“Lại đi đâu chơi thế?”
Giọng hắn trầm thấp dễ nghe.
“Đi Trích Tinh lâu.”
Ta không giấu hắn, cũng không giấu được hắn: “Ta hẹn uống trà với Lương Hỷ.”
Hắn vẫn luôn biết ta quan hệ tốt với Lương Hỷ.
Hắn cúi đầu nhìn ta một cái: “Nàng với Lương Hỷ đúng là giống tỷ muội ruột, quan hệ tốt nhường này?”
“Đương nhiên.” Ta chớp chớp mắt, nửa đùa nửa thật nói: “Nếu có một ngày bọn ta chế-t, ta cũng muốn chôn cùng chỗ với nàng ấy, như vậy có thể ngày ngày cùng trò chuyện rồi.”
“Hồ đồ.”
Chân mày Phó Hàm Thâm hơi nhíu lại, nhuốm một tia không vui.
Ta vùi mặt vào n.g.ự.c hắn: “Được rồi được rồi, không nói nàng ấy nữa.
“Thái t.ử điện hạ, ngài có thích ta không?”
Đợi vài giây, không đợi được câu trả lời của hắn.
Ta ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy khóe miệng hơi mím của hắn. Hắn bế ta vào phòng, cẩn thận đặt ta lên sập, nhưng lại không buông ra, ngược lại nhân đà đó ôm lấy ta vào lòng.
“Từ Gia, cô có thích nàng hay không, nàng không biết sao?”
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta cười: “Ta đoán, ngài thích ta.”
Nhưng không yêu ta. Nếu không thì ta công lược ngài năm năm rồi, tại sao vẫn chưa công lược thành công?
Phó Hàm Thâm hừ cười một tiếng, đưa tay vuốt ve gương mặt ta, sau đó cúi người hôn xuống.
Lúc ý loạn tình mê, ta nghe thấy hắn thì thầm bên tai ta.
“Từ Gia, hứa với cô, mãi mãi, không được rời bỏ cô.”
…
Ngày lành tháng tốt mà ta và Lương Hỷ chờ đợi đã lâu rất nhanh đã tới.
Rằm tháng Tám, Hoàng cung tổ chức một bữa tiệc Trung thu lớn náo nhiệt. Phó Hàm Thâm với tư cách là Thái t.ử, Phó Ngôn An với tư cách là Túc An Vương có quyền có thế tất nhiên đều sẽ tham dự.
Quan lại và hoàng thân quốc thích tham gia yến tiệc Trung thu này đa phần đều sẽ mang theo gia quyến. Ta và Lương Hỷ tất nhiên cũng sẽ tới.
Bọn ta dùng số điểm tích lũy trong năm năm này đổi với Hệ thống cơ hội giả chế-t lần này.
Nó liên tục xác nhận với bọn ta có chắc chắn muốn đổi hay không. Sau khi nhận được lời khẳng định của bọn ta, rõ ràng là giọng máy móc không chút da-o động, ta lại nghe ra được mùi vị nghiến răng nghiến lợi.
[Gợi ý hữu nghị: Sau khi đổi hết điểm, hậu quả phát sinh cần ký chủ tự mình gánh chịu.]
Ta và Lương Hỷ cũng không có ý kiến gì, dù sao cũng mang tâm thái sống được ngày nào hay ngày đó.
Sau khi đổi điểm thành công, Hệ thống đưa ra nhắc nhở cho bọn ta vào ngày hôm qua. Nói đêm nay trong yến tiệc Trung thu sẽ có thích khách ám sát. Bọn ta chỉ cần nhìn chuẩn thời cơ, tự mình làm mình chế-t, đến lúc đó Hệ thống tự nhiên sẽ ra tay, bảo đảm bọn ta chế-t thấu, rồi sau đó bảy ngày sau sẽ hồi sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Làm việc với Hệ thống, ta vẫn tương đối tin tưởng.
Tiệc Trung thu tổ chức vô cùng hoành tráng, khắp các ngõ ngách trong Hoàng cung treo đầy hoa đăng, còn có vũ cơ xinh đẹp nhảy múa trên đài.
Phó Hàm Thâm dắt ta đi dạo một vòng, thấy ta hai mắt sáng rực, hắn nghiêng đầu hỏi ta: “Đẹp không?”
“Đẹp.”
“Vậy lát nữa cô cho người treo hoa đăng ở Thái t.ử phủ.”
Nghe vậy, ta khựng lại một chút, quay đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, thế mà lại bị tình yêu không chút che giấu trong mắt hắn làm cho nóng ran, vội vàng quay đầu đi.
Nói thật, Phó Hàm Thâm đối với ta thực sự khá tốt, mấy năm nay không hề để ta chịu thiệt chút nào. Thế nhưng thì sao chứ, tiến độ công lược cứ trì trệ không nhúc nhích, ta thực sự không thể lạc quan chờ đợi thêm được nữa.
Lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, ta nghe thấy tiếng của Lương Hỷ. Vừa ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy Túc An Vương ôm ngang nàng ấy đi tới, Lương Hỷ không ngừng giãy giụa, sắc mặt Túc An Vương trầm xuống đến đáng sợ.
Ta khựng lại, Lương Hỷ đã nhìn thấy ta, không ngừng vẫy tay về phía ta.
Nàng ấy thoát ra khỏi lòng Phó Ngôn An, nhảy nhót đi tới.
“Ngươi làm gì thế?”
“Trẹo chân rồi.” Nàng ấy xua tay: “Không nghiêm trọng, không sao.”
Phó Hàm Thâm hành lễ với Phó Ngôn An: “Hoàng thúc.”
Bọn họ đương nhiên có chuyện của bọn họ để trò chuyện. Bọn ta liền ngầm hiểu ý mà tách ra, đi về phía chỗ ngồi của mình.
Ta đỡ lấy Lương Hỷ: “Chân ngươi thế này, có làm lỡ hành động tối nay không?”
“Không lỡ.” Lương Hỷ nói khẽ: “Chỉ cần nghĩ đến từ nay về sau có thể bay nhảy tự do tự tại, ta đã kích động đến mức không ngủ được rồi!”
“Ta cũng vậy!”
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng ấy, kích động giậm chân.
3
Tiệc Trung thu tiến hành đến một nửa, đều rất thuận lợi, không có chuyện gì xảy ra. Nhưng ta và Lương Hỷ lại biết, đây chỉ là sự yên bình trước cơn bão.
Quả nhiên, vào lúc đóa pháo hoa đầu tiên nổ tung trên bầu trời, một người mặc đồ đen đột ngột lao lên từ trong hồ, cầm kiếm đ.â.m về phía Hoàng đế.
“Bảo vệ bệ hạ! Có thích khách!”
Tiếng gọi ch.ói tai của Thái giám vang lên. Đám đông trong nháy mắt hỗn loạn.
Đây là một cuộc ám sát có tổ chức, có mưu mô, thích khách không ngừng xuất hiện từ khắp mọi nơi. Mà Ngự lâm quân lại không biết bị cái gì chặn lại, mãi vẫn không tới.
Các quý nhân hoảng loạn chạy trốn tứ phía. Ta và Lương Hỷ cũng bị đám đông xô đẩy làm lạc mất nhau, đang lúc không biết làm sao, tay bỗng bị ai đó nắm lấy.
Ta quay đầu nhìn lại, Phó Hàm Thâm đang nhìn ta với vẻ mặt căng thẳng: “Theo sát cô.”
Hắn kéo ta chạy một đường về phía nơi an toàn. Ta vừa chạy, còn phải phân tâm đi xem tình hình bên phía Lương Hỷ.