Từ sáng sớm tinh mơ sắc mặt bà ấy đã lạnh lùng, ngay cả câu chuyện cười nhạt nhẽo của ta cũng chẳng thể làm bà ấy cười nổi.
Chậc, dạo gần đây ta đã làm chuyện gì khiến lão nhân gia tức giận rồi sao?
Hay là do thời gian trước lấy thân mình mạo hiểm lùng bắt trọng phạm, khiến bà ấy phải lo lắng?
Hoặc giả là do bận rộn công vụ, không có thời gian bầu bạn cùng bà ấy ra ngoài du ngoạn.
Giữa lúc tâm tư đang xoay chuyển, Triệu Linh bỗng nhiên nói: "Mẹ, con sắp gả đi rồi."
Ta đang ngậm một ngụm trà trong miệng, suýt chút nữa thì phun phăng ra ngoài!
Gượng gạo nuốt xuống, ta kín đáo lườm hắn một cái.
Ai ngờ, bà bà lại vô cùng bình tĩnh, "Ồ, là cô nương nhà ai vậy?"
Triệu Linh phớt lờ lời cảnh cáo của ta, thẳng thắn dứt khoát nói: "Vẫn là nữ nhân đã phụ bạc con, khi ở Giang Nam con bị mất trí nhớ rồi hiến thân cho nàng ấy, kiếp này ngoài nàng ấy ra con chẳng màng ai khác. Xin mẹ hãy sắm sửa của hồi môn cho con, con muốn ở rể."
Bà ấy đặt đũa xuống, nhìn về phía Triệu Khải: "Lão đại, con thấy thế nào?"
Vẻ mặt Triệu Khải không chút biểu cảm, giọng điệu lạnh nhạt: "Không có gì để nói."
Bà bà lập tức cười lạnh thành tiếng.
Trong lòng ta đầy thấp thỏm. Chuyện này mà để bà ấy biết được ta đang ăn trong bát lại dòm trong nồi, chẳng phải sẽ đá-nh ta đuổi ra khỏi nhà sao. Dù sao ngoài miệng bà ấy tuy chê bai Triệu Khải và Triệu Linh, nhưng trong lòng lại cực kỳ thương yêu hai vị nhi t.ử này, cũng lấy làm tự hào về bọn họ.
Ta đang định lên tiếng. Ai ngờ bà ấy "xoạt" một cái đứng phắt dậy, giận dữ quát: "Tất cả quỳ xuống cho ta!"
Ta hiếm khi thấy bà ấy nổi trận lôi đình lớn đến thế, vội vàng định quỳ xuống theo.
Bà ấy lườm ta một cái: "Con không cần quỳ."
Triệu Khải và Triệu Linh nghe theo, liền quỳ sụp xuống.
Bà ấy lạnh lùng nói: "Triệu Khải, hãy viết một bức phóng thê thư, để Vân Chu đi."
Ta giật nảy mình, sắc mặt trắng bệch, run rẩy nói: "Mẹ, người không cần con nữa sao? Con đã làm sai điều gì, người cứ việc đá-nh mắng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà ấy xót thương vỗ vỗ mu bàn tay ta, sau đó cứng rắn nói: "Sau khi hòa ly, các con đều không được phép qua lại với Vân Chu nữa! Vân Chu nhận ta làm mẹ nuôi, ta sẽ đến Lý gia ở cùng nó."
Triệu Linh cuống lên, hét lớn: "Mẹ!"
Bà ấy nghiêm nghị nói: "Con đừng có gọi ta! Triệu Linh, con là do ta sinh ra, lẽ nào ta còn không hiểu rõ con sao? Cái gì mà mất trí nhớ hiến thân cho người khác, Giang Nam lớn như vậy, sao con lại cố tình ngã gục ngay trước cửa nhà Vân Chu chứ! Ta đã điều tra rõ ràng từ sớm rồi! Chính con đã tráo đổi thân phận tên tội nô mà ta tặng cho Vân Chu! Còn cả Triệu Khải nữa! Con là kẻ giỏi công tâm nhất, nắm thóp được tình cảm kính yêu như ruột thịt của Vân Chu dành cho ta, lùi để tiến, khi ấy mới khiến nó chấp nhận con."
Hóa ra bà bà đều đã biết hết rồi...
Đường quai hàm của Triệu Khải căng cứng, chua chát nói: "Mẹ, nếu không có Vân Chu bầu bạn, kiếp này nhi t.ử không muốn sống nữa."
Mắt bà bà hoen lệ, gầm lên: "Vậy thì con đi chế-t đi!"
Triệu Linh quỳ gối tiến lên hai bước, cầu xin: "Mẹ, chúng con biết sai rồi."
Bà bà đá hắn một cước: "Con cũng đi chế-t đi!"
Bà ấy nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, rơi nước mắt: "Vân Chu, làm khổ con rồi. Một đứa trẻ thành thật như con, nếu không phải hai huynh đệ tụi nó lòng dạ đầy mưu mô, không biết xấu hổ mà quyến rũ con, con đoạn sẽ không rơi vào cạm bẫy, tiến thoái lưỡng nan, phải sống những ngày tháng nhẫn nhịn thế này."
Bà bà nói chân tình khẩn thiết như vậy, trong một khoảnh khắc ta thậm chí còn nảy sinh sự hoài nghi đối với nhân phẩm của chính mình.
Ta, Lý Vân Chu, là một người thành thật cơ đấy! Đúng vậy, đều là do bọn họ quyến rũ ta cả!
Có điều ta cũng không có tiến thoái lưỡng nan gì, ngược lại còn muốn ôm trái ôm phải nữa kìa...
Bà bà buông lời cay nghiệt, đòi đoạn tuyệt quan hệ với Triệu Khải và Triệu Linh.
Bà ấy quyết tuyệt nói: "Ta tuyệt đối không để Vân Chu bị các con xoay như chong ch.óng."
Ta thấy bà ấy định bỏ đi, vội vàng kéo bà ấy lại: "Mẹ! Mẹ! Đừng đi mà. Con không thấy khó xử, con không chịu ấm ức, con cũng chẳng hề nhẫn nhịn."
Bà ấy thương xót nói: "Con còn cứng miệng! Con cứ mãi không cho Triệu Linh danh phận, chính là không vừa mắt nó. Lại còn định ra kỳ hạn ba tháng với Triệu Khải, rõ ràng là do bất đắc dĩ."
Triệu Khải và Triệu Linh nhìn ta, hai huynh đệ bọn họ trông như sắp tan vỡ đến nơi.
Ta nghiến răng nói: "Mẹ! Con sẽ dọn ra khỏi Triệu gia, tự lập môn hộ, cưới Triệu Linh, hắn chính là phu quân ở rể danh chính ngôn thuận của Lý Vân Chu con. Còn về phần Triệu Khải, trong lòng con cũng có hắn, kỳ hạn ba tháng kia, cứ xem như chưa từng tồn tại đi."
Bà bà không thể kìm nén thêm được nữa, bật khóc nức nở nói: "Đứa trẻ ngoan! Con vì mẹ mà làm đến nước này, trong lòng mẹ đều hiểu cả. Đã như vậy, ba mẹ con ta cùng nhau trải qua ngày tháng với ngươi vậy. Mọi thứ của Triệu gia đều là của con. Triệu Khải làm lớn, Triệu Linh làm nhỏ, từ nay về sau gia đình bốn người chúng ta đồng lòng hiệp lực, chung sống một đời hòa thuận mỹ mãn."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!