06
Từ nhỏ ta đã là một kẻ không có chí lớn. Cha ta ngày trước là Cẩm vệ quân tứ phẩm trong cung, về sau bị thương nên xin lui về dưỡng bệnh ở quê nhà.
Ông ấy cả đời này ngày vinh hoa phú quý từng qua, ngày nghèo khó khổ cực cũng từng nếm. Trải qua biến động của hai triều đại, nhìn quen phong vân thay đổi, tính tình ông ấy cũng trở nên phóng khoáng.
Khi có tiền, ông ấy uống rượu, ta ăn thịt. Cùng nhau nghe khúc xem kịch, ngồi nhìn gió cuốn mây tan. Khi không có tiền, ông ấy uống nước, ta ăn bánh. Ngồi ở đầu đường ngắm mưa, nhìn người đi đường vội vã.
Cha ta thường nói: “Vân Chu, đời người chẳng qua vài chục năm, công danh lợi lộc như cát bụi mà thôi. Sống tùy tâm mình là tốt rồi.”
Cho nên chí hướng cuộc đời của ta chính là hôm nay có rượu hôm nay say.
Gả vào Triệu gia, ta vốn cũng không nghĩ ngợi nhiều đến thế. Nếu Triệu Khải là một người tốt, vậy thì ta sẽ cùng hắn sống qua ngày. Nếu hắn không ra làm sao, vậy thì ta sẽ tự sống cuộc đời của riêng ta. Đời này của con người, chỉ cần giữ vững nội tâm thì sẽ không sợ không sống tốt.
Thế nhưng trước khi lâm chung, cha ta nói với ta: “Vân Chu, chuyến này con đến Triệu gia, hãy giúp cha xem xem bà ấy sống có tốt không.”
Ta hỏi cha: “Bà ấy là ai?”
Cha cười.
Ông ấy nhìn hoa hạnh rụng rơi ngoài cửa sổ, khẽ thốt một câu: “Lục dương yên ngoại hiểu hàn khinh, hồng hạnh chi đầu xuân ý náo. Phù sinh trường hận hoan bự thiểu, khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu. Bà ấy tên là Tạ Hạnh Xuân, sinh vào tháng tư tươi đẹp.”
Mà bà bà của ta, tên là Tạ Hạnh Xuân.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Khi mới vào Triệu gia, bà ấy chăm chú nhìn ta, cứ như đang thông qua ta để nhìn một người khác.
Bà ấy dung túng cho ta ra khỏi phủ dạo chơi. Lặng lẽ đứng dưới hành lang nhìn ta múa kiếm dưới trăng. Bạc tiền như nước đưa tới tay ta, chỉ vì để cho ta sống thoải mái hơn một chút. Thế nhưng bọn ta lại chưa từng trò chuyện với nhau. Ta chỉ biết lão phu nhân Triệu gia tuổi đã ngoài tứ tuần, tướng mạo tú lệ uyển chuyển nhưng không nói cười tùy tiện.
Trong phủ thỉnh thoảng có lời nghị luận vị thiếu phu nhân ta đây không ra thể thống gì, liền bị bà ấy nghiêm khắc trách phạt
Vào ngày giỗ của cha ta, ta cùng bà ấy nói câu đầu tiên. Bà ấy đứng dưới cây hoa hạnh.
Ta bẻ một cành hoa hạnh cho bà ấy, cười híp mắt nói: “Lục dương yên ngoại hiểu hàn khinh, hồng hạnh chi đầu xuân ý náo. Nghe nói người sinh vào tháng tư đẹp nhất, cho nên mới có cái tên Hạnh Xuân. Cành hoa này, tặng người, nguyện người trân trọng, vui vẻ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà bà khoảnh khắc ấy sụt sùi rơi lệ, đón lấy cành hoa kia rồi vội vã rời đi.
Từ đó về sau, ta liền mỗi ngày đến viện t.ử của bà bà làm ầm ĩ. Tặng bà ấy xuân sam tươi tắn, mang theo bà ấy dạo chơi bốn phương. Nhìn trúng thứ gì chơi vui, thứ gì mới mẻ, lập tức đưa tới trong tay bà ấy. Một tiếng một tiếng mẹ, gọi mãi gọi mãi liền vào trong tâm.
Ta gối lên gối bà ấy nghe tiếng ve kêu, bà ấy vuốt ve tóc mai của ta.
Bà bà nói: “Chờ sau khi ta chế-t sẽ giao Triệu gia cho con. Con là phu nhân danh chính ngôn thuận cưới về của Triệu Khải, ta sẽ lập di thư, bắt nó vĩnh viễn không được tái giá. Có Triệu gia làm cây đại thụ của con, con có thể hoan hoan hỷ hỷ sống cả đời.”
Ta mở mắt ra, nhìn thấy sự lo lắng của bà ấy. Yêu một người, sẽ vì người đó nghĩ đến chuyện lâu dài. Bà bà là thấy ta cả ngày chơi bời lêu lổng, sợ ta tương lai không có bà ấy che chở, sẽ sống khổ cực.
Buổi đêm, ta đi tìm bà bà. Nghe được âm thanh mệt mỏi của bà ấy.
“Triệu Thanh Tùng, ta gả cho ngươi hơn hai mươi năm, hầu hạ công bà, giáo dưỡng một đôi nhi t.ử. Vì tiểu thúc t.ử lo liệu hôn sự, tiễn tiểu cô t.ử xuất giá. Tự hỏi tận tâm tận lực. Thế nhưng ngươi lại cố tình vào chính ngày sinh thần của ta, đón một ngoại thất nữ vào cửa sao?”
Kẻ họ Triệu kia đùng đùng nổi giận: “Tạ Hạnh Xuân, ngươi đừng có ở đây kể công với ta. Năm đó nếu không phải ta ra mặt giúp đỡ, Tạ gia các ngươi đã sớm chịu tội lưu đày rồi! Ngươi phải ghi nhớ, có ta, mới có thể diện của ngươi! Có Triệu gia, mới có vinh hoa phú quý của ngươi!”
Bà bà hỏng mất mà gào lên: “Rõ ràng là do ông ấy dùng quân công đổi lấy! Ngươi lừa ta, ngươi cũng lừa ông ấy!”
Ta lặng lẽ đứng ở ngoài tường. Cúi đầu nhìn nhìn cái tráp trong tay. Bên trong đựng một vò rượu hoa hạnh, là hai năm trước ta ủ.
Ta xoay người chôn rượu ở dưới cây hoa hạnh. Ngày kế liền đề xuất với bà bà, ta muốn tới học viện Tắc Sơn đọc sách.
07
Lão thất phu họ Triệu kia chẳng phải là chắc chắn việc sau lưng bà bà không có ai có thể nương tựa, mới tùy ý bắt nạt bà ấy như thế sao?
Nay ta đã trúng Thám hoa, sẽ vào triều làm quan, xem ông ta còn dám phách lối nữa không.
Bà bà cùng ta đào vò rượu dưới gốc cây lên. Hai ta ngồi bệt dưới đất, dựa vào thân cây uống rượu.
Nghe được nguyên do ta tham gia võ cử, bà bà cười cười: “Đứa trẻ ngốc, Triệu Thanh Tùng không dám làm gì ta đâu. Con nhìn ăn mặc của ta, có từng ấm ức chính mình bao giờ? Hai nhi t.ử kia của ta, tuy rằng tùy tính một chút, thế nhưng bọn chúng cũng biết bảo vệ ta đấy. Còn về thiếp thất, ngoại thất của Triệu Thanh Tùng, ta căn bản không thèm để ý, tùy ông ta đi.”