Ta Quả Thực Là Một Người Thành Thật

Chương 2



Nữ đế đăng cơ mười năm, biển lặng sóng yên. Trong triều Đại Hạ bất luận là nam hay nữ, đều có thể tham gia khoa cử. Ta từ nhỏ đã cùng cha học võ, nếu như nỗ lực một chút để lăn lộn kiếm lấy một chức quan làm làm, chắc hẳn không phải là vấn đề lớn.

Bà bà hai mắt phát sáng: "Con thi đậu vào học viện Tắc Sơn rồi sao?"

Ta gãi gãi đầu: "Ờ... Con thi không đậu, người bỏ tiền ra đưa con vào đi."

Bà bà đá m.ô.n.g ta một cước, lời ít ý nhiều: "Cút!"

Ta xám xịt định bỏ đi.

Bà bà gọi giật ta lại, bất đắc dĩ nói: "Đưa con đi là được chứ gì!"

Bà bà ngoài miệng ước gì tống khứ ta đi, nhưng vành mắt lại đỏ lên.

Bà ấy cứng miệng nói: "Ở bên ngoài đá-nh nhau gây sự, đừng có nói là người của Triệu gia, ta ngại mất mặt lắm."

Ta gật gật đầu.

Bà ấy thấy ta ngoan ngoãn, lại nói: "Nếu thật sự là kẻ khác chọc vào con, cũng không cần phải sợ! Cữu phụ của con là Thích sử Giang Nam, có ông ấy ở đó, con cứ việc đá-nh trả lại cho ta."

Ta liếc nhìn bà ấy một cái. Ôm chầm lấy bà ấy, cọ cọ mặt bà ấy, không nỡ nói: "Mẹ, con sẽ nhớ người lắm."

Bà bà đỏ vành mắt, xua xua tay: "Mau đi mau đi, đừng có ở đây đáng ghét nữa."

Bà ấy đưa ta tới tận cửa sau, lại như sực nhớ ra điều gì đó, đè thấp giọng dặn dò: "Nếu có cô đơn, liền viết thư cho ta! Ta tìm cho con một người đáng tin cậy, đỡ cho con bị kẻ khác lừa tiền lừa sắc."

Ta cạn lời nói: "Mẹ, con thành thật như vậy, sao có thể làm ra loại chuyện đó chứ."

Bà bà mỉm cười nhìn ta.

Ta bị bà ấy nhìn tới mức có chút chột dạ, thề thốt định ninh nói: "Mẹ, người yên tâm đi! Đời này con chỉ làm nhi tức ngoan của người thôi!"

02

Chỉ là không ngờ tới, lời thề trước khi lên đường, chưa đầy ba tháng đã tan thành mây khói.

Học viện Tắc Sơn nổi tiếng là nghiêm khắc, ta mỗi ngày tập võ đọc sách, ngắn ngủi hai tháng đã gầy đi một vòng.

Dân phong Giang Nam càng thêm cởi mở. Ta có ba vị nữ đồng song thừa kế gia nghiệp, trong nhà sớm đã tuyển phu quân ở rể, thế mà bên ngoài còn có phu thị hiểu ý biết điều. Mỗi ngày nhìn thấy bọn họ có người biết lạnh biết nóng, đưa đồ ăn đưa quần áo, ta không khỏi hâm mộ vô cùng.

Mùa xuân se lạnh, ta nằm ở trong cái chăn lạnh ngắt, khó tránh khỏi cô đơn. Ta ngậm nước mắt đặt b.út.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

[Mẹ ơi, hòa ly đi thôi, những ngày tháng đau khổ không có ai làm ấm giường này, một ngày con cũng sống không nổi nữa rồi.]

Bà bà viết thư lại mắng ta một trận.

[Chuyện lớn bằng cái móng tay mà đã khiến con đến cả người mẹ này cũng không cần nữa rồi! Chờ đấy, mẹ tìm cho con một người làm ấm giường!]

[Nữ t.ử ở bên ngoài phong lưu một chút cũng không sao, chỉ cần trong lòng nhớ kỹ có một gia đình là được.]

[Ngày sau con học thành tài trở về, xử lý chuyện bên ngoài cho sạch sẽ, trời biết đất biết con biết ta biết, cứ việc hưởng thụ thôi!]

Không bao lâu sau, mẹ ta liền gửi tới cho ta một tờ khế ước bán thân. Bà ấy nói đây là tội nô bà ấy mua từ ngoại bang về, sẽ không biết được lai lịch của ta, cứ việc sử dụng.

Ta nhìn tội nô đang nằm trên mặt đất, bên dưới lớp thanh y toàn là vết má-u. Duy chỉ có một khuôn mặt là không có thương tích. Mày mắt như vẽ, toát ra một cỗ khí chất huênh hoang lại kiêu túng.

Ta tháo xiềng xích của hắn ra, mời đại phu tới để chẩn trị cho hắn. Nuôi liên tục ba ngày, hắn mới tỉnh lại.

Đôi mắt xinh đẹp của hắn trừng trừng nhìn ta, vừa mở miệng liền hét lên: "Thả ta đi!"

Ta đổ vào miệng hắn một bát t.h.u.ố.c đắng, hi hi cười một tiếng: "Được thôi, nuôi ngươi ba ngày, tiền t.h.u.ố.c men đã tiêu tốn hai mươi lượng rồi, tính cả vốn lẫn lời trả lại cho ta."

Hắn không nói lời nào nữa, xoay đầu lật người một cái giả vờ ngủ.

Ta nhéo nhéo cái cổ trắng ngần của hắn: "Ta đây cũng không thích cưỡng ép người khác, ngươi dưỡng tốt vết thương rồi thì tự ra ngoài tìm việc mà làm. Căn nhà này ngươi cũng có thể ở, mỗi tháng đưa cho ta hai lượng bạc là được."

Ta mỗi ngày đi sớm về trễ, đọc sách tập võ đã đủ mệt rồi, lười phải thuần phục một con báo hoa nhỏ kiêu ngạo bất tuần.

Ai ngờ qua mười ngày. Ta đang ở trên giường nằm, hắn lại rón rén bò lên trên giường của ta.

Hắn giống như đập nồi dìm thuyền mà hét lên: "Ta theo ngươi! Ngươi phải nuôi ta!"

Ta cười đến mức không chịu nổi. Lúc hắn bị người ta đem bán đã bị cho uống t.h.u.ố.c, độc tố chưa thanh, trong đêm d.ụ.c hỏa thiêu thân. Hiện tại thực sự là nhịn không được nữa rồi.

Hắn tức tới mức c.ắ.n lên môi ta, nước mắt đều rơi ra rồi: "Ta... Ta đây là lần đầu tiên, ngươi tốt với ta một chút, nếu không ta làm quỷ cũng không buông tha ngươi."

Hắn toàn thân run rẩy, giống như hiến tế vậy.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta vỗ vỗ lưng hắn, đẩy hắn ra. Trước biểu cảm khó hiểu của hắn, ta đút cho hắn một viên d.ư.ợ.c hoàn. Qua nửa khắc đồng hồ, sắc mặt ửng hồng của hắn dần dần lui xuống.

Ta lười biếng nói: "Viên t.h.u.ố.c giải độc này vừa mới làm xong, tốn của ta ba mươi lượng đấy, ngươi mỗi ngày ăn một viên, ăn liên tục hai mươi ngày là có thể giải sạch độc. Tính toán một chút, ngươi đã nợ ta năm mươi lượng rồi. Nếu ngươi bằng lòng, làm thị tùng cho ta, ta mỗi tháng cho ngươi hai lượng bạc, lại làm thêm chút nghề nghiệp khác, trả xong nợ là có thể tự rời đi."