Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 3



Nhưng Tiêu Cẩn Du lại là một nam nhân thích thái giám!

Còn ta lại là một nữ nhân giả dạng thái giám!

Kết cục đang chờ ta chỉ có hai con đường.

Một là bây giờ ta vùng khỏi lòng ngài rồi bỏ chạy, vậy thì ta sẽ bị c.h.é.m đầu vì tội kháng chỉ.

Hai là ta phối hợp với những việc ngài định làm tiếp theo, vậy thì ta sẽ bị c.h.é.m đầu vì tội khi quân.

Xưa nay ai rồi cũng phải c.h.ế.t, vậy cớ gì ta còn phải chịu uất ức rồi mới c.h.ế.t!

Thế là ta dùng hết sức giãy ra.

Không ngờ Tiêu Cẩn Du lại vô cùng phối hợp buông tay.

Ta không hề có chút phòng bị nào, lập tức ngã nhào xuống đất.

Mông ta đau đến mức tưởng như nứt làm tám mảnh.

Đau quá nên ta theo bản năng hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, tiếng kêu ấy vang vọng khắp nơi.

Ngay cả Tiêu Cẩn Du cũng không nhịn được mà khẽ nhướng mày.

Điều càng khiến ta không ngờ hơn là, Tiêu Cẩn Du vậy mà vẫn không trị tội ta.

Điều đó khiến ta không thể không nghi ngờ, chẳng lẽ ngài thật sự mê luyến ta rồi?

Không chỉ mình ta nghi ngờ, dường như cả hoàng cung cũng bắt đầu nghi ngờ như vậy.

Lúc ta vừa xoa m.ô.n.g vừa trở về chỗ ở thì Tiểu Hổ T.ử đã đứng sẵn ngoài cửa đón ta.

Hắn nhìn bàn tay đang xoa m.ô.n.g của ta, rồi lại nhìn gương mặt ta.

"Toàn công công cố ý dặn ta phải chăm sóc ngươi thật chu đáo."

Tiểu Hổ T.ử vừa nói vừa đỡ ta đi vào phòng.

Ta mơ hồ cảm thấy, hình như mọi người đều hiểu lầm chuyện gì đó.

Quả nhiên, Tiểu Hổ T.ử chưa bao giờ khiến ta thất vọng.

Hắn đỡ ta nằm sấp lên giường rồi nói: "Chín người trước đều kêu t.h.ả.m mãi không thôi, đến lúc c.h.ế.t mới bị khiêng ra khỏi đại điện. Chỉ có mình ngươi là mới kêu một tiếng đã tự đi ra được."

Nói xong, hắn liền leo lên giường ta, vừa bóp vai vừa đ.ấ.m lưng cho ta.

"Nếu sau này Đức công công được thăng quan tiến chức thì đừng quên tiểu nhân nhé."

Đến lúc này, cuối cùng ta cũng hiểu ý hắn.

Thăng quan tiến chức cái đầu nhà ngươi!

Mông ta là do ngã đau!

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, cả hoàng cung đều biết tiểu thái giám tên Tiểu Đức T.ử đã trở thành người được Hoàng thượng đặt nơi đầu quả tim.

Nếu chuyện này không có một phần công lao của Tiểu Hổ Tử, thì dù có đ.á.n.h c.h.ế.t ta, ta cũng không tin.

Vì ba chữ "đầu quả tim của bệ hạ", cả ngày hôm nay ở bên cạnh Tiêu Cẩn Du, ta đều cẩn thận từng li từng tí.

Ta chỉ sợ ngài đột nhiên hỏi một câu: "Hửm? Cố ý ngã để tranh sủng sao?"

May mà ngài không hỏi.

Ta không biết vì sao ngài không hỏi, nhưng chắc chắn ngài đã nghe thấy những lời đồn đại kia.

Đến chập tối, màn kịch ấy lại diễn ra thêm một lần nữa.

Tiêu Cẩn Du vẫn như cũ kéo ta vào lòng.

Cũng như cũ, tất cả mọi người trong điện đều lui ra ngoài.

Điều duy nhất khác với hôm qua là, lần này ta không giãy giụa.

Ta muốn xem thử rốt cuộc ngài định giở trò gì.

Ngay lúc ta còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Cẩn Du đã không chút do dự dùng một tay đẩy ta văng khỏi lòng ngài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không hề có chút chuẩn bị nào, ta lại giống hệt hôm qua, ngã phịch xuống đất.

Cái m.ô.n.g vốn đã đau như nứt làm tám mảnh, lần này lại đau như nứt thành mười sáu mảnh.

Đau đến mức ta lại hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

Khung cảnh cũ lại tái diễn.

Nhưng cũng không hoàn toàn giống lần trước.

Lúc ta cố gắng đứng dậy, vì m.ô.n.g đau quá nên vừa đứng lên lại ngồi phịch xuống.

Đau đến mức ta lại hét lên một tiếng nữa, nước mắt cũng theo đó tuôn rơi.

Lần này ta dứt khoát ngồi bệt dưới đất, nhìn Tiêu Cẩn Du, hận không thể lao tới c.ắ.n ngài một cái.

Đột nhiên ta cảm thấy vô cùng tủi thân.

Rõ ràng ta chỉ muốn đơn giản trở thành một hiệp nữ.

Giáo chủ còn nói với ta rằng g.i.ế.c Tiêu Cẩn Du cũng dễ như g.i.ế.c một con gà nên ta mới đến.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ngài ấy lừa ta.

Bây giờ chẳng những không thể làm hiệp nữ, mà còn có thể bất cứ lúc nào cũng khó giữ được trong sạch.

Càng nghĩ, nước mắt ta càng chảy dữ dội.

Cuối cùng, Tiêu Cẩn Du nhìn ta, khẽ nhíu mày rồi hỏi: "Ngươi khóc cái gì?"

Giọng nói lạnh lẽo đến mức khiến ta có cảm giác, chỉ cần ta dám khóc thêm một tiếng nữa thì sẽ lập tức bị đưa ra bãi tha ma.

Ta quỳ bò đến bên chân Tiêu Cẩn Du, ôm lấy đùi ngài rồi khóc còn to hơn.

"Nô tài e rằng xương cụt cũng đã gãy rồi, sau này còn biết hầu hạ bệ hạ thế nào đây?"

Ta khóc đến mức nước mắt lưng tròng, dáng vẻ vừa đáng thương vừa trung thành hết mực.

Dường như mỗi lần chỉ cần ta nói vài lời dễ nghe, Tiêu Cẩn Du đều sẽ thả ta trở về.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Sau khi ta thao thao bất tuyệt khen ngài suốt một nén hương, cuối cùng ngài cũng đại phát từ bi cho ta lui về.

Khi ta được người khiêng trở về, Tiểu Hổ T.ử vẫn đứng ở cửa đón ta như cũ.

Gương mặt thanh tú của hắn cười đến vô cùng đáng khinh, cứ như chuyện ta bị khiêng trở về là điều hết sức bình thường.

"Bệ hạ quả nhiên rất thương ngươi."

Hắn ngồi bên mép giường ta, giọng điệu nịnh nọt vô cùng.

Thương cái đầu ngươi!

Ta thật muốn để ngươi cũng nếm thử cảm giác đau này!

Không biết hắn lấy ở đâu ra một hũ t.h.u.ố.c mỡ rồi đưa cho ta.

"Vừa rồi có người mang tới, nói là bệ hạ sai đưa. Tiểu Đức Tử, chỉ mình ngươi mới có phần này."

Ta nhìn hũ t.h.u.ố.c mỡ, cảm thấy thật khó tin.

Chuyện này chẳng khác nào có người vừa tát ngươi một cái, rồi lại đưa cho ngươi một viên kẹo.

Tiêu Cẩn Du có lẽ đầu óc thật sự có vấn đề.

Ta thở dài, cảm thấy mình vẫn nên nhanh ch.óng nghĩ ra một kế sách vẹn toàn mới được.

Nhưng việc trước mắt vẫn là xử lý cái m.ô.n.g đang đau rát của ta.

"Tiểu Hổ Tử, đi chuẩn bị cho ta ít nước ấm."

Ta còn phải chườm m.ô.n.g.

Tiểu Hổ T.ử sửng sốt.

"Lấy nước ấm làm gì?"

"Ta chườm."