Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 9



Sau khi tất cả mọi người lui ra ngoài, Tiêu Cẩn Du nhìn đôi chân đang khẽ run của ta rồi nói: "Trẫm vốn tưởng ngươi có chút võ nghệ."

Hắn có ý gì đây?

Đang nghi ngờ ta sao?

Ta vội vàng đáp: "Không có, không có. Nô tài từ nhỏ đã là hạng người trói gà không c.h.ặ.t."

Tiêu Cẩn Du ngước mắt nhìn gương mặt ta, khẽ chậc một tiếng, rồi bảo ta lui xuống.

Được hắn cho lui khiến ta có cảm giác vừa mừng vừa sợ.

Ta lập tức chẳng nói chẳng rằng, nhanh chân chuồn mất.

Nhưng vừa rời đi, ta liền phát hiện có điều không ổn.

Bởi vì liên tiếp mấy ngày sau, Tiêu Cẩn Du đều không triệu kiến ta.

Điều này không giống phong cách của hắn.

Hoàn toàn trái với hình tượng một vị hoàng đế thích giữ thái giám bên cạnh như trong lời đồn.

Việc ấy khiến ta thấp thỏm không yên.

Đến cả Tiểu Hổ T.ử cũng nhận ra có điều bất thường.

Hắn ghé lại gần ta, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Đức Tử, ngươi có phải đã làm gì chọc giận bệ hạ không?"

Ta lắc đầu.

Ta cẩn thận hồi tưởng lại mọi việc mình làm trong hai ngày qua, dường như chẳng có chuyện gì khiến Tiêu Cẩn Du nổi giận cả.

Ngoại trừ chuyện ta là người của Thanh Long giáo.

Thanh Long giáo...

Chẳng lẽ Tiêu Cẩn Du đã bắt đầu điều tra thân phận của ta rồi?

Ngay lúc ấy, ta mới thật sự hiểu thế nào là họa vô đơn chí.

Ta nhìn tiểu cung nữ đi phía trước, thấp thỏm hỏi: "Vị tỷ tỷ này, tỷ có biết Thái hậu nương nương triệu nô tài đến là vì chuyện gì không?"

Cung nữ trong cung Thái hậu đến truyền khẩu dụ bảo ta đi yết kiến Thái hậu, Tiểu Hổ T.ử vốn cũng định theo cùng, nhưng lại bị tiểu cung nữ ngăn lại.

Tiểu cung nữ phía trước vẫn không ngừng bước, giọng nói nhỏ nhẹ: "Tâm tư của Thái hậu nương nương, nô tỳ không dám tự tiện suy đoán."

Hay lắm.

Ý là không định nói cho ta biết.

Ta siết nhẹ chiếc túi thơm bên hông đã được thay mới, trong lòng dâng lên một trận bi thương.

Rất nhanh đã đến Khải Hoa điện.

Tiểu cung nữ lần trước vẫn đứng chờ ngoài cửa, thấy chúng ta đến liền đẩy cửa ra.

Thái hậu vẫn như lần trước, nghiêng người tựa trên nhuyễn tháp.

Ta ngoan ngoãn quỳ xuống hành lễ thỉnh an.

"Nghe nói Hoàng thượng đã nhiều ngày không gặp ngươi?"

Giọng Thái hậu lười biếng, như thể vừa mới tỉnh ngủ.

Ta không ngờ bà sẽ hỏi chuyện này, ngẩn người một lát mới đáp: "Vâng."

Ngay sau đó là tiếng y phục sột soạt.

Ta lén ngẩng đầu lên, liền thấy Thái hậu đã ngồi dậy khỏi nhuyễn tháp.

Bà nhìn ta rồi hỏi: "Túi thơm của ngươi đã để Hoàng thượng nhìn thấy?"

Ta cúi đầu nhìn túi thơm bên hông mình.

Đã đeo bên người thế này, muốn không nhìn thấy cũng khó.

Đừng nói, Tiểu Hổ T.ử quả thật có tài.

Từ khi mang túi thơm này, ngay cả tật xấu thường ngày đầu óc mê man của ta cũng biến mất.

Quả nhiên có công hiệu tỉnh thần.

"Ngươi nói với Hoàng thượng túi thơm ấy là do ai gia ban cho sao?"

Thái hậu lại hỏi tiếp.

Ta vội vàng đáp: "Nô tài nói là nhặt được ở bên ngoài."

Lời vừa dứt, trong điện lập tức rơi vào yên tĩnh.

Chẳng lẽ ta nói sai rồi?

Không thể nào chứ?

Ta không c.h.ế.t dưới tay Tiêu Cẩn Du, chẳng lẽ lại sắp c.h.ế.t dưới tay Thái hậu?

"Hoàng thượng vì sao không gặp ngươi?"

Một lúc sau, Thái hậu mới chậm rãi lên tiếng.

Sao chuyện này lại hỏi ta?

Đáng lẽ phải đi hỏi Tiêu Cẩn Du mới đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Làm sao ta biết vì sao hắn không chịu gặp ta.

Nhưng ta vẫn không dám càn rỡ, chỉ ngoan ngoãn đáp: "Nô tài không biết."

"Có lẽ... trong cung lại có tiểu thái giám mới vào."

Ta thuận miệng bịa ra một lời giải thích.

Mặc dù ta biết rõ Tiêu Cẩn Du có lẽ vốn không thích thái giám, nhưng tất cả mọi người đều cho rằng hắn thích thái giám.

Giải thích như vậy chắc chắn sẽ không ai nghi ngờ.

Hiển nhiên, Thái hậu cũng tin điều ấy.

"Ngươi vẫn phải để tâm hầu hạ Hoàng thượng hơn mới được."

Thái hậu lại ngả người xuống nhuyễn tháp.

"Ở bên cạnh Hoàng thượng hầu hạ, có chuyện gì đều có thể nói với Tiểu Toàn Tử."

Đúng là một bộ dáng từ mẫu.

Tiêu Cẩn Du bị thương nặng đến vậy, cũng chẳng thấy bà sang thăm lấy một lần.

Trong lòng ta khẽ khinh thường, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười đáp: "Vâng."

Thái hậu giơ tay che miệng ngáp một cái.

Bà còn chưa kịp nói tiếp, đã có cung nhân vào bẩm báo: "Khởi bẩm Thái hậu nương nương, bệ hạ giá lâm."

Thái hậu khựng lại, rồi liếc nhìn ta đang quỳ dưới đất.

"Cho hắn vào."

Bà lười nhác lên tiếng.

Ngay sau đó, toàn bộ cung nhân đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

Còn tình cảnh của ta lúc này lại vô cùng lúng túng.

Bởi từ đầu ta đã quỳ sẵn rồi.

Đợi đến khi Tiêu Cẩn Du đi đến bên cạnh, ta mới dập đầu hành lễ.

"Hôm nay Hoàng thượng thật có nhã hứng đến chỗ ai gia."

Giọng Thái hậu vẫn mang ý cười, nhưng không hề có lấy một tia ấm áp.

Tiêu Cẩn Du đứng bên cạnh ta, mỉm cười đáp: "Nhi thần nghe nói một tên nô tài của nhi thần đến chỗ mẫu hậu, nên đặc biệt sang xem thử có phải hắn đã làm điều gì khiến mẫu hậu không vui, để còn thay hắn bồi tội với mẫu hậu."

Tiêu Cẩn Du vốn rất hiếm khi cười.

Nhưng lúc này, ta lại chẳng hề cảm thấy hắn đang có tâm trạng tốt.

Rõ ràng khóe môi vẫn mỉm cười, nhưng từng lời nói ra đều lạnh lẽo như băng.

"Đắc tội thì không đến mức."

Thái hậu khép hờ đôi mắt.

"Ai gia chỉ thấy Hoàng thượng khó khăn lắm mới có được một người tri kỷ, nên tiện thể dạy dỗ hắn vài câu mà thôi."

"Nếu Hoàng thượng đã đến, vậy cứ dẫn người đi đi."

Bộ dáng ấy giống như nhìn thêm một cái cũng thấy phiền lòng.

Nụ cười trên mặt Tiêu Cẩn Du lập tức tan biến.

Sắc mặt hắn lạnh như phủ sương, đôi mắt cũng lạnh đến mức khiến người ta khiếp sợ.

"Nhi thần xin cáo lui."

Lúc rời đi, hắn còn thuận chân đá nhẹ ta một cái.

Ý của hắn ta đều hiểu, tâm trạng của hắn ta cũng có thể thông cảm.

Nhưng đá ta một cái như vậy, có phải hơi thất lễ rồi không?

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Thôi vậy.

Mặc kệ hắn có thất lễ hay không, giữ được mạng mới là quan trọng nhất.

Ta vội vàng lon ton theo sau, cười nịnh hỏi: "Bệ hạ thật sự là đến tìm nô tài sao?"

Tiêu Cẩn Du dừng bước rồi quay đầu nhìn ta.

Hắn thật sự rất đẹp.

Đứng ngược sáng càng tựa như thần tiên giáng thế.

"Cách xa trẫm một chút."

Hắn khẽ nhíu đôi mày đẹp.

"Giữ khoảng cách ba thước."

Ta chớp chớp mắt, hoàn toàn không hiểu hắn có ý gì.

Ngay sau đó lại nghe hắn nói: "Sau này, trừ khi trẫm cho phép ngươi đến gần, nếu không đều phải giữ khoảng cách ba thước."

Đây lại là quy định kỳ quái gì nữa?

Hắn lại nổi cơn gì vậy?