Ta Quả Thực Là Một Người Thành Thật

Chương 3



Triệu Thuần là một người có số khổ. Sau khi mất trí nhớ liền bị xem thành tội nô đem bán, khắp người là thương tích, chưa từng được sống một ngày tốt lành nào. Hiện tại lại vì mưu sinh và độc tố nên đành phải ủy thân cho ta.

Mặc dù dung mạo của hắn thực sự rất hợp khẩu vị của ta, nhưng ta cũng không muốn thừa cơ nước đục thả câu.

Triệu Thuần khó giấu nổi vẻ vui mừng nói: "Vậy ngươi đừng có hối hận!"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

03

Triệu Thuần làm thị tùng thật sự là không đạt yêu cầu. Nhóm lửa nấu cơm, một mồi lửa thiêu rụi nửa cái nhà bếp. Giặt giũ quần áo, ngốc nghếch làm rách mất ba bộ váy sam thượng hạng của ta.

Ta thấy hắn làm cái gì cũng không thành, thêm phiền phức thì lại tài, đầu óc liền kêu ong ong.

Ta mắt không thấy tâm không phiền, cạn lời nói: "Bỏ đi, ngươi đi đi. Để lại một tờ giấy nợ, có bạc rồi thì lại tới trả ta."

Ta cho rằng hắn sẽ nhanh ch.óng rời đi.

Không ngờ tới vành mắt của hắn đều đỏ lên, trừng mắt nhìn ta hét lớn: "Chỉ có chút chuyện nhỏ này làm không tốt, ngươi liền muốn đuổi ta đi, nữ t.ử nhà ngươi rốt cuộc có còn lương tâm hay không!"

Ta há hốc mồm: "Lời này của ngươi thật kỳ quái, hai ta là quan hệ chủ tớ thanh thanh bạch bạch, sao lại còn dính dáng tới lương tâm của ta nữa rồi!"

Triệu Thuần vạch áo ra, lộ ra vết răng trên bả vai rồi cười lạnh: "Thật là thanh thanh bạch bạch! Đêm hôm trước là ai cứ luôn miệng gọi 'tâm can bảo bối' mà dỗ dành ta, vừa hôn vừa sờ, nói sớm đã đối với ta nhất kiến khuynh tâm, hận không thể chế-t trên người ta!"

Ta sờ sờ mũi, xấu hổ một trận.

Ta tưởng chuyện đó đã qua rồi, mọi người đều không nhắc tới thì sẽ bình an vô sự. Ai mà biết Triệu Thuần lại nắm c.h.ặ.t không buông chứ.

Đêm hôm trước, ta ở bên ngoài xã giao, có uống chút rượu. Lúc về đến nhà đã là nửa đêm, có vài phần say rồi.

Ta đẩy cửa bước vào, Triệu Thuần đang tắm rửa. Cố tình hôm đó hắn lại quên không ăn t.h.u.ố.c, dư độc phát tác. Hắn khó chịu đến mức vừa nhìn thấy ta liền ôm chầm lấy. Ta men rượu đang nồng, căn bản không đẩy nổi hắn ra. Cũng may ta kịp thời kìm cương trước bờ vực, không có làm tới bước cuối cùng, kịp thời buông hắn ra.

Ta hắng cổ họng, xấu hổ cười nói: "Chỉ là một trận hiểu lầm mà thôi."

Triệu Thuần vớ lấy bộ quần áo bẩn ở tầm tay ném về phía ta, đỏ vành mắt hét lên: "Ngươi thà đi câu lan ngõa tứ tìm một nam nhân hèn mọn có vài phần giống ta để uống rượu hoa, cũng không chịu chạm vào ta có phải không?"

Lời này lại nói đi đâu rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Triệu Thuần ở trong nhà hơn một tháng, năm lần bảy lượt chạy tới thư viện để đưa đồ cho ta. Đồng song hảo hữu đều biết ta có một tên thị tùng xinh đẹp tùy tính, riêng tư liền cảm thấy ta yêu mà không đắc. Dứt khoát mời ta đi uống rượu hoa, còn tìm cho ta một nam nhân có nét tương đồng với Triệu Thuần. Ta cũng lười phải giải thích. Ai mà biết Triệu Thuần lại có thể hiểu lầm cơ chứ.

Ta đau đầu nói: "Có phải ngươi lại nghe phu quân của Chử Anh nói bậy bạ gì rồi không? Chử Anh rủ ta đi uống rượu nghe khúc, hắn không đi làm loạn phu nhân nhà mình, ngược lại tới hậu viện của ta phóng hỏa, thật đúng là một tên nam nhân dài lưỡi!"

Triệu Thuần lườm ta một cái: "Ta chỉ là một tên thị tùng mà thôi, nào dám quản ngươi."

Nhà ai có thị tùng dám hô to gọi nhỏ với chủ nhà như vậy, còn suốt ngày ăn mặc không đứng đắn để dụ dỗ chủ nhà chứ.

Ta nhìn Triệu Thuần hôm nay mặc một chiếc y sam màu xanh chàm mỏng manh, làm nổi bật lên vài phần diễm lệ của hắn, rất là trêu hoa ghẹo nguyệt. Đặc biệt là lúc lườm ta, trong mắt xuân tình nhộn nhạo, xuân ba chợt khởi.

Ta đi qua, nắm lấy tay hắn. Hắn đòi đi. Ta bắt càng c.h.ặ.t hơn. Hắn đẩy xô ta, ta dứt khoát ôm chầm lấy hắn.

Triệu Thuần cao hơn ta nửa cái đầu, bị ta ôm một cái như vậy, ngược lại tựa đầu vào trên vai ta.

Hai ta dây dưa quấn quýt hôn nhau. Củi khô lửa bốc, thiêu đến mức không biết trời đất là gì.

Triệu Thuần bị ta ấn ở trên ván cửa, thở gấp, kéo chân ta, chỉ lo dùng sức.

Hắn hàm hàm hồ hồ nói: "Lý Vân Chu, hôm nay ta trao thân cho nàng, nàng phải đối xử tốt với ta đấy."

Bọn ta một đường lảo đảo tiến vào phòng ngủ.

Bên ngoài đã hạ xuống một trận mưa xuân từ lúc nào. Hơi thở ẩm ướt thấm đẫm toàn bộ thiên địa. Tấm màn trong phòng quấn quýt trên thân thể bọn ta, khiến cho ta cùng Triệu Thuần c.h.ặ.t chẽ không thể tách rời.

Triệu Thuần chốc chốc lại c.ắ.n ta một cái, có chút đau, lại có chút ngứa. Hắn muốn ta phải nhìn chăm chú vào hắn, không cho phép dời đi nửa phần ánh mắt.

Ta dùng tay sờ sờ đôi mắt xinh đẹp của hắn, cười nói: "Thời điểm này, ta còn có thể nhìn ai nữa?"

Triệu Thuần chua loét nói: "Ai biết được chứ, có lẽ trong lòng nàng đang nhớ thương Trương Vương Triệu Lý nào đó thì sao. Mấy ngày trước ta đi đưa quần áo sạch cho nàng, chính mắt nhìn thấy có người giới thiệu phu tế cho nàng đấy."

Cái giấm này ăn đến tận Nam Thiên môn rồi.

Ta hôn lên cái miệng lải nhải không ngừng của hắn, tay của Triệu Thuần ôm c.h.ặ.t lấy ta.

Nửa canh giờ sau, ta sảng khoái thở ra một hơi. Mồ hôi của Triệu Thuần nhỏ giọt trên mặt ta, hắn chăm chú nhìn ta hồi lâu mới trầm trầm thiếp đi.