Ta và bạn thân cùng nhau xuyên vào sách, Hệ thống bắt ta công lược Thái t.ử u ám, bắt nàng ấy công lược Vương gia bụng dạ đen tối.
Hai bọn ta tận tụy công lược suốt năm năm trời, tiến độ công lược cứ dừng ở 90% không nhúc nhích.
Ta: “Ta hết hơi rồi, muốn nằm yên cho xong.”
Bạn thân: “Vậy… giả chế-t bỏ trốn?”
Ta: “Trốn đi, trốn chung.”
Bọn ta dùng toàn bộ số điểm tích lũy được trong mấy năm qua để cùng nhau giả chế-t rời khỏi kinh thành.
Hai năm sau, khi bọn ta đang nghêu ngao hát hò câu cá bên bờ sông, thì bị một đám tặc t.ử xông ra bắt giữ. Chúng cầm bức họa đối chiếu với bọn ta, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
“Mấy năm nay quý nhân kinh thành rất chuộng tìm thế thân bạch nguyệt quang.”
Tặc t.ử chỉ vào ta: “Người này, đưa đến Thái t.ử phủ, có thể được năm mươi lượng bạc!”
Hắn ta lại chỉ vào bạn thân của ta: “Người kia, đưa đến Túc An Vương phủ, có thể được một trăm lượng bạc!”
Ta, bạn thân: “??”
Không phải chứ, dựa vào đâu mà nàng ấy lại đắt hơn ta?
1
Ta là quý thiếp được sủng ái nhất trong Thái t.ử phủ, Thái t.ử chưa có Thái t.ử phi, tương đương với việc ta chính là nữ chủ nhân của Thái t.ử phủ. Ai nấy đều tưởng ta sống sung sướng vui vẻ, nào biết trong lòng ta khổ sở biết bao!
Ta ngồi trong sương phòng trên tầng cao nhất của Trích Tinh lâu, nhìn xuống kinh thành phồn hoa phía dưới mà thở dài thườn thượt.
Tiếng “kẹt” vang lên, cửa phòng được đẩy ra. Nha hoàn dẫn một mỹ nhân ăn mặc tinh xảo vào, sau đó cung kính lui ra ngoài.
Các tiểu nhị ở Trích Tinh lâu sớm đã được dặn dò, hai vị quý nhân này quan hệ thân thiết, khi trò chuyện không thích người ngoài làm phiền.
Ngay khoảnh khắc nha hoàn đóng cửa, Lương Hỷ lập tức khom lưng, sau đó đá văng giày, “thoắt một cái” bò lên sập gỗ, nằm hình chữ “đại”.
“Hô~ thoải mái quá.”
Không còn chút hình tượng nào.
Ta chê bai nhìn nàng ấy: “Vương gia nhà ngươi có biết ngươi phóng khoáng thế này không?”
Nàng ấy chỉ vào đống vỏ hạt dưa dưới chân ta: “Thái t.ử nhà ngươi có biết ngươi ăn nhiều thế này không?”
“Ai.” Ta thở dài một tiếng, theo thông lệ hỏi: “Tiến độ công lược của ngươi bao nhiêu rồi?”
“90.1, còn ngươi thì sao?”
“Tốt hơn ngươi một chút, 90.2.”
Bọn ta nhìn nhau, trong mắt đối phương đều thấy sự tuyệt vọng.
Ta tên là Từ Gia, vốn chỉ là một nữ sinh đại học bình thường. Mùa hè đi leo núi cùng bạn thân Lương Hỷ thì gặp tai nạn, hai bọn ta cùng nhau xuyên vào sách. Trong đầu còn trói buộc với một cái Hệ thống công lược nào đó.
Hệ thống bắt ta công lược Thái t.ử u ám Phó Hàm Thâm, bắt Lương Hỷ công lược Vương gia bụng dạ đen tối Phó Ngôn An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc đầu hai bọn ta không để tâm, dù sao thì, nam nhân mà, thế kỷ 21 đã giải mã loài nam nhân này rõ mồn một rồi. Bọn ta nghĩ chắc chắn có thể dễ dàng nắm thóp.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Mới đầu, quả thực đúng như bọn ta dự đoán. Tiến độ công lược tăng lên vùn vụt, tuy rằng sau khi đạt 50% thì tốc độ tăng bắt đầu chậm lại, nhưng vẫn đang tăng. Cho đến năm ngoái, tiến độ công lược của bọn ta đạt tới 90%, sau đó… không nhúc nhích nữa. Nó không nhúc nhích nữa đó!
Bọn ta vô số lần nghi ngờ chương trình của Hệ thống bị hỏng, nhưng Hệ thống chế-t cũng không thừa nhận.
Rõ ràng đối tượng công lược đã dốc lòng dốc dạ với bọn ta, rõ ràng yêu bọn ta yêu sâu đậm…
Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu?
Bọn ta nghĩ không thông.
Kinh thành phồn hoa, tiểu thương phía dưới đang rao bán, ca kỹ đang hát những khúc điệu nhỏ, còn có trẻ con đuổi bắt đùa nghịch. Thịnh vượng phát đạt, khiến người ta ngưỡng mộ.
Ta đột nhiên lại nghĩ, ta và Lương Hỷ đều đã xuyên đến đây năm năm rồi, năm năm đều ném hết lên người nam nhân. Nhiệm vụ công lược này còn khả năng cao là thất bại, đến lúc đó bọn ta bị xóa sổ, chẳng được cái gì cả, lỗ vốn quá đi!
“Này.” Ta ném hạt dưa vào mặt Lương Hỷ: “Thương lượng với ngươi một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Ta không muốn làm nữa, muốn nằm yên cho xong.”
“Cái gì?” Nàng ấy ngồi dậy: “Không làm nhiệm vụ công lược nữa à?”
Ta gật đầu: “Thế giới rộng lớn, ta muốn đi xem thử.”
Lương Hỷ nhìn ta, ánh mắt hơi phức tạp.
Trong lòng ta bỗng “thịch” một cái, chẳng lẽ nàng ấy vẫn muốn tiếp tục?
Vậy ta một mình đi lang thang cũng không phải không được, chỉ là thấy cô đơn lạ thường, nếu mà…
Suy nghĩ của ta đang bay xa, thì nghe thấy nàng ấy hét lên một tiếng kỳ quặc.
“Mẹ kiếp, bà đây sớm đã không muốn làm nữa rồi!
“Ngươi không biết đâu, tên Phó Ngôn An đó, tuy rằng bảo dưỡng ổn thỏa, vóc dáng rất đẹp, tướng mạo cũng không chê vào đâu được, nhưng hắn đã ba mươi tuổi rồi đấy! Nói năng hành sự đều một mùi gia trưởng, ta thật sự không chịu nổi.”
Nàng ấy trợn ngược mắt, vẻ mặt chê bai xuất hiện trên gương mặt mỹ nhân này vô cùng lạc quẻ.
Trong lòng ta kích động: “Vậy, chúng ta giả chế-t bỏ trốn?”
“Trốn thì trốn.” Nàng ấy nói: “Tìm ngày lành tháng tốt, chúng ta cùng nhau giả chế-t.”
2
Đêm đó khi trở về Thái t.ử phủ, ta vừa hay gặp đúng Phó Hàm Thâm đang ra ngoài làm việc.
Hắn nhìn thấy ta, cười từ trên ngựa xuống, sải bước đi tới trước xe ngựa.
Ta đứng trên xe ngựa, dang tay về phía hắn. Phó Hàm Thâm thuần thục ôm lấy ta vào lòng.
Hắn vững vàng bế ta đi về phía Thái t.ử phủ, nha hoàn tiểu tư bên cạnh đều cúi đầu né tránh.