Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 9



Hắn buông lời chê bai, bế ta đi thẳng vào trong.

 

Ta tức giận hét lên:

 

“Ta thô tục đó thì sao! Eo của ta là nhỏ nhất thiên hạ——ưm ưm——”

 

…..

 

“Thế sao rồi, có dùng được không?” Đôn di nương tò mò hỏi, ánh mắt sáng rực.

 

Ta nằm mềm oặt trên ghế dài, lười biếng hé mắt nhìn:

 

“Ngươi nói con vịt già kia sao? Không ăn, hắn chỉ uống hết nước canh, rồi như bị trúng tà vậy.”

 

Đôn di nương hai mắt lấp lánh, dáng vẻ như thầy t.h.u.ố.c thần bí, y hệt lão Âu Dương đại phu:

 

“Phu nhân à, đây là phương t.h.u.ố.c bí truyền trong cung, tinh hoa đều nằm trong nước canh!”

 

Ta trở mình, thở dài một hơi, chỉ vào eo mình:

 

“Lại đây, xoa chỗ này đi… Ôi, eo đau, chân cũng mỏi…”

 

Ngày hôm sau, Trần Ngọc hiếm hoi mang theo hai lạng bánh ngọt thượng hạng đến thăm ta.

 

Ta ủ rũ cuộn mình trên ghế dài, nhìn hắn bước vào, cúi người hỏi:

 

“Vẫn chưa khá hơn sao?”

 

Ta bày ra gương mặt vô cảm, lạnh lùng đáp:

 

“Chàng sao không mang hẳn hai cân trứng gà đến đây luôn đi?”

 

Hắn bật cười:

 

“Sợ là nàng sẽ bảo ta đang chế nhạo nàng.”

 

Con gà mái không biết đẻ trứng.

 

Ta tức đến bốc khói, giơ chân đá mạnh. Chẳng ngờ bàn chân trần trụi lại bị Trần Ngọc tóm lấy, đầu ngón tay hắn còn nhàn nhã cào nhẹ lòng bàn chân ta, tựa như đang trêu đùa.

 

“Phu nhân, tốt nhất là nên dưỡng sức thêm chút nữa.”

 

Hắn đặt khay bánh ngọt bên cạnh, thong thả nói:

 

“Người ta bảo ăn gì bổ nấy.”

 

Ta mở trừng mắt, nghiến răng hỏi:

 

“Bổ cái gì? Chàng nói thử xem, bổ cái gì?”

 

Hắn bình thản nhét chân ta trở lại dưới chăn, nhàn nhạt đáp:

 

“Loại bánh này có biệt danh, gọi là ‘Mỹ Nhân Yêu’.”

 

Tên này rõ ràng đang trả thù vụ con vịt già!

 

Ta nằm bẹp trên giường, gọi trời không thấu, gọi đất không hay. Trần Ngọc thì thản nhiên ngồi bên cạnh, tay cầm chén trà, ung dung uống từng ngụm một.

 

Ta thở như hết hơi:

 

“Chàng định ngồi chờ ta tắt thở à?”

 

“Không đến mức đấy.”

 

Hắn đặt chén trà xuống, nghiêm túc đáp:

 

“Ta chỉ muốn hỏi, nàng là do ai phái đến?”

 

Ta xoa trán, rên rỉ:

 

“Ta yếu ớt như thế này, không thích hợp để trả lời câu hỏi của chàng đâu.”

 

“Ta cũng chẳng dùng bao nhiêu sức.”

 

Hắn nhẹ giọng đáp.

 

Đầu năm đầu tháng, thật quá đen đủi…

 

Ta trở mình, quay lưng lại, quyết không thèm nói chuyện với hắn nữa.

 

Hắn im lặng hồi lâu, rồi bất ngờ lên tiếng:

 

“Phu nhân, có một chuyện không biết nên nói hay không.”

 

Ta: “…”

 

“Công chúa sắp gả vào đây rồi.”

 

Ta lập tức quay người, trợn mắt nhìn hắn:

 

“Hiểu rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Hiểu cái gì?” Khuôn mặt hắn vẫn điềm tĩnh như nước.

 

“Ta sẽ đi ch//ết, nhường chỗ cho công chúa.”

 

Hắn vẫn không thay đổi sắc mặt, chỉ nhẹ vỗ lên eo ta:

 

“Ta đến đây, chỉ để hỏi xem chủ nhân phía sau nàng có chịu giúp nàng hay không.”

 

Ta nheo mắt cảnh giác nhìn hắn, không rõ hắn lại đang bày trò gì.

 

Hắn mỉm cười:

 

“Chỉ là tại hạ tài hèn sức mọn, muốn bảo toàn tính mạng cho phu nhân. Nhưng ta không phải kẻ chăm chỉ gì, nếu có người giúp, ta cũng có thể tiết kiệm sức lực.”

 

Nói được một nửa, ánh mắt hắn chậm rãi hạ xuống, dừng lại nơi bàn tay đang ôm c.h.ặ.t lấy đùi hắn của ta. Hắn nhướng mày, nhìn ta đầy ẩn ý.

 

Ta cười gượng gạo:

 

“Những thứ không nên tiết kiệm thì đừng tiết kiệm bừa bãi.”

 

Lo hắn không hiểu, ta lại nói thêm:

 

“Hầu hạ công chúa cho tốt vào. À, cả đám tỉ muội trong phủ, đều trông cậy cả vào chàng đấy.”

 

Hắn cúi đầu trầm mặc hồi lâu, rồi từ từ duỗi tay, từng ngón từng ngón gỡ bàn tay ta ra khỏi đùi hắn.

 

Hắn thở dài, lạnh nhạt buông một câu:

 

“Không ngờ, ta cũng có lúc mắt mù như thế này.”

 

Nói xong, hắn xoay người bước đi, không hề ngoái lại.

 

Ta tức đến mức mọc cả mụn.

 

Ngay trong đêm, ta đã liên lạc với Vương công công. Ông ta chỉ trả lời ngắn gọn:

 

“Nhiệm vụ không thay đổi.”

 

Nhiệm vụ gì?

 

Ta phải ở dưới con mắt tinh tường của Phất Âm, làm ra vẻ ngây ngô, bằng cách nào đó phải có một đứa con sao?

 

Hôm sau, như thường lệ, ta đứng trước cửa phòng của Bạch Liên, hy vọng nàng ta kịp sinh con trước khi công chúa vào phủ, nếu không cái mạng này của ta e là khó giữ.

 

Rạng sáng, Mai di nương ở căn phòng kế bên vừa mở cửa sổ, ngáp dài một tiếng. Nhưng khi nhìn thấy ta, nàng bỗng run rẩy lùi mấy bước, mặt đầy kinh hãi:

 

“Người… mặt người sao lại thành tổ ong vò vẽ thế kia!”

 

Lan di nương nghe thấy tiếng động cũng ló đầu ra từ cửa sổ. Nàng hét to một tiếng, rồi ngay sau đó ngất xỉu.

 

Khương di nương từ phía sau giữ c.h.ặ.t t.a.y ta, vừa kéo ra ngoài vừa nói:

 

“Phu nhân, người mau đi đi! Đừng dọa Bạch Liên phải sinh non!”

 

Sau đó, ta đứng trước gương, nhìn khuôn mặt đầy mụn của mình, lặng thinh.

 

Tuyệt vời, ta hủy dung rồi.

 

Ngày công chúa nhập phủ càng đến gần, ta càng lo lắng. Làm thế nào để sống sót và phát triển trong kẽ hở giữa hai ngọn núi lớn là Phất Âm và Thái hậu, trở thành một vấn đề cực kỳ quan trọng.

 

Ta suốt ngày nằm dài trên chiếc trường kỷ trong phòng, đóng cửa không ra ngoài.

 

Niềm vui đùa cợt ngày trước đã biến mất không dấu vết. Giờ đây, khi các tỷ muội đ-á-nh mạt chược, thà gọi Đôn di nương còn hơn gọi ta.

 

Ta thất sủng rồi.

 

Đêm khuya, có người gõ cửa phòng ta.

 

Ta lấy khăn che mặt, buồn bã nói:

 

“Ngủ rồi.”

 

Cửa kêu “két” một tiếng, bị ai đó đẩy mở.

 

Trong cả phủ này, người dám ngang nhiên không coi ai ra gì, ngoài Trần Ngọc ra, không thể có kẻ thứ hai.

 

Ta kéo chăn trùm kín đầu, không nói tiếng nào.

 

Một lúc sau, có người kéo chăn xuống, nhàn nhạt nói:

 

“Nàng cứ nằm như vậy, ta suýt nữa thì mời người đến chuẩn bị cỗ rồi đấy.”

 

Trong bầu không khí ấm áp, bốn mắt chúng ta chạm nhau. Một cảm giác mơ hồ nào đó dâng lên, nóng rực, lan tỏa khắp l.ồ.ng n.g.ự.c, dồn nén đến cao trào, rồi cả hai cùng cất lời:

 

“Sao đây?”

 

“Cút.”

 

“Á… đau đau đau…”

 

“Vậy để ta nhẹ tay hơn.”