Ta liếc nhìn cái m.ô.n.g của mình.
Ánh mắt Tiểu Hổ T.ử lập tức thay đổi, cả khuôn mặt đỏ bừng.
Ta biết hắn lại nghĩ linh tinh nữa rồi.
Ta thở dài.
"Tiểu Hổ Tử, nếu ta nói ta và bệ hạ... thật sự chẳng làm gì cả, ngươi có tin không?"
Hắn gật đầu.
"Chín người trước cũng đều nói như vậy."
Ta thở dài.
Ta biết ngay mà!
"Đi lấy nước ấm đi."
Ta đành cam chịu số phận.
Sau khi Tiểu Hổ T.ử mang một thùng nước ấm trở về, gương mặt hắn vẫn đỏ bừng như cũ.
Hắn đặt thùng nước cạnh giường ta, đứng đó nhìn chằm chằm vào m.ô.n.g ta, dường như còn định giúp ta một tay.
Ta vội vàng nói: "Ngươi ra ngoài đi..."
Ta còn chưa kịp nói hết câu "ta không quen", hắn đã đáp một tiếng: "Được."
Nói xong, hắn lập tức chạy ra ngoài, không hề dây dưa thêm chút nào.
Vì m.ô.n.g đau đến mức đi lại khó khăn, Toàn công công còn đặc biệt tới báo cho ta biết, ta được nghỉ một ngày, không cần đến hầu hạ Tiêu Cẩn Du.
Trước khi đi, ông còn cười nói: "Tiểu Đức Tử, phúc của ngươi còn ở phía sau đấy!"
???
Không biết nếu bọn họ tận mắt nhìn thấy Tiêu Cẩn Du không hề có chút lưu tình nào mà đẩy ta khỏi lòng ngài, liệu còn nói được những lời ấy hay không?
Đúng vậy.
Ta bắt đầu nghi ngờ rồi.
Sau khi nghiêm túc suy nghĩ suốt cả một đêm, ta cảm thấy Tiêu Cẩn Du rất có thể... vốn dĩ không hề thích thái giám!
Lúc cung nữ của Thái hậu đến tìm ta, ta đang nằm sấp trên giường, ăn quýt mà Tiểu Hổ T.ử bóc cho.
Trước khi vào cung, ta cũng từng nghe nói về vị Thái hậu này, nghe nói bà là mẫu thân ruột của Tiêu Cẩn Du.
Sau khi Tiêu Cẩn Du đăng cơ, bà từng náo loạn một trận.
Còn rốt cuộc là vì chuyện gì thì không ai biết, chỉ biết từ đó về sau bà bắt đầu ăn chay niệm Phật, không còn hỏi đến chuyện bên ngoài nữa.
"Thái hậu nương nương muốn gặp Đức công công."
Tiểu cung nữ đứng ngoài cửa nói.
Tiểu Hổ T.ử bước tới, mỉm cười nói: "Tiểu Đức T.ử hành động bất tiện, để ta đưa hắn đi."
Tiểu cung nữ liếc nhìn Tiểu Hổ T.ử một cái, gương mặt nhỏ hơi ửng đỏ rồi gật đầu.
Mà ta còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị Tiểu Hổ T.ử kéo dậy khỏi giường.
Hắn ghé sát tai ta, khẽ nói: "Thái hậu muốn gặp ngươi, chẳng lẽ ngươi còn dám không đi?"
Ta không dám.
Tiểu Hổ T.ử đỡ ta, người vốn có thể tự đi được, cứ như đang dìu một kẻ bán thân bất toại.
"Ngươi cứ coi như mình bị thương rất nặng, vào trong rồi thì có thể không nói thì đừng nói."
Đến trước cửa điện, hắn lại ghé tai dặn dò.
Trên gương mặt hắn không còn vẻ cợt nhả thường ngày, chỉ còn lại sự lo lắng nhàn nhạt.
Trong lòng ta chợt thấy ấm áp, theo bản năng gật đầu.
Tiểu cung nữ dẫn ta bước vào đại điện.
Trên chiếc trường kỷ phía trên đang tựa một mỹ nhân.
Nhìn không rõ tuổi tác, chỉ có nơi đuôi mắt lộ ra vài dấu vết mờ nhạt của năm tháng.
"Ngươi chính là Tiểu Đức Tử?"
Mỹ nhân khẽ nheo mắt, giọng nói hòa cùng mùi đàn hương trong điện, nghe đặc biệt hiền hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta quỳ xuống hành lễ.
"Hồi bẩm Thái hậu nương nương, nô tài chính là Tiểu Đức Tử."
"Ừm, nghe nói gần đây Hoàng thượng rất sủng ái ngươi?"
Ánh mắt bà dừng trên m.ô.n.g ta.
Trời đất chứng giám!
Mông của ta thật sự là do tự mình ngã!
"Nô tài không dám nhận sự sủng ái của bệ hạ."
Ta dập đầu một cái.
Thái hậu được cung nữ bên cạnh đỡ dậy khỏi trường kỷ rồi chậm rãi bước đến trước mặt ta.
Bà dùng hộ giáp nhẹ nhàng nâng cằm ta lên.
"Quả thật là một gương mặt khiến người ta yêu thích."
Nghe thế nào cũng không giống đang khen ta.
"Ai gia gọi ngươi đến cũng không có ý gì khác, chỉ là nghe nói Hoàng thượng cuối cùng cũng tìm được một người hợp ý nên muốn gặp thử."
"Nếu Hoàng thượng đã thích ngươi, vậy thì hãy hầu hạ Hoàng thượng cho thật tốt."
Hả?
Đơn giản vậy thôi sao?
Ta mừng rỡ khôn xiết, dập đầu sát đất định xin lui.
Thái hậu lại khẽ thở dài.
"Ai gia có một túi thơm có thể làm dịu chứng đau đầu của Hoàng thượng, nhưng mỗi lần đưa cho Hoàng thượng thì người đều giận dỗi không chịu nhận, vậy ngươi cứ mang theo bên mình đi."
Hóa ra là đợi ta ở đây.
Tiêu Cẩn Du còn mắc chứng đau đầu sao?
Tiểu cung nữ lấy từ bên cạnh một túi thơm rồi đưa tới trước mặt ta.
Ta dùng hai tay nhận lấy túi thơm.
"Nô tài tuân mệnh."
"Nếu Hoàng thượng hỏi đến thì đừng nói là ai gia đưa."
Thái hậu chậm rãi nhắm mắt lại.
"Lui xuống đi, ai gia mệt rồi."
Chưa đầy nửa nén hương, ta đã bước ra khỏi Khải Hoa điện.
Tiểu Hổ T.ử đỡ ta trở về chỗ ở, vừa vào phòng đã ghé lại hỏi: "Thái hậu nói gì với ngươi vậy?"
Ta nhìn hắn rồi chớp chớp mắt.
"Tiểu Hổ Tử, ngươi đang lo cho ta sao?"
Hắn vốn luôn cợt nhả, hôm nay lại khác hẳn mọi khi.
Nghe ta hỏi như vậy, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ mất tự nhiên, quay đầu sang chỗ khác.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Ta đâu có."
Đúng là trẻ con.
Ta lấy túi thơm trong n.g.ự.c ra đặt lên bàn.
"Thái hậu bảo ta mang túi thơm này theo bên mình."
"Xem ra Thái hậu vẫn rất để tâm đến Hoàng thượng."
Ngón tay ta nhẹ nhàng vuốt lên hoa văn tinh xảo trên túi thơm.
Từ nhỏ ta đã không có phụ thân mẫu thân, nên đối với những chuyện như thế này luôn đặc biệt dễ cảm động.
Ta thật sự không hiểu, vì sao Tiêu Cẩn Du có một người mẫu thân luôn lo nghĩ cho mình như vậy mà cuối cùng vẫn trở thành một bạo quân.
"Ngươi quá đơn thuần rồi, trong cung không giống bên ngoài."
Tiểu Hổ T.ử nhìn ta, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
"Ngươi được thánh sủng, người muốn lấy mạng ngươi sẽ chỉ càng lúc càng nhiều hơn."
Ánh mắt hắn dừng lại trên túi thơm đặt trên bàn.