quyện vào nhau.

 

Tách!

 

Tiếng vải bị xé rách, tiếng phục trang rơi xuống nền gạch, tất cả len lỏi trong ánh trăng mờ ảo.

 

“Khốn kiếp! Đừng kéo nữa!” Ta nghiến răng nói.

 

“Đừng nói, hôn ta đi.”

 

Trâm cài rung lên, phát ra những âm thanh trong trẻo, vang vọng mãi trong màn đêm say đắm.

 

Một canh giờ sau.

 

Cạch.

 

Cánh cửa mở ra, ta và Trần Ngọc đều đã mặc y phục chỉnh tề, bước ra ngoài với thần sắc thản nhiên, tay áo chỉnh chu, phong thái ung dung.

 

“Tướng gia, trăng hôm nay thật đẹp.” Ta gắng gượng nói.

 

Hắn hờ hững đáp:

 

“Đúng là rất đẹp.”

 

Không khí bỗng trở nên ngượng ngùng.

 

Ta khẽ ho một tiếng, bước về phía trước. Nhưng chân vừa nhấc lên, cảm giác tê rần từ chân lan vào tận xương tủy. Eo ta mềm nhũn, suýt quỳ xuống.

 

Hắn nhanh tay đỡ lấy ta, nhàn nhạt nói:

 

“Lòi ra ngoài rồi.”

 

Ta cúi đầu, nhìn thấy chiếc yếm thêu uyên ương đỏ ch.ói còn mắc trên dây lưng, đung đưa theo gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta luống cuống kéo chiếc yếm từ trong áo ra, vo lại thành một cục, rồi ném mạnh xuống dưới chân Trần Ngọc, gằn giọng:

 

“Chàng, cái đồ cầm thú đội lốt người! Lúc xé y phục ta sao không cẩn thận chút hả?”

 

Trần Ngọc nheo mắt, ánh nhìn chăm chú vào n.g.ự.c ta, tựa như xuyên qua lớp áo:

 

“Không mặc gì mà nàng không thấy khó chịu sao?”

 

Ta nghiến răng:

 

“Ta nói cho chàng biết, chuyện của nữ nhân, không cần chàng bận tâm!”

 

Hắn dường như đoán được giới hạn của ta, khẽ nhếch mày, giọng đầy vẻ thoải mái:

 

“Nàng vui là được.”

 

Ta nói mình cần vào thiên điện nghỉ ngơi, bảo hắn quay lại yến tiệc trước.

 

Vừa vào cửa, chân ta mềm nhũn, “phịch” một tiếng, quỳ sụp xuống, vô tình dập đầu thành kính trước tượng phật.

 

Ngẩng đầu lên, ta đối diện với một bức tượng Quan Âm sáng rực ánh vàng…

 

Ta nghẹn lời, tay đỡ lấy lưng, nước mắt lưng tròng, lẩm bẩm với tượng Quan Âm:

 

“Lạy Quan Âm Bồ Tát ở trên cao, xin người hãy phù hộ cho Trần Ngọc lần này nhất định có con trai… Thêm một canh giờ nữa, thân thể bằng sắt đá cũng không chịu nổi đâu…”

 

Sau đó, ta lê từng bước như rùa bò về phía chiếc giường nhỏ, nằm xuống, thở phào nhẹ nhõm, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

 

Khi mở mắt ra, ta thấy mình đang ở trên một chiếc xe ngựa lắc lư.

 

Ánh trăng mờ ảo. Ta mất một lúc mới nhận ra Trần Ngọc đang ngồi đối diện, nhắm mắt dưỡng thần.

 

Nhìn quanh một lượt, ta hốt hoảng kêu lên:

 

“Đứa bé của ta! Đứa bé của ta đâu rồi?”

 

Ta ồn ào đến mức khiến Trần Ngọc phải mở mắt, hắn ung dung nói:

 

“Hốt hoảng cái gì, chẳng phải vẫn còn trong bụng nàng sao.”

 

Câu nói của hắn làm không khí lại trở nên ngượng ngùng.

 

“Sao chàng biết là ở trong bụng ta?”

 

“Chuyện ta làm, ta đương nhiên là người rõ nhất.”

 

Trong không gian chật hẹp của xe ngựa, ánh mắt ta và hắn chạm nhau.

 

Một dòng điện lạ kỳ như xuyên qua toàn thân, có thứ gì đó trong tim ta bỗng trào dâng.

 

Im lặng.

 

Ngay lúc đó, Trần Ngọc bất ngờ áp sát, giọng điềm tĩnh:

 

“Thuốc lại phát tác rồi.”

 

Ta đưa tay ôm lấy cổ hắn, kéo mạnh hắn xuống, thở gấp gáp:

 

“Lắm lời quá… làm nhanh đi…”

 

…..

 

“Ân hận, thực sự rất ân hận…”

 

Trong sân viện sáng trưng ánh đèn, đối mặt với bốn người thiếp thất đang tra hỏi, ta cúi đầu, chảy dòng nước mắt đầy hối hận.

 

Khương di nương không kiên nhẫn, gắt lên:

 

“Chẳng phải chỉ là hầu hạ tướng gia thôi sao? Có gì mà phải xin lỗi chúng ta? Trong viện này, ai chưa từng hầu hạ chứ? Là người lười biếng, hại chúng ta phải chịu khổ đấy!”

 

Ta cảm thấy vừa cảm động, vừa áy náy:

 

“Đúng vậy… cố gắng cả một canh giờ… quả thực… không dễ dàng…”

 

Khương di nương nhìn ta bằng ánh mắt ngờ vực:

 

“Một canh giờ? Tướng gia ở chỗ người một canh giờ?”

 

Ta giật mình:

 

“Chẳng… chẳng lẽ ở chỗ các ngươi không phải như vậy sao?”

 

Khương di nương nở nụ cười đầy đắc ý:

 

“Tướng gia đến chỗ ta, nhiều lắm chỉ ở lại một tuần trà.”