Ta Và Bạn Thân Bị Đối Tượng Công Lược Hại Thảm Rồi

Chương 10



Ta nghĩ, tiến độ này hình như nhanh quá rồi. Chậm thêm chút nữa cũng đâu có sao.

Tối hôm đó, Phó Hàm Thâm đi xử lý chính sự cho Hoàng đế trở về. Trên người hắn vương chút khí lạnh, gần như vừa vào phòng ta đã tỉnh dậy.

Ta vén chăn: "Mỹ nam, ngủ không?"

Hắn cũng đã quen với những lời điên rồ của ta, chỉ cười khổ lắc đầu, nhưng hành động lại chẳng hề dừng lại, thuần thục cởi y phục, rồi chui vào trong chăn.

"Gia Nhi." Hắn gọi ta một tiếng, "Hôm nay phụ hoàng muốn tứ hôn cho ta."

Ta ngẩn ra: "À… là cô nương nhà ai?"

"Tôn nữ của Thái phó, tài nữ nổi danh kinh thành."

"Ồ." Giọng ta ủ dột.

"Nhưng ta không đồng ý." Phó Hàm Thâm nói, "Vậy nên phụ hoàng phạt ta quỳ trước cửa Ngự thư phòng một canh giờ."

Ta có chút vui mừng, lại có chút đau lòng, vô thức vươn tay xoa xoa đầu gối hắn.

"Có đau không?"

Nhưng ta ước lượng sai vị trí, đặt tay nhầm chỗ. Mặt Phó Hàm Thâm lập tức đỏ bừng.

Ta nhận ra điều gì đó, tay lập tức rụt lại. Dù ngày thường chuyện thân mật không thiếu, nhưng chưa bao giờ thẳng thừng thế này!

Ta nhìn khuôn mặt đỏ ửng của hắn, cùng với đuôi mắt đã nhuốm đầy t.ì.n.h d.ụ.c, bắt đầu nói nhảm: "Xin lỗi nhé, có phải chàng hơi nóng không? Ta đi rót túi sưởi cho chàng nhé?"

Ta chưa kịp nhúc nhích, hắn đã lật người đè lên.

"Gia Nhi, là nàng phóng hỏa, nàng phải chịu trách nhiệm dập tắt đi…"

Ta ngượng ngùng trốn vào trong chăn, nhưng giây tiếp theo, ta nghe thấy giọng nói của Hệ thống.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

[Tít! Giá trị tình yêu của mục tiêu công lược đã đạt 100%, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ!]

[Phần thưởng công lược thành công sắp được phát, xin hãy chú ý kiểm tra…]

Mẹ kiếp, sao lại là lúc này!

Phần thưởng công lược thành công… chẳng phải là sống lại sao?!

Vậy nên, ta sắp đi rồi?!

[Mười.]

[Chín.…]

Ta không kịp nghĩ nhiều, lao ra khỏi chăn.

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Phó Hàm Thâm, ta ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn, hôn lên môi hắn một cái.

"Nàng đây cũng…"

Ta bịt miệng hắn lại: "Đừng nói gì, nghe ta nói đây."

[Sáu, năm…]

"Phó Hàm Thâm, ta yêu hàng.”

"Không pha tạp bất kỳ mục đích phức tạp nào.”

"Nếu có kiếp sau, ta hy vọng mình có thể gặp lại chàng."

[Ba, hai, một!]

Phó Hàm Thâm dường như đoán được điều gì đó, hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

Ta nhắm mắt, lòng đầy cay đắng, bắt đầu chờ đợi thoát khỏi thế giới này. Thế nhưng…

Cảm giác trên tay vẫn còn. Lại qua vài giây, cảm giác vẫn còn đó. Ơ?

Ta nghi hoặc mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó của Phó Hàm Thâm.

Ta hỏi Hệ thống trong lòng: [Chuyện gì thế? Sao ta vẫn chưa quay về thế giới thực?]

[Thân mến, phía ta chưa bao giờ cam kết rằng hoàn thành nhiệm vụ công lược là có thể quay về thế giới thực nhé.]

Cái gì thế này, Hệ thống cũng lật lọng sao?

Ta vừa định phân trần với nó cho ra lẽ, liền thấy nó gửi qua hai bức ảnh. Một là khi mới bắt đầu trói buộc hệ thống, nó đã cam kết. Ồ, nói là có thể để bọn ta sống lại, quả nhiên không nói là có thể quay về thế giới thực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bức ảnh thứ hai, là ảnh cơ thể của ta và Lương Hỷ ở thế giới thực. Hai hũ tro cốt…

Vậy nên, bọn ta ở thế giới thực, thực sự đã chế-t rồi.

Ta nằm thẳng đuỗn trên giường, nội tâm ngũ vị tạp trần.

Hệ thống nói cơ thể ta đang dùng bây giờ chính là phần thưởng của việc hoàn thành nhiệm vụ. Nếu nhiệm vụ thất bại, ý thức của bọn ta thực sự sẽ bị xóa sổ.

Nghĩ đến đây, ta bỗng toàn thân chấn động. Lúc đó có phải từng nói là còn thời hạn nhiệm vụ, thời hạn là bao lâu nhỉ…

Ta thoát Hệ thống ra kiểm tra một chút, vừa tra xong, ta liền bật dậy khỏi giường vì kinh hãi!

Mẹ nó, ngay tối nay. Nếu tối nay Lương Hỷ không hoàn thành nhiệm vụ, nàng ấy sẽ bị xóa sổ!

Nàng ấy chắc chắn không nhớ ra chuyện này!

Ta bay người xuống giường, khoác áo ngoài rồi lao thẳng đến Túc An Vương phủ.

Khi ta đầu bù tóc rối xông vào Túc An Vương phủ, Lương Hỷ đang ngồi buồn bã ngắm trăng. Nàng ấy nói không dám để nhiệm vụ tiến triển quá nhanh, mấy hôm nay đều cố ý né tránh.

Né tránh cái con khỉ gì!

Ta đẩy nàng ấy vào phòng của Túc An Vương, dưới ánh mắt kinh ngạc của cả hai, ta chỉ vào Túc An Vương: "Không kịp giải thích nữa rồi, mau hôn hắn đi!"

15

Loay hoay ở Túc An Vương phủ rất lâu, dưới sự trợ giúp của ta, Lương Hỷ cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ trước giờ Tý.

Hai người bọn họ nước mắt lưng tròng, thổ lộ nỗi lòng. Ta kiệt sức, lết cái thân xác rã rời quay về.

Vừa ra khỏi cửa lớn, liền thấy Phó Hàm Thâm đang đứng trước cổng Túc An Vương phủ. Ánh mắt hắn sâu thẳm, bước nhanh tới, khoác chiếc áo choàng trong tay lên người ta.

"Đêm lạnh."

Hắn cúi người bế ta lên: "Gia Nhi, bây giờ có thể về ngủ được chưa?"

Ta ngơ ngác gật đầu.

"Đúng rồi, còn một chuyện cần Gia Nhi giúp ta."

Ta nghi hoặc: "Chuyện gì?"

"Ngọn lửa trong người ta vẫn còn đang cháy, cần Gia Nhi giúp ta dập tắt một chút."



Đối với việc không thể quay về thế giới thực, Lương Hỷ đã đau buồn suốt mấy ngày. Để an ủi nàng ấy, ngày nào ta cũng đưa nàng ấy đi ăn chơi khắp kinh thành.

Hôm nay, ta cuối cùng cũng đặt mắt tới lầu tiểu quán mà mình thèm khát đã lâu. Cũng không biết chất lượng nam người mẫu thời cổ đại thế nào nhỉ?

Ta kéo Lương Hỷ nghênh ngang bước vào.

Lúc này bọn ta không hề để ý có hai tiểu tư mặt đầy kinh hãi vội vã chạy ra ngoài. Một người chạy về phía Thái t.ử phủ, một người lao đến Túc An Vương phủ.

Ta ném cho quản sự một túi bạc.

"Gọi những tiểu quan tốt nhất của các ngươi ra đây!"

Quản sự cười rồi đi ra ngoài. Sau đó rất lâu cũng không quay lại.

Ta và Lương Hỷ chờ đến mất hết kiên nhẫn, nàng ấy bĩu môi: "Thái độ phục vụ này không ổn rồi."

"Đúng thế, không nhìn ra chúng ta là phú bà sao?"

Bọn ta đang càu nhàu, cửa phòng bao liền bị đẩy mạnh ra. Hai bọn ta sáng mắt nhìn sang…

Sau đó, đứng hình.

Tại sao tên tiểu quan này lại trông giống hệt Phó Hàm Thâm thế kia?

Nhìn lại tên phía sau hắn. Ừm, trông giống Phó Ngôn An.

Ta quay đầu nhìn Lương Hỷ: "Tỷ muội, ngươi có chạy không?"

Lương Hỷ nhìn ta: "Muốn chạy, nhưng vấn đề là, chúng ta chạy thoát được sao?"

Ta nghĩ một chút: "Vậy quay đầu ta gửi cho ngươi chút t.h.u.ố.c bổ tốt cho thắt lưng nhé."

Lương Hỷ: "Cảm ơn nhé."

Hết