Ta Quả Thực Là Một Người Thành Thật

Chương 7



Ta ôm lấy bà ấy, sang sảng nói: “Tóm lại, người biết con là một kẻ không chịu thua kém là được.”

Hai ta uống một trận sảng khoái.

Bà bà nói: “Đêm nay Triệu Khải sẽ về nhà, đến lúc đó con xem xét thử. Nếu thấy nó cũng được thì chấp nhận dùng tạm.”

Ba năm trước, Triệu Khải bất mãn hôn ước, rời nhà mà đi. Về sau bà bà mới nói hắn là lãnh mật lệnh. Một mặt có hiềm nghi trốn tránh hôn sự, một mặt lại cũng là không thể làm gì.

Bà bà nói đến đây, lại là một tiếng thở dài: “Triệu Khải là một kẻ quy củ, cố chấp nhỏ mọn, từ nhỏ thấy ta cùng cha nó không hạnh phúc liền không muốn thành hôn. Còn về tiểu nhi t.ử Triệu Linh kia của ta, cũng không phải là đèn cạn dầu gì.”

Ta tuy rằng chưa từng gặp Triệu Linh, lại từng nghe qua đại danh của hắn.

Khi còn nhỏ hắn là bạn đọc của Hoàng t.ử, khi đó Nữ đế còn là Hoàng hậu đã vô cùng thích hắn, xem hắn như nửa nhi t.ử mà dạy dỗ.

Về sau Nữ đế đăng cơ, Triệu Linh cực kỳ được thánh sủng. Mười lăm tuổi tiếp quản Kỳ Lân vệ, trên có thể giám sát bách quan, dưới có thể sát sao dân sinh, có thể nói là quyền thế ngập trời. Hiện nay cũng không biết là lãnh mật chiếu gì của Nữ đế, mất tích đã lâu. Nếu không phải mỗi tháng bà bà có thể nhận được thư từ của hắn, còn tưởng rằng hắn đã bốc hơi khỏi nhân gian rồi.

Ta săn sóc nói: “Mẹ, mặc kệ bọn họ! Có con hiếu thuận người là đủ rồi.”

Bữa rượu này, ta uống đến sảng khoái, bất tri bất giác liền say. Đến khi ta tỉnh lại, đã là trăng lên giữa trời.

Đi tới trong viện của bà bà, mới biết bà ấy đang ở từ đường.

Lão ma ma thấp giọng nói với ta: “Nhị công t.ử đã trở lại, cũng không biết là nói gì với lão phu nhân. Lão phu nhân nổi trận lôi đình, lập tức thỉnh gia pháp, bắt Nhị công t.ử quỳ ở từ đường rồi.”

Cái thứ Triệu Linh ch.ó má gì chứ. Vừa về đến đã làm bà bà của ta tức giận, có phải là không muốn sống nữa rồi không.

Ta lúc này dưới chân nổi gió, lao thẳng tới từ đường.

Vừa đi vào liền nghe thấy bà bà nổi trận lôi đình nói: “Ngươi thành hôn cũng được, không thành hôn cũng thế, ta đều tùy ngươi! Thế nhưng ngươi lại nhìn trúng một nữ nhân đã có phu quân, còn ra thể thống gì nữa!”

Triệu Linh  lạnh lùng nói: “Giế-t phu quân của nàng ấy, nàng ấy sẽ đơn độc một mình, nhi t.ử liền có thể cưới nàng ấy rồi.”

Bà bà một gậy đá-nh xuống, “Triệu Linh! Ta thấy ngươi bị điên rồi! Ta nuôi ngươi lớn thế này là để ngươi coi mạng người như cỏ rác sao?”

Triệu Linh bướng bỉnh nghếch cổ nói: “Con mặc kệ. Nữ nhân kia chà đạp chân tâm của ta, lừa gạt sự trong sạch của con, con tuyệt đối sẽ không để nàng ấy sống dễ chịu! Nhất định phải làm loạn đến mức nàng ấy gà ch.ó không yên.”

Hắn vừa nói vừa nói, nước mắt liền rơi xuống.

Bà bà nghe xong, lập tức đau lòng, ôm lấy hắn nói: “Nhi t.ử của ta ơi! Con đây là gặp phải phụ lòng nữ rồi! Haiz, mẹ trách lầm con rồi. Thế nhưng con cũng không thể động một chút là đòi đá-nh đòi giế-t.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta đứng ở cửa, căn bản không dám đi vào. Ai có thể nghĩ tới, Triệu Linh chính là nam ngoại thất bị ta vứt bỏ cơ chứ.

Lão ma ma đẩy ta một cái, “Thiếu phu nhân, mau vào khuyên nhủ đi.”

Ta chỉ có thể kiên trì đi vào.

Bà bà nhìn thấy ta, vội vàng kéo lấy tay ta nói: “Vân Chu, mau đến khuyên nhủ đệ đệ con. Haiz, cửa tình khó qua mà.”

Ta nhìn Triệu Linh, lộ ra một nụ cười gượng gạo nhưng không mất thể diện.

Triệu Linh nhìn ta, đuôi mắt ửng hồng, đôi mắt lạnh lẽo, chậm rãi thốt ra một câu: “Biệt lai vô dạng, tẩu tẩu.”

08

Đáng chế-t!

Nếu ta sớm biết Triệu Thuần chính là Triệu Linh, là nhi t.ử ngoan mà bà bà ta yêu thương. Ta thà rằng nghẹn chế-t! Hắn có là thiên tiên! Ta cũng sẽ không chạm vào một sợi lông của hắn!

Nam nhân có rất nhiều, mẹ lại chỉ có một. Ta tuyệt đối không thể để Triệu Linh hủy hoại gia đình của ta.

Triệu Khải và Triệu Linh đều đã trở lại, bà bà đích thân xuống bếp lo liệu một bàn cơm tối.

Bà bà rất vui, đoàn đoàn viên viên ăn bữa cơm, luôn là nguyện vọng của bà ấy. Ta tuyệt đối không thể hủy hoại tâm trạng tốt của bà bà.

Ta nhìn chằm chằm vào cái bát trong tay, điên cuồng suy nghĩ đối sách.

Hiện tại Triệu Linh hận ta thấu xương. Một khi hắn phát điên, vạch trần chuyện giữa bọn ta ra thì toàn bộ đều xong đời!

Ngay trong lúc ta đang điên cuồng suy nghĩ. Bên cạnh truyền ra một giọng nói ôn hòa.

“Phu nhân, phải chăng cơm canh không hợp khẩu vị?”

Ta ngẩng đầu, nhìn nam nhân bên cạnh. Phu tế danh chính ngôn thuận của ta, Triệu Khải.

Hắn cùng Triệu Linh tất nhiên là huynh đệ ruột, trưởng tướng có sáu phần tương tự. Thế nhưng khí chất của hắn càng thêm đoan chính, giữa lông mày đoan phương nghiêm túc. Sau khi hắn trở về, liền trịnh trọng xin lỗi ta.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Triệu Khải nói: “Phu nhân, có lỗi với nàng. Ngày thành thân, ta nhận được mật lệnh của Thánh thượng, bắt ta cùng Nhị đệ liên thủ tra rõ vụ án tham ô Giang Nam. Ta ở ngoài sáng, Nhị đệ ở trong tối. Hai bọn ta dùng ba năm mới nhổ tận gốc những con mọt kia. Nhị đệ vì thế còn gặp phải ám toán, suýt nữa mất mạng.”

Triệu Linh quái gở nói: “Chẳng lẽ không phải ca ca chướng mắt tẩu tẩu mới cố ý nhằm vào lúc ấy chạy trốn sao?”