Ta Quả Thực Là Một Người Thành Thật

Chương 10



Chờ đến khi đám sơn tặc rầm rộ trở về sơn trại. Chúng lại nhìn thấy trên chiếc bàn dài giữa đại sảnh có một cô nương mặc áo xanh đang khoanh chân ngồi đó.

Nàng ấy ôm một vò rượu, uống một ngụm rồi bất mãn nói: "Cướp được nhiều tiền như vậy mà lại uống thứ rượu tồi thế này, này, tên cầm đầu sơn tặc kia, ngươi cũng quá không biết tận hưởng cuộc sống rồi đó."

Tên cầm đầu sơn tặc nhìn cô nương kia, đôi mắt chợt sáng rực lên. Mà tim của Triệu Khải cũng đột nhiên đập thình thịch liên hồi. Có một cảm giác xót xa khó tả tràn ngập khắp tứ chi bách hải của hắn, dường như có vài thứ đang từ từ tỉnh thức.

Tên cầm đầu sơn tặc cợt nhả nói: "Cô nương, tự dẫn xác đến để làm ấm giường cho ta à?"

Cô nương kia ghê tởm nói: "Ngươi bớt làm ta buồn nôn đi."

Ánh mắt nàng ấy lướt qua người Triệu Khải một cái: "Có điều công t.ử bên cạnh ngươi trông khá được đấy, thuộc về ta rồi."

Nàng ấy nhổm người nhảy dựng lên, đập vò rượu xuống đất, rút ra một thanh đao, lớn tiếng cười dài nói: "Nghe nói cái đầu của ngươi trị giá một trăm lượng bạc, ngày hôm nay, ta lấy."

Tên cầm đầu sơn tặc khinh miệt: "Chỉ dựa vào ngươi sao?"

Khoảnh khắc tiếp theo, một đường đao gió sắc lạnh xuyên qua đại sảnh. Má-u tươi phun trào. Đầu của tên cầm đầu sơn tặc rơi xuống đất.

Cô nương kia huýt sáo một tiếng, ngẩng đầu cười nói: "Đúng, chỉ dựa vào ta đấy."

Triệu Khải nhớ lại chuyện cũ, đến nay vẫn cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c ê ẩm, tâm tư khó bề bình lặng.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Hắn đi ra cửa. Nhìn thấy Triệu Linh đang đứng dưới hành lang. Trên cột nhà toàn là vết c.h.é.m, từng đao từng đao, đều là nỗi hận của Triệu Linh.

Đôi mắt Triệu Linh hoen lệ, "Ca, huynh cứ nhất định phải tranh giành nàng ấy với ta sao?"

Triệu Khải nhìn làn mưa lạnh bên ngoài, bình tĩnh nói: "A Linh, là đệ đã trộm mất nàng ấy."

Triệu Linh sụp đổ hét lớn lên: "Đúng! Ngày hai người thành thân, ta đã nhìn rõ dung mạo của nàng ấy! Ta biết nàng ấy chính là người trong lòng mà huynh đã mong nhớ từ lâu! Cho nên ta mới chuốc mê huynh, ngay trong đêm đưa đi Giang Nam phá án, khiến huynh bỏ lỡ hôn yến với nàng ấy."

Hắn càng nói càng cảm thấy khó chịu.

Triệu Linh lau nước mắt, nhìn về phía thư phòng yên tĩnh, khó giấu nổi vẻ bi thương: "Nhưng ta cũng thích nàng ấy! Bức họa của huynh sống động như thật vậy, nàng ấy giống như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can ta. Ca, có trách thì trách huynh đã vẽ nàng ấy quá đẹp. Huynh rõ ràng biết rằng, hai huynh đệ chúng ta, ánh mắt nhìn người đều giống nhau."

Hai huynh đệ đã nói hết những lời cần nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cơn mưa rơi mãi không ngừng, tí tách tí tách, thứ còn ẩm ướt hơn cả thời tiết chính là tâm tư của bọn họ. Triệu Khải và Triệu Linh nhìn nhau không nói lời nào.

Triệu Khải rốt cuộc vẫn lên tiếng nói: "Nếu đệ ép nàng ấy, chỉ càng khiến nàng ấy cao chạy xa bay."

Nói đến đây, hắn lại bổ sung thêm một câu: "Không cần đệ, cũng không cần ta, mang theo mẹ đi."

Triệu Linh nghĩ đến nữ nhân này vì sự đoàn viên gia đình mà mẹ mong mỏi, có thể tuyệt tình bỏ lại hắn, liền biết tình ái trong lòng nàng ấy, chẳng qua chỉ là thứ gia vị điều hòa cuộc sống mà thôi. Nếu không có mẹ, cái nhà này căn bản không giữ nổi nàng ấy.

Triệu Khải chậm rãi lên tiếng phân tích: "Vân Chu đã gia nhập Cấm quân, bôn ba khắp nơi phá án cho Thánh thượng, nàng ấy tuyệt đối không phải là vật trong ao, chim trong l.ồ.ng. Đệ và ta tranh giành chỉ khiến nàng ấy sinh lòng chán ghét. Ngược lại, hai huynh đệ chúng ta bắt tay nhau, nhất định có thể cho nàng ấy một gia đình ấm áp."

Triệu Linh không cam lòng, "Yêu một người, không nên chia sẻ với kẻ khác!"

Triệu Khải đưa tay hứng lấy một giọt mưa dưới hành lang, cho dù nắm thật c.h.ặ.t, nước mưa vẫn từ kẽ tay chảy mất.

Triệu Linh thấy vậy, ngẩng đầu hít sâu một hơi, đ.ấ.m mạnh một cú vào cột hành lang.

Triệu Khải khẽ thở dài: "A Linh, kẻ không tranh, nên thiên hạ không ai có thể tranh với bọn họ. Đối với Vân Chu, chỉ có cách này."

Triệu Linh chua chát nói: "Ca ca nói nghe thì thật nhẹ nhàng, huynh là phu quân được nàng ấy viết trên hôn thư, còn ta chỉ là một ngoại thất không thể thấy ánh mặt trời. Ta cũng muốn có một danh phận!"

Triệu Khải liếc nhìn đệ đệ một cái, cúi đầu phủi phủi ống tay áo.

Hắn sải bước trở lại thư phòng, để lại một câu: "Chuyện này, đệ nói với ta thì có ích gì, chi bằng đi cầu xin mẫu thân xem sao."

11

Những ngày gần đây cuộc sống của ta quả thực có chút quá mực thoải mái rồi. Trúng thám hoa được vào cung diện thánh, Thánh thượng lệnh cho ta vào Cấm quân làm sai sự. Khoảng thời gian huấn luyện ban đầu tuy có chút khổ cực, nhưng tiền đồ lại rộng mở vô lượng.

Các quan viên lớn nhỏ trong triều gặp ta đều phải ngậm cười gọi một tiếng Lý Tiểu Tướng quân. Còn có cả vị công công vốn luôn vểnh mũi lên trời kia, cũng từ kẽ răng nặn ra một nụ cười với ta.

Những ngày này, thật là nở mày nở mặt làm sao.

Triệu Linh cũng không gây náo loạn nữa, cam tâm tình nguyện làm nam nhân đứng phía sau ta. Triệu Khải vị chính thất này cũng biết điều vô cùng.

Trên bàn ăn, ta nhìn hai huynh đệ bọn họ, trong lòng khoan khoái. Nhưng liếc nhìn bà bà một cái, trong lòng lại không tránh khỏi thấp thỏm.