Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 5



Tiểu Hổ T.ử nói, trong túi thơm có trộn mấy loại d.ư.ợ.c liệu.

Những vị t.h.u.ố.c khác đều không có vấn đề, chỉ riêng một vị là có chút bất thường.

Nếu chỉ thỉnh thoảng ngửi qua thì không sao, nhưng ngửi trong thời gian dài sẽ trúng độc.

"Thái hậu muốn đầu độc ta sao?"

Ta trợn tròn mắt nhìn hắn.

Tiểu Hổ T.ử lắc đầu, vừa bóp nhẹ túi thơm vừa nói: "Loại độc này không đến mức lấy mạng người, nhưng có thể khiến người ta trở nên si ngốc."

Lão thái bà này thật quá độc ác, vậy mà lại dùng thủ đoạn hiểm độc như thế để đối phó ta!

Tiểu Hổ T.ử khẽ nheo mắt, sau đó ghé sát tai ta nói nhỏ: "Nghe nói chứng đau đầu của bệ hạ là do trúng độc gây nên, còn vị t.h.u.ố.c này..."

"Có thể lấy độc trị độc sao?"

"Chỉ khiến độc càng thêm độc."

Ta kinh ngạc quay đầu nhìn hắn.

Mặc dù Tiểu Hổ T.ử nói với ta rằng có lẽ Thái hậu không biết, chỉ là vô tình cho nhầm một vị t.h.u.ố.c, nhưng ta vẫn cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Xét cả tình lẫn lý, túi thơm này đều không thể giữ lại.

"Ngươi định vứt đi không phải túi thơm, mà là cái đầu của mình."

Tiểu Hổ T.ử nhìn ta thật sự định mang túi thơm đi vứt, bỗng nhiên buông một câu.

Ta khó hiểu nhìn hắn.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Hả?"

"Đó là đồ Thái hậu ban cho ngươi, ngươi cũng dám vứt? Có mười cái đầu cũng không đủ để c.h.é.m."

Hắn cầm lấy túi thơm từ tay ta.

Cuối cùng, hắn đổ hết d.ư.ợ.c liệu bên trong ra, thay bằng mấy vị t.h.u.ố.c có mùi hương tương tự.

"Thái hậu đã ban cho ngươi thì nhất định sẽ sai người để ý xem ngươi có mang theo bên mình hay không."

Hắn ném túi thơm trả lại cho ta.

Đến lúc này ta mới biết, hắn có dung mạo thanh tú như vậy mà không bị chọn đến hầu hạ Tiêu Cẩn Du, tất cả đều nhờ tâm cơ của hắn.

Tâm cơ của hắn còn sâu hơn ta nhiều.

Ta treo túi thơm bên hông, vô cùng nổi bật.

Nổi bật đến mức sáng hôm sau, khi ta hầu hạ Tiêu Cẩn Du thay y phục, ngài vừa liếc mắt đã nhìn thấy.

"Túi thơm ở đâu ra?"

Giữa đôi mày ngài đầy vẻ lạnh lẽo, không biết là vì mới thức dậy nên khó chịu hay là vì cái túi thơm của ta.

Ta phải trả lời thế nào đây?

Nói rằng mẫu hậu của ngài muốn hại c.h.ế.t ngài, tiện thể khiến ta hóa ngốc sao?

Cho dù có cho ta mười cái đầu óc, ta cũng không thể nói như vậy.

"Nhặt được."

Ta vừa cài đai ngọc cho Tiêu Cẩn Du vừa đáp: "Hôm qua nô tài nhặt được trong ngự hoa viên, thấy rất đẹp nên mang về đeo. Bên trong còn có d.ư.ợ.c liệu giúp tỉnh thần."

Ta tiếp tục chỉnh lại y phục cho ngài, không dám nhìn sắc mặt của ngài.

Đột nhiên ta có chút đau lòng cho ngài.

Từ nhỏ ta đã không có phụ thân mẫu thân, cũng không biết tình mẫu t.ử là gì.

Mà ngài rõ ràng có mẫu thân, vậy mà mẫu thân lại một lòng muốn hại c.h.ế.t ngài.

Tiêu Cẩn Du không nói thêm gì nữa.

Sau khi ta chỉnh y phục xong, ngài liền khởi giá lên triều.

Không biết có phải là ảo giác của ta hay không, nhưng ta bỗng cảm thấy ngài dường như cũng không tàn bạo như trong lời đồn.

Mỗi ngày, tất cả tấu chương dâng lên trước mặt ngài đều được ngài nghiêm túc phê duyệt.

Giống như lúc này, một tay ngài chống lên án thư, một tay cầm b.út son, tùy ý gạch vài nét trên tấu chương.

Chỉ mấy nét b.út đơn giản ấy đã chỉ ra được những điểm then chốt trong tấu chương.

Ngài bỗng nghiêng đầu nhìn ta.

Tay ta đang mài mực khẽ run lên, đầu ngón tay cũng dính một chút mực.

"Ngươi còn nhìn thêm một lần nữa, trẫm sẽ móc đôi mắt ngươi ra."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngài nói câu ấy hệt như đang nói hôm nay thời tiết không đẹp.

Là ta sai rồi.

Là ta đã sinh ra ảo giác.

Tiêu Cẩn Du đúng là một bạo quân!

Ta vội vàng quỳ xuống.

"Xin bệ hạ bớt giận. Bệ hạ thần thái anh tuấn, nô tài... nô tài nhất thời nhìn đến xuất thần..."

Đợi đến ngày ta trói được ngươi, ta cũng sẽ bắt ngươi khen ta như vậy!

Nghĩ đến đây, trong lòng ta dễ chịu hơn nhiều.

Thế là những lời nịnh nọt cũng tuôn ra càng thêm trôi chảy.

"Nô tài từ nhỏ không biết chữ, vậy mà hôm nay lại bị nét b.út của bệ hạ làm cho khâm phục. Kiếp này được hầu hạ bệ hạ quả thật là phúc khí tám đời nô tài mới tu được."

Tiêu Cẩn Du khẽ "hừ" một tiếng.

Ta lập tức ngậm miệng.

Sao lần này lời hay lại không có tác dụng?

Ta lén ngẩng mắt lên nhìn ngài một cái.

Không ngờ vừa liếc nhìn đã rơi thẳng vào đôi mắt của ngài.

Đôi mắt ấy tựa như nghiên mực mà ta vừa mới mài xong, đen sâu đến mức không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Tim ta lập tức lỡ mất một nhịp.

Trời đất chứng giám, thật sự không phải vì ta không chống đỡ nổi mỹ nhân kế.

Ta thật sự chưa từng gặp ai đẹp đến như vậy.

"Lại đây xoa huyệt Thái Dương cho trẫm."

Tiêu Cẩn Du đưa ngón trỏ khẽ điểm lên huyệt Thái Dương của mình.

Quả nhiên ngài mắc chứng đau đầu.

"Vâng."

Ta vội vàng đứng dậy.

Ngay khi đầu ngón tay ta vừa chạm lên huyệt Thái Dương của ngài, ta lập tức biết đại sự không ổn.

Đầu ngón tay ta vẫn còn dính mực vừa rồi...

"Xoa đi."

Thấy ta chậm chạp không có động tác, Tiêu Cẩn Du dừng b.út trong tay lại.

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng đáp: "Vâng."

Sau đó, ta trơ mắt nhìn vết mực đen trên huyệt Thái Dương của ngài càng lúc càng loang rộng, giống hệt như ta đã nhìn thấy đầu mình rơi xuống đất, m.á.u tươi theo đó lan ra khắp nơi.

May mà trước đây sư phụ cũng thường xuyên đau đầu, nên ta đã học được một tay xoa bóp rất khá.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, đôi mày vẫn luôn nhíu c.h.ặ.t của Tiêu Cẩn Du dần giãn ra.

Ngài cầm b.út son, lại phê thêm một nét lên tấu chương rồi hỏi: "Hôm qua Thái hậu gọi ngươi đến à?"

Chuyện này...

Ta nhìn chằm chằm vào vết mực kia rồi đáp: "Vâng."

"Bà ấy nói gì?"

"Thái hậu dặn nô tài phải hầu hạ bệ hạ thật chu đáo."

Làm thế nào mới có thể lặng lẽ lau sạch vết mực này đây?

Ta hơi cúi người, chăm chú nhìn chằm chằm vào vết mực ấy, chỉ mong đừng càng lau lại càng lem.

Đúng lúc ấy, Tiêu Cẩn Du đột nhiên quay đầu.

Sống mũi cao thẳng của ngài khẽ lướt qua ch.óp mũi ta, hơi thở nhàn nhạt phả lên gương mặt ta.

Theo bản năng, ta khẽ đưa đầu lưỡi l.i.ế.m môi.

Không ngờ đầu lưỡi lại chạm phải đôi môi của Tiêu Cẩn Du.

Xong rồi.

Ta c.h.ế.t chắc rồi.

Đầu óc ta lập tức trống rỗng.

Chỉ còn ba chữ "bãi tha ma" đang từng bước tiến về phía ta.