"Đùa đấy à?" Ta không nhịn được mà châm chọc, "Thế mà cũng được sao?"
Vậy bao năm nay bọn ta tận tâm tận lực công lược thì tính là gì?
Sự cay đắng mà ta và Lương Hỷ vô số lần ôm nhau khóc thút thít tính là gì?
Bọn ta làm việc cần mẫn bao năm chẳng phải chỉ vì muốn về nhà sao?
Kết quả là hai tên đó lại dùng ngoại cảnh để kiểm soát giá trị tình yêu của chính mình?!
Ta càng nghĩ càng thấy ấm ức, sắc mặt trầm xuống rõ rệt.
Nước mắt chưa kịp rơi, đã bị Phó Hàm Thâm vươn tay nhẹ nhàng lau đi.
"Đừng khóc."
Hắn nói: "Cô xin lỗi nàng.
"Dù biết rằng nếu giá trị tình yêu đó đầy rồi, rất có thể nàng sẽ rời xa cô, nhưng nếu đó là điều nàng cầu, thì ta sẽ thành toàn cho nàng."
13
Ta nhìn Phó Hàm Thâm hồi lâu không thốt nên lời.
Hắn cũng không nói gì, chỉ bảo: "Nàng cứ tự mình tĩnh tâm đi, ta… ra ngoài trước."
Sau khi Phó Hàm Thâm rời đi, ta ngồi một mình trong thư phòng này rất lâu. Cho đến tận khi trời tối hẳn, ta xoay xoay cái cổ hơi đau nhức, chậm rãi đứng dậy.
Ta đi tìm Lương Hỷ. Lần này là đi thẳng ra từ cổng chính Thái t.ử phủ, không phải chui lỗ ch.ó nữa. Phía sau có vài cái đuôi nhỏ theo sau, ta cũng không để tâm.
Ta biết, bọn họ là những người Phó Hàm Thâm phái đến để bảo vệ ta.
Đến cửa Túc An Vương phủ, ta còn chưa kịp lên tiếng, tiểu tư ở cửa đã đón lấy: "Có phải Từ cô nương không?"
Ta gật đầu, hắn ta vậy mà kích động ra mặt.
"Mời người vào trong."
Hắn ta nói: "Vương gia nhà ta đang định phái người đi mời người đây?"
Ta ngẩn ra: "Mời ta?"
"Vâng." Hắn ta có chút khó xử, "Người theo ta vào trong trước đi."
Hắn ta dẫn ta đến sân viện của Lương Hỷ.
Ta vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Phó Ngôn An đang đứng thẳng tắp giữa sân. Hắn quay lưng về phía cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t của Lương Hỷ, đôi môi mím c.h.ặ.t, trông có vẻ tâm trạng không tốt lắm.
Ta có chút m.ô.n.g lung hành lễ với hắn.
Phó Ngôn An liếc nhìn ta một cái, trầm giọng nói: "Nàng ấy ở bên trong, ngươi vào đi."
Ta gật đầu, vừa định đẩy cửa đi vào, liền nghe hắn nói tiếp:
"Dù thế nào đi nữa, ngươi bảo nàng ấy ăn chút gì đó, nàng ấy nhịn đói cả ngày rồi."
Ta liếc nhìn vóc dáng vạm vỡ của hắn. Hán t.ử sắt đá mà cũng biết dịu dàng cơ đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta không nghĩ nhiều, cũng không gõ cửa, đẩy cửa đi vào.
Vừa vào trong liền bị Lương Hỷ ôm c.h.ặ.t. Nàng ấy bám lấy người ta như một con gấu túi.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Từ Gia! Ngày tháng này không sống nổi nữa rồi!
"Tên nam nhân thúi Phó Ngôn An này không những giả mù lừa ta, lén hôn ta, bắt ta tắm rửa cho hắn…"
"Lương Hỷ!" Ngoài cửa truyền đến tiếng gầm gừ kiềm chế của người nam nhân, "Một vài lời không cần thiết phải nói ra đâu…"
"Ngươi còn quát ta!" Lương Hỷ hét lên.
Nam nhân bên ngoài im lặng.
Lương Hỷ tiếp tục ôm ta gào khóc: "Hắn sớm đã nhận ra ta rồi, còn bày đặt giả ngu lừa ta, hơn nữa ngươi biết không? Hắn sớm đã đoán được ta tiếp cận hắn có mục đích khác, thế mà lại dùng cái thứ quỷ quái Vong Tình thủy đó để áp chế giá trị tình yêu của chính mình! Hắn cứ sợ ta hoàn thành nhiệm vụ!"
"Từ Gia!" Nàng ấy khóc lóc tố khổ, "Ngươi nói xem sao nam nhân ai cũng ích kỷ thế hả!"
Ta ngắt quãng lên tiếng:
"Ngươi có thể… xuống khỏi người ta… trước được không? Ta sắp… bị ngươi… bóp nghẹt rồi."
14
Sau khi tâm trạng Lương Hỷ bình ổn lại, ta liền đem mọi chuyện vừa biết được nói hết cho nàng ấy nghe. Sau đó bọn ta c.h.ử.i hai tên nam nhân thúi kia suốt hai tiếng đồng hồ, nỗi uất ức trong lòng cuối cùng cũng tan biến bớt.
Ta thở phào một hơi, hỏi nàng ấy: "Ngươi định thế nào?"
Phó Ngôn An cũng đã hứa với nàng ấy, từ nay về sau sẽ không cưỡng ép giữ nàng ấy lại bên cạnh nữa, muốn đi hay ở đều tùy ý nàng ấy.
Lương Hỷ nghĩ một lúc, tâm trạng có chút trùng xuống: "Gia Gia, ta nhớ cha mẹ rồi."
Lương Hỷ không giống ta. Ta mồ côi từ nhỏ, lớn lên ở nhà cô mẫu. Nhưng phận người ăn nhờ ở đậu khó tránh khỏi bị người đời khinh miệt, cô phụ không thích ta, hai người biểu ca cũng chẳng ưa gì ta. Bọn họ thường xuyên lén lút bắt nạt ta, lúc đó, là tiểu cô nương nhà hàng xóm đứng ra bênh vực ta. Tiểu cô nương đó, chính là Lương Hỷ.
Nàng ấy có một gia đình vô cùng đáng ngưỡng mộ. Vừa viên mãn vừa hạnh phúc. Thế nên việc nàng ấy muốn về nhà là điều ta đã sớm đoán trước.
"Vậy thì chúng ta về." Ta vỗ vai nàng ấy, "Lương Hỷ, bất kể ngươi quyết định thế nào, ta đều sẽ ủng hộ ngươi vô điều kiện."
Nàng ấy quay đầu nhìn ta, đôi mắt đỏ hoe.
Nàng ấy ôm c.h.ặ.t lấy ta: "Gia Gia, cảm ơn ngươi."
…
Cuối cùng bọn ta vẫn quyết định hoàn thành nhiệm vụ công lược để về nhà.
Khi ta thông báo quyết định này với Phó Hàm Thâm, hắn mỉm cười: "Được, ta biết rồi.
"Nàng yên tâm, lần này, ta sẽ không làm hòn đá ngáng đường nàng nữa."
Nhưng ta cứ cảm thấy nụ cười của hắn rất khó coi. Giống như đang khóc vậy.
Ta và Lương Hỷ cũng buông bỏ tâm lý, chuẩn bị từ biệt bọn họ thật t.ử tế.
Thời gian cuối này, coi như là đi hưởng tuần trăng mật vậy. Không còn sự áp chế cố ý của bọn họ, tiến độ công lược quả nhiên bắt đầu chậm rãi tăng lên.
Nghe Hệ thống báo cáo tiến độ trong đầu mỗi ngày, ta lại thấy có chút xao xuyến.