Ta bực bội vò rối tóc, phát hiện bốn người đều đang nhìn ta với ánh mắt đầy cảm thông.
Khương di nương nói:
“Có thê t.ử nhà nào giống như người đâu chứ, suốt ngày đấu khẩu với phu nhân nhà bên, lại còn ném đá qua tường…”
“Trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện sinh con, chẳng có chút thú vị nào.” Lan di nương khinh thường nói.
Mai di nương vén tay áo ta lên, lắc lắc:
“Vải năm nào thế này, kinh thành giờ không còn chuộng nữa đâu. Nhìn trong đám đông, chẳng khác nào con bò đầm bùn. Phải thay đổi thôi.”
Thế là Mai di nương đo đạc, may cho ta một bộ váy dài màu vàng nhạt bó eo.
“Eo đúng là nhỏ quá đi mà.” Mai di nương vỗ một cái lên eo ta, rồi bảo:
“Quay người thử xem.”
Ta: “?”
Thấy ta đứng ngây ra, nàng liền bày dáng, uốn éo như một con rắn nước trước mặt ta:
“Làm như thế này, hiểu chưa?”
Ta cũng học theo, uốn éo thử như rắn nước.
Lan di nương đ-á-nh giá:
“Thả lỏng người, đừng cứng đơ như con ngỗng trời rướn cổ thế.”
Ta biết múa, nhưng đặt trong tình huống này, áp dụng thực tế quả thực khó vô cùng.
Đến lần thứ tám trăm thì bị Lan di nương ngăn lại.
Nàng lắc đầu đầy thất vọng:
“Người cùng tay cùng chân như thế kia, trông y hệt kế mẫu bị liệt nửa người của ta.”
Khi trời nhá nhem tối, Đôn di nương dâng cho ta một bát canh t.h.u.ố.c bổ, bảo ta mang cho Trần Ngọc bồi bổ.
Thành quả sau một ngày tập luyện cuối cùng cũng có cơ hội trình diễn. Bốn người họ xoa tay hào hứng, ép ta ngồi trước gương trang điểm.
“Đừng nản, uốn éo đi vào, giọng dịu xuống rồi làm nũng, có biết không?”
Đương nhiên ta biết. Ta vốn là hoa khôi của đội ám vệ, thành tích xuất sắc, không lý nào lại gục ngã trước Trần Ngọc.
Ta gật đầu đầy quyết tâm, bưng bát canh t.h.u.ố.c của Đôn di nương, mang theo kỳ vọng của bốn người, một mình bước vào tiểu viện của Trần Ngọc.
Đứng trước cửa, ta cất giọng nhẹ nhàng:
“Tướng gia, chàng đã nghỉ ngơi chưa?”
Một lúc lâu sau, trong phòng mới có tiếng động, cửa mở ra, Trần Ngọc chỉ mặc áo lót trong, dáng vẻ điềm tĩnh đứng ngay ngưỡng cửa, hỏi:
“Có việc gì?”
Ta hắng giọng, nói:
“Thiếp… thiếp đã hầm một bát canh, đặc biệt mang đến cho chàng…”
Trần Ngọc nhìn ta chăm chú, đôi lông mày càng nhíu c.h.ặ.t:
“Nàng bị kẹt cổ à? Thả lỏng giọng đi.”
Ta đáp:
“Đến đưa canh cho chàng uống.”
Trần Ngọc lúc này mới né người, nhường ta vào phòng.
Đây là lần đầu tiên ta bước vào phòng của hắn. Trong phòng sạch sẽ, gọn gàng, trang trí thanh nhã, giống hệt con người hắn, đơn giản đến mức đáng sợ.
Ta đặt bát canh lên bàn, quay người lại, uốn éo eo, hỏi:
“Chàng uống ngay bây giờ không?”
Ánh mắt Trần Ngọc rơi xuống eo ta, nheo mắt:
“Y phục này từ đâu ra vậy?”
Ta xoay một vòng, vui vẻ hỏi:
“Đẹp không?”
Hắn đáp:
“Nàng cứ thế này mà ngang nhiên đi qua đây?”
Ta chớp mắt:
“Không đi qua, chẳng lẽ bò qua?”
Hắn hít sâu một hơi, lông mày nhíu c.h.ặ.t hơn:
“Đừng uốn éo nữa, ngồi xuống đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chuyện này khác xa với những gì nhóm tham mưu nói.
Vẻ mặt ghét bỏ của Trần Ngọc lúc này rõ ràng cho thấy ta không lấy lòng được hắn.
Là vì ta uốn éo không đẹp sao?
Ta cố chấp không chịu bỏ cuộc, liền xoay quanh Trần Ngọc một vòng. Trong phòng, ánh nến bị hương thơm từ ta làm lay động, nhảy nhót không ngừng.
“Tướng gia, tiếp tục chủ đề lần trước đi, chàng có thể cho thiếp một đứa con được không?”
Trần Ngọc nhíu c.h.ặ.t mày, gân xanh trên trán giật giật, nghiến răng nói:
“Ta bảo nàng ngồi xuống!”
Ta ân cần bưng bát canh lên:
“Hay là chàng uống trước một ngụm để hạ hỏa nhé?”
Trần Ngọc cúi đầu nhìn bát canh t.h.u.ố.c ta vừa mở nắp. Bên trong, một con vịt già ngâm mình yên lặng giữa làn nước…
Không khí lạnh ngắt.
Rất lâu sau đó, hắn lên tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng lại tựa hồ chứa đầy lửa giận đang cháy âm ỉ:
“Bồi bổ?”
Hắn bất ngờ tiến lại gần ta, ánh mắt sắc bén:
“Nàng cảm thấy, ta cần bổ sao?”
Ta làm sao biết được, Đôn di nương khéo tay như vậy, lại hầm một con vịt già cho Trần Ngọc uống…
Lúc đó, ta lắp bắp không thành lời:
“Ta… ta… không phải ta… ta đâu có…”
Hắn cười lạnh, cầm bát canh lên uống một hơi cạn sạch:
“Lại đây.”
Trong lòng ta cảnh giác, chuông báo động vang lên dồn dập:
“Không lại!”
Hắn nở nụ cười, nhẹ giọng bảo:
“Nàng lại đây, ta tặng nàng một đứa con.”
“Ý chàng là con của Bạch Liên sao?”
Hắn không đáp, chỉ cười không nói.
Ngay sau đó, hắn bất ngờ ra tay, nhanh như chớp. Ta phản xạ theo bản năng, c.h.é.m vào cổ tay hắn rồi lập tức chạy về phía cửa.
Bỗng nhiên, eo ta như bị vật gì đó điểm trúng, cơn tê dại từ eo lan xuống chân. Ta kêu lên một tiếng, thân mình khựng lại, chỉ kịp lao người về phía khung cửa. Nhưng trước khi chạm tới, một cánh tay đã siết lấy bụng ta, kéo ngược lại, khiến cả người ta đổ vào lòng hắn.
“Rầm!”
Cánh cửa đóng sầm ngay trước mắt ta.
“Hóa ra nàng biết võ à?” Trần Ngọc đứng phía sau lưng ta, giọng điệu lãnh đạm, chậm rãi vang lên.
Ta sợ dựng tóc gáy, lập tức đ-á-nh bài ngửa:
“Chàng cũng biết sao? Thật trùng hợp.”
“Đúng là rất trùng hợp.”
Hắn đáp nhẹ nhàng, nhưng ta nghe ra sự bỡn cợt trong giọng nói.
Hai tiếng động khẽ vang lên, ta cảm nhận được vạt áo quanh eo bỗng nhiên lỏng ra.
“Váy bó quá, ta giúp nàng nới lỏng chút.”
Trần Ngọc lạnh nhạt giải thích.
Ta sa sẩm mặt mày, nắm lấy vải quanh eo, siết c.h.ặ.t:
“Ta không cần, phải bó mới được!”
Trần Ngọc và ta giằng co:
“Đừng có làm kiêu, thả tay ra.”
Thấy ta không chịu, hắn liền cười nhạt:
“Ta biết nàng eo nhỏ là được rồi, nàng còn muốn cho ai thấy nữa?”
“Ta muốn cả thiên hạ…”
Còn chưa dứt lời, ta đã bị hắn nhấc bổng lên vai:
“Này! Chàng làm gì đó!”
“Quá tục!”