Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 8



Tiêu Cẩn Du không mở mắt, giọng nói khàn khàn.

Bây giờ nếu ta nói không phải, hắn sẽ tin sao?

Chẳng phải người ta đều nói Tiêu Cẩn Du hôn mê bất tỉnh, ngay cả thái y cũng bó tay hay sao?

Chẳng phải còn nói Tiêu Cẩn Du lành ít dữ nhiều, trong thời gian ngắn tuyệt đối không thể tỉnh lại sao?

Vậy tại sao ta vừa bước vào, hắn đã tỉnh rồi?

Thấy ta im lặng không nói, Tiêu Cẩn Du mới chậm rãi mở mắt.

Ý lạnh nơi khóe mắt hắn thoáng hiện rồi vụt qua, ánh mắt dừng trên người ta.

"Tại sao không nói?"

Ta bật khóc.

Ta còn biết nói gì đây?

Nói ta không phải, hắn sẽ tin sao?

"Bệ hạ có khát không? Có đói bụng không? Có muốn dùng t.h.u.ố.c không?"

Ta cuống quýt quỳ sụp xuống, nịnh nọt hỏi.

Dùng t.h.u.ố.c gì chứ?

Sao ta lại hỏi đến chuyện dùng t.h.u.ố.c?

Ta vừa nói cái gì vậy?

Ngay khi ta cho rằng mình sắp bị oan c.h.ế.t, Tiêu Cẩn Du lại buông tay ta ra rồi nhắm mắt lần nữa.

Thế là cảnh tượng ấy lại tái diễn.

Hắn không bảo ta đứng dậy.

Ta cứ thế quỳ trong tẩm cung của hắn suốt cả một đêm.

Mãi đến sáng hôm sau.

Đúng lúc ta đang âm thầm mắng Tiêu Cẩn Du đến lần thứ một trăm tám mươi, hắn lại tỉnh.

"Sao ngươi vẫn còn ở đây?"

Hắn nhìn ta đang quỳ bên mép long sàng, khẽ nhíu mày.

Ta cố nén sự bất mãn trong lòng, miễn cưỡng nở nụ cười.

"Nô tài chờ để hầu hạ bệ hạ."

"Trẫm khát."

Giọng hắn khàn đặc, chắc là vì cổ họng bị thương.

Ta đáp một tiếng "Vâng", rồi chậm rãi chống tay vào chiếc bàn nhỏ bên cạnh để đứng dậy.

Nhưng còn chưa kịp đứng vững, Tiêu Cẩn Du đột nhiên khẽ kéo tay ta.

Vốn dĩ chân ta đã quỳ tê cứng, nay lại bị kéo bất ngờ như vậy.

Nếu ta không ngã lên long sàng thì đúng là chẳng hợp lẽ thường.

Mà hiển nhiên, ta là một người rất hợp lẽ thường.

Hai tay ta chống lên long sàng, gương mặt chỉ còn cách mặt Tiêu Cẩn Du chừng hai tấc.

Trong khoảnh khắc ấy, ta chỉ cảm thấy khí huyết dâng trào.

"Bệ... bệ hạ..."

Nếu ta nói ta không cố ý, hắn sẽ tin sao?

Hắn không tin.

Không chỉ hắn không tin.

Ngay cả Toàn công công, Cố Bạch cùng các vị thái y phía sau vừa bước vào, hẳn cũng đều không tin.

Cố Bạch là người đầu tiên ho khẽ một tiếng.

"Hai người cứ tiếp tục."

Nói xong, hắn liền dẫn theo cả đám người lui ra ngoài.

Lúc khép cửa, hắn còn làm mặt quỷ với ta rồi cười nói: "Nhớ chú ý long thể của bệ hạ."

???

Cứu mạng!

Thật sự không phải như các ngươi nghĩ đâu!

Ta thấp thỏm quay đầu lại nhìn Tiêu Cẩn Du đang nằm dưới thân mình.

Không hiểu vì sao, ta bỗng cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, theo bản năng khẽ l.i.ế.m môi.

Vừa l.i.ế.m môi xong, trong đầu ta lập tức hiện lên cảnh đầu lưỡi mình ngày hôm ấy vô tình chạm lên đôi môi của Tiêu Cẩn Du.

Mặt ta lập tức nóng bừng.

Mà sắc mặt Tiêu Cẩn Du cũng lập tức sa sầm.

"Xem ra ngươi quả thật si tình với trẫm đến tận xương tủy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta bị Tiêu Cẩn Du hất thẳng xuống dưới long sàng.

Lăn một vòng trên mặt đất xong, ta quyết định vẫn nên giải thích hành động vừa rồi của mình.

"Ta... Nô tài... vừa rồi chân bị tê nên mới như vậy..."

Tiêu Cẩn Du liếc nhìn ta một cái rồi nhắm mắt lại.

Một lúc sau, hắn mới thản nhiên nói: "Xem ra đôi chân của ngươi cần phải rèn luyện thêm."

Ta nằm mơ cũng không ngờ, cách nhiều năm như vậy, ta lại còn có ngày bị phạt đứng tấn.

Lúc Toàn công công dẫn Cố Bạch và thái y bước vào lần nữa, ta đang đứng tấn vững vàng ngay trước long sàng.

"Bệ hạ quả thật nhã hứng."

Cố Bạch nhìn ta rồi bật cười.

Tiêu Cẩn Du liếc hắn một cái, đưa tay ra để thái y bắt mạch.

"Bệ hạ đã không còn đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm là được."

Thái y thu tay về, cung kính lui sang một bên.

Sao lại không còn đáng ngại nữa?

Chẳng lẽ giữa "lành ít dữ nhiều" và "không còn đáng ngại" chỉ cách nhau đúng một giấc ngủ sao?

Vì sao ta vừa đến, hắn đã từ chỗ lành ít dữ nhiều biến thành không còn đáng ngại?

Ngay cả Toàn công công dường như cũng có chút kinh ngạc, ánh mắt nhìn ta còn mang theo vài phần ý vị mà ta không hiểu nổi.

Cố Bạch cười nói: "Xem ra Đức công công đúng là linh vật của bệ hạ, vừa đến là bệ hạ chuyển nguy thành an."

Xin miễn đi!

Cái mũ lớn như vậy, ta nào dám đội.

Toàn công công đứng phía sau cười phụ họa: "Đúng vậy, Tiểu Đức T.ử đối với bệ hạ quả thật tận tâm tận lực."

Ông ấy nhìn thấy lúc nào mà bảo ta tận tâm tận lực chứ?

"Trên đường đến đây, nghe nói bệ hạ nguy cấp, Tiểu Đức T.ử còn rơi cả nước mắt."

Toàn công công lại bổ sung thêm một câu.

Trời cao ơi!

Ta chỉ ngáp một cái mà thôi.

Hai giọt nước bị ép ra từ khóe mắt cũng tính là nước mắt sao?

Đừng nói bừa nữa.

Tiêu Cẩn Du vốn đã hiểu lầm ta rồi.

Tiêu Cẩn Du nhìn về phía ta, khẽ nhướng mày.

"Ồ?"

Ta chỉ có thể gượng cười, không dám phủ nhận, cũng chẳng dám hùa theo.

Trong điện lập tức rơi vào yên tĩnh.

Ta mím môi đầy lúng túng, nhất thời không biết có nên nói gì để phá vỡ bầu không khí ngượng ngập này hay không.

Cuối cùng vẫn là Tiêu Cẩn Du lên tiếng trước.

"Đã bắt được thích khách chưa?"

Người hắn hỏi là Cố Bạch.

Câu hỏi này thật hay.

Vừa hóa giải được bầu không khí gượng gạo trước mắt, lại đúng là điều ta muốn nghe.

Cố Bạch gật đầu.

"Vi thần chính là đến xin bệ hạ chỉ thị, nên xử trí hắn như thế nào."

Lời ấy lọt vào tai khiến trái tim ta lạnh buốt.

Võ công của Giáo chủ tuy không thể nói là thiên hạ vô địch, nhưng cũng mạnh hơn ta không biết bao nhiêu lần.

Đến cả ngài ấy cũng bị bắt.

Đôi chân đang đứng tấn của ta lập tức không còn vững nữa.

"Là người phương nào?"

Tiêu Cẩn Du khẽ nhíu mày.

Toàn công công liếc nhìn ta một cái, thấy Tiêu Cẩn Du không có ý bảo ta lui xuống, mới vội vàng bước tới đỡ hắn ngồi dậy, rồi nhận chén nước vừa được tiểu thái giám bưng vào đưa cho hắn.

Quả nhiên là lão nhân hầu hạ bên cạnh Tiêu Cẩn Du nhiều năm.

Chỉ cần Tiêu Cẩn Du khẽ nhíu mày, ông ấy đã biết hắn cần gì.

Đợi Toàn công công hầu hạ xong xuôi, Cố Bạch mới tiếp tục nói: "Là Giáo chủ của tà giáo tên Thanh Long giáo."

Nghe đến ba chữ "Thanh Long giáo", tim ta lập tức run lên.

Tiêu Cẩn Du nhấp một ngụm nước rồi gật đầu.

"Tùy ngươi xử trí."

"Vi thần tuân chỉ."